Trương Đạm Thủy đọc thơ “Cõi Trú”

MỘT XÓ ĐỜI TA,

“CÕI TRÚ” TA…

Tr-Dam-Thuy

Bài viết của TRƯƠNG ĐẠM THỦY

Có lẽ ở mỗi con người sau những sinh hoạt đời thường điều họ mơ ước đến là một chỗ để trở về, một chốn ẩn thân, một cõi trú. Trú ở đâu? Người giàu có chốn ở là biệt thự, căn hộ chung cư. Người trung bình một căn nhà phố bình yên trong xóm nhỏ. Còn người cơ hàn sa cơ lở vận lang bạt xứ người thì nơi ở là một mái hiên qua đêm mưa gió…

Cuối Đông 2008 Thiên Hà đã cho xuất bản tập thơ Cõi Trú (NXB Thanh Niên). Sau những tháng năm bôn ba hăm hở xông xáo vào đời hình như Đứa con bãi bồi U Minh Hạ Thiên Hà mới chợt bâng khuâng tự hỏi đâu là chỗ trú của đời ta?

Bìa tập thơ là bức tranh Bão tố tác phẩm sơn dầu của họa sĩ Lương Trường Thọ. Vậy, phải chăng Thiên Hà muốn nói anh cũng giống như loài chim báo bão, chốn trú thân của anh chính là nơi bão tố. Loài chim ấy chỉ có thể tung những đường bay tuyệt đẹp trên cùng giông tố. Cánh nó sẽ chệnh choạc, đường bay sẽ thiếu sinh khí trong một không gian lặng gió yên bình, lúc đó chim báo bão chỉ còn như loài chim sẻ lích chích trên mái nhà rêu.

Có những khi thấy Thiên Hà ngồi sầu con mắt đỏ, cầm ly rượu, tự ví mình như loài ngựa hoang trên thảo nguyên mà thời gian ngựa chạy đã sắp mòn gót chân.

“Rong chơi từ buổi dậy thì

Ngỡ quen cõi trú lạc loài hỗn mang”

(Ngựa Hoang).

Câu thơ buồn như chợt gieo xuống hồn niềm u ẩn của một đời lận đận mà anh đã trải qua. Con ngựa hoang nơi cánh đồng lạc lõng, con chim báo bão giữa vùng gió xoáy trùng trùng chính là chỗ náu thân của chim, của ngựa, của thơ. Còn trái tim của Thiên Hà nương náu vào đâu? Có lẽ đó chính là mối tình bút mực, một tình yêu nóng hổi cháy bỏng suốt đời anh.

Thơ chính là tình yêu, yêu đời, yêu người, yêu mình, yêu non sông gấm vóc. Nhưng cõi thơ có khi cũng là niềm hệ lụy của người thơ. Cõi thơ có khi là sóng gió, là bão táp, là phong ba. Đời anh có thể cũng đã trải qua những trận cuồng phong của dòng đời, vì vậy mới nghe Thiên Hà nghèn nghẹn:

“Ta đắm đuối với cuộc tình bút mực

Quên dấu thời gian bụi phủ xanh rêu…

Chợt tỉnh chợt say vật vã trăm chiều

Nghiêng ngửa tiếng cười pha nước mắt

Có chục vạn người yêu

Có trăm ngàn người ngoảnh mặt

Cho cũng nhiều và nhận cũng chẳng ít đâu

Hãy cho đi

Coi như ta đã nhận

Chút ân tình vay mượn thế nhân

Hãy cho đi

Coi như ta đã trả

Một phần lời trong cuộc sống gian truân…”

(Tình Bút Mực)

Năm ở tuổi đôi mươi Thiên Hà đã rời chốn quê nhà, rời xa tổ ấm ở vùng đất Mũi Cà Mau lên thành phố Sài Gòn anh mang theo ước vọng làm cuộc tao ngộ với văn chương. Anh sống đời “ngựa hoang” từ ấy “trong cõi rất đêm bơ vơ, rất ngày lạc lõng”, khi ở Sài Gòn, khi về Chợ Lớn, chốn náu thân là những căn gác trọ tồi tàn. Anh sống bụi bặm xác thân. Không đáng kể. Một góc trọ qua đêm. Không đáng kể. Anh đi tìm một thế giới mới hơn, một chỗ mà tâm hồn anh có thể bay lượn tự do. Nơi đó không có áo cơm, đói khát nó vô hình như không khí mà lại vô vàn hạnh phúc: cõi thơ.

Thiên Hà – người bạn trẻ ngày xưa của tôi, nay tóc đã chớm bạc vậy mà anh vẫn thủy chung với cuộc tình bút mực, với thơ :

“…Vốn liếng còn đây – cuộc tình bút mực

Xin trả cho em một nửa phần lời

Trả hết cho người những gì còn lại

Kể cả trái tim mà ta đã vay mượn từ hơi thở đầu đời”

(Tình Bút Mực).

Tập thơ “Cõi Trú” gồn 67 bài thơ. Nơi mỗi bài thơ là một chỗ trú. Trong tập thơ dày 160 trang này Thiên Hà có dành một số bài viết tặng người nọ người kia. Nơi mỗi người bạn, người thân mà Thiên Hà nghĩ đến như là một bến tâm hồn cho con thuyền thơ Thiên Hà neo đậu nghỉ ngơi trên dòng đời trong đục vốn chảy mãi không ngừng.

Có lẽ ở tuổi 68 là thời gian chìm nhất của đời người để Thiên Hà nhận ra nơi chốn trú ngụ của mình “Bão tố biển đời – Cõi trú ta”.

Con người không chỉ náu thân dưới một mái nhà, một mái lều, một mái hiên; còn một chốn trú ngụ khác hoàn hảo hơn, ấy là chốn… “an cư” của tâm hồn. 68 năm dài tuổi đời người, 45 năm cho tình yêu bút mực, Thiên Hà đã tự khẳng định: “Một xó đời ta  – Cõi trú ta” ấy là cõi thơ vậy!

T.Đ.T

Xin xem các blog  tin tức văn nghệ thơ văn, tại các địa chỉ :

NGUYỄN VIỆT & MỌI NGƯỜI http://nguyenlequan.blogspot.com

VĂN NGHỆ NGƯỜI SÀI GÒN http:// my.opera.com/khaisang2002