LỜI CÁM ƠN CHÂN THÀNH

HẠNH PHÚC !!!

Sau 6 ngày NẰM từ bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình (CTCH), qua BV 30.4 rồi cuối cùng ở Saigon ITO nằm trên đường Lê Văn Sĩ thuộc Q. Phú Nhuận (cũng là một BV chuyên về Chấn Thương Chỉnh Hình, nhưng do tư nhân khai thác kinh doanh)

Ngay từ 17:30pm ngày thứ tư 29/6 (ngày giờ VN), đang trên đường chạy về nhà khi có vài hạt mưa rơi nhẹ khắp một vùng, vừa gần đến chân cầu Văn Thánh I gần nhà thì kịp nhận ra có số nam nữ chừng 3, 4 người đang băng ngang đường, nên phải thắng gấp kẽo đụng phải người. Không ngờ thứ thắng/phanh dĩa quá nhạy : nó dừng ngay, lật ngang 180 độ và hất tôi xuống mặt đường.

Khi nằm yên vị trên mặt đường, tôi không thể nhấc chân phải lên được mà nếu được thì nó như chiếc lá đang lắc lư trên cành. Mới hay mình đã gãy chân phải !

Được 2 người đi đường rất nghĩa tình, đến giúp dìu tôi cùng chiếc xe vào lề, và còn gọi ĐT cho người nhà của tôi đến chăm sóc. Xin cám ơn 2 bạn trẻ này.

Cũng chỉ sau 5 phút, với con gái, con trai, con rể, con dâu cùng đứa cháu ngoại đã có mặt tại nơi xảy ra tai nạn… té xe. Mấy đứa con lo lắng đưa tôi vào BV CTCH, trên đường tuy đau đớn nhưng cũng nói với chúng “bố không có tiền làm phẫu thuật đâu, thôi đưa bố về nhà”, mấy đứa con nạt ngang… “bố này !!!”. Chúng nó hiểu tính tôi, không thích ăn bám, nên bây giờ dù trên “6 bó” vẫn tự làm ra tiền để khuây khỏa tuổi già, sau đó tìm bạn bè thân hữu ngồi bên ly bia, tám chuyện trên trời dưới đất. Tiền không có thì như người thiếu máu, mà hễ có lại như đeo cục đá cục gạch muốn tống khứ nó ra khỏi người. Chính vì thế lúc nào cũng thuộc dân “thiếu máu”, “máu khô”, “viêm màng túi”…

Thế là con gái thằng rể lăng xăng vào BV CTCH (theo nó, có quen biết một BS ở đây) xin cho tôi được phẩu thuật ưu tiên. Nhưng sự ưu tiên này chỉ dành sau 10 ngày, vì BV đang quá tải tại phòng mổ !

Vị BS nói trên lại giới thiệu đưa tôi đến BV 30.4 (trực thuộc Bộ Nội Vụ), vì ông chạy show mỗi ngày tại đây. Nhưng nói tôi có tiền bệnh về tim mạch, huyết áp thấp, tiểu đường, phổi yếu (!!!???) nên BS gây mê tại đây không dám thực hiện, nói chờ cho tôi ổn định mới làm phẫu thuật được ! (Mẹ kiếp, tao xin lỗi mấy thằng BS – LS dân P1, P2 nhé, tao không nói tụi bay, nhưng đời tao luôn có ác cảm với 4 nghề sau đây : một là luật sư chuyên ăn nói đổi trắng thay đen khó lường; hai là bác sĩ, khi khám không có bệnh cũng thành trăm thứ bệnh nhằm chữa trị và bán thuốc kéo dài; ba là nhà báo – như tao trước đây – chuyên nói láo ăn tiền; cuối cùng là các vị cảnh sát công an trong các ngành nghề – khiến ai cũng phải sợ !).

Cũng bốn đứa con, sợ tôi đau bọn nó lại được giới thiệu đưa tôi đến BV Sài Gòn ITO, và được giải quyết phẫu thuật vào lúc 17:00 ngày thứ sáu 1/7 đến 19:30pm cùng ngày kết thúc.

Sau đó mới biết mình thật hạnh phúc :

1/- Các con, dâu rễ lo chăm sóc tôi tuyệt đối 24/24 kể cả về tài chánh. Khi tôi về nhà được nghe vợ kể chi phí sau 6 ngày NẰM BV đã trên 30 triệu VNĐ. Tôi cũng đã gửi lại số chi phí này cho các con tôi, sau mấy ngày được các bạn đồng môn gần xa gửi đến hỗ trợ cho việc chữa trị này.

2/- Dịp này mới biết “tình thương mến thương” giữa các đồng môn CHS/HNC các lớp các khóa đã dành cho tôi trong các ngày qua đã gửi qua email, qua ĐTDĐ từ trong nước lẫn hải ngoại đến thăm hỏi cũng như giúp đỡ về vật chất (xin xem trong các bảng Thu Chi được cập nhật do Thân Bình mail trong các emailgroup), các bạn đã gánh bớt phần khó khăn trước tai nạn của tôi. Xin cho tôi ngõ lời cám ơn các bạn.

3/- Hạnh phúc hơn nữa, có nhiều bạn theo tôi nghĩ là có “ác cảm” với trang Hồ Ngọc Cẩn Group do tôi điều hành; nhưng qua tai nạn này, mọi người vẫn là những đồng môn cùng sát cánh bên nhau khi hoạn nạn hay khi gặp khó khăn.

4/- Điều hạnh phúc cuối cùng : tôi với bà xã ly dị đã 7 năm dù vẫn ở chung một nhà, chỉ ngủ khác phòng thôi. Khi tôi từ BV về, bã đã xho sơn phết phòng ốc, sắm lại nệm gối mới rất tươm tất và lo cho tôi ăn uống rất chu đáo.

5/- Cũng từ BV trở về, tôi hết phải NẰM (nắm đến nỗi muốn dị ứng da mông); với cặp nạng gỗ tôi như đứa bé 3 tuổi, đang tập đi chập chững từng bước một, đang cố gắng tập ngồi để viết đôi lời tâm sự này gửi đến các bạn.

Một lần nữa : Xin cám ơn các bạn.

Thiên Việt

Giới thiệu Blog hay

Cau ba 1Lướt Blog xem Blog

– Thiên Việt XIN TRÍCH ĐOẠN…

“Dân chơi cầu Ba Cẳng”

trên my.opera.com/khaisang2002

Chuyện phiếm của Trương Đạm Thủy

… Cái món gì ai xài cũng được mà còn được miễn phí, xài xã láng, xài vô tư thì được bàn dân thiên hạ gọi là…”của chùa”. Thí dụ như ở cơ quan nhà nước nhiều chủ vị công chức thay vì sử dụng cái “mô – bai” của mình để nói chuyện riêng tư thì lại è vào cái điện thoại công mà rỉ rả chuyện năm non bảy núi hàng giờ. Cái điện thoại ấy bị gọi là”điện thoại chùa”.

Trong chuyện ăn nhậu mà khách “biên đình” ngại nhất là đang bửa nhậu “ tửu phùng tri kỷ “bổng dưng xuất hiện một khách không mời tự nhiên cười cười nói nói sà vô bàn bưng ly rót rót nhẩm tửu vô tư như người… Sao Hỏa. Cái món bia bọt mà vị khách “người Sao Hỏa” kia uống bị gọi là Bia chùa. Hay như gói thuốc mới “khui tem” chưa kịp đốt tự dưng có một bàn tay ở đâu trên trời rơi xuống chộp lấy rồi rút ra một điếu điềm nhiên gắn vào mép bật quẹt và nhả khói với đôi mắt đăm chiêu tư lự như đang thả hồn tìm ý cho một bài thơ. Không chỉ một điếu mà ngồi hoài, hết điếu này sang điếu khác… Cái kiểu hút thuốc hồn nhiên vô tội vạ nầy được gọi là hút “thuốc chùa”…của dân chơi cầu Ba Cẳng.

Ở đây nói “dài dòng văn tự ” vậy để dễ đi vào chuyện “đào chùa” là một từ ghép bí hiểm mà chỉ có dân “chát – chát – xình” mới hiểu nó là gì?.

Thông thường trong giới đi vũ trường có hai loại : một là có người đi nhảy có đôi có cặp gọi là đi chơi đủ đào đủ kép, hai là đi cu – ky một mình rồi mời mấy em vũ nữ (cave) cùng “nhót” với nhau. Mấy em vũ nữ nầy là “đào” còn ông anh nhảy chung được gọi là “kép”. Nhưng đào cave – vũ nữ là đào có nhận tiền ticket mà khách nhảy phải trả.

Cau ba 2Vậy “đào chùa” là đào gì? Xin đọc hồi sau sẽ rõ!.

Mà nhảy đầm là loại hình “múa đôi”, đâu có tự nhảy một mình được?. Nói phải tội, nhìn thấy các bà sữa soạn chưng diện như ngày đi cưới chồng, vậy mà vào vũ trường họ phải đi sớm để ngồi đồng ở dãy bàn sát sàn piste. Cứ vào bất cứ sân chơi khiêu vũ suất Matinée (sáng 9g – 11g 30 – chiều 3g – 5g 30) đều có thể nhìn thấy một hàng dài các bà các chị ngồi với ly nước trước mặt. Bất cứ dân nhảy đàn ông nào cũng có thể hồn nhiên đến mời nhảy liên tù tì ba tăng các bà các chị cũng không một lời ta thán mà biết đâu còn được “âu yếm” mời dùng bia hoặc nước ngọt miễn phí.

… Ngọc D. dù tóc bà đã nhuộm đen tuyền, nhưng cứ xem những dấu chân chim nơi khóe mắt cũng có thể đoán bà trên 50. Theo lời bà kể với bè bạn thì bà có chồng. Hồi đó bà bỏ tiền ra cho ổng vượt biên nhưng sang đến Cali rồi sau vài năm còn thư từ qua lại rồi ổng biệt luôn. Nghe bạn bè báo tin là ổng có vợ mới và đã bỏ Cali đi ở đâu đó không còn ai gặp mặt, bà chị hận chồng nên mới đi học nhảy chơi cho bỏ ghét.

– “Sao chị, 10 năm vẫn làm đào chùa hoài sao, mắc gì chẳng kiếm mấy đấng mày râu để họ nâng khăn sửa túi cho bà chị?”.

Nghe hỏi bà D nhún vai như đầm:

– Bộ chú em tưởng bà chị không thử rồi hả? Ban đầu họ là bạn partenaire, sau tình cảm nhích lên một chút mấy ổng đòi làm bồ. Được làm bồ rồi đòi đồng hồ, xe Đờ – rim, đi ăn nhậu họ bắt mình trả tiền. Họ nâng khăn tới mức cái áo không còn, sửa túi hoài nên tiền trong ngân hàng gần cạn. Vậy nên cứ làm đào chùa, ai mời nhảy chơi, không thì ngồi đồng, cóc cần con ma nào nâng khăn sửa túi cả”.

… Ngoài dạng đào chùa do trời sinh ra dưới một vì sao xấu: hơi bị lớn tuổi, không có ngoại hình và nhan sắc đành đến vũ trường ngồi vật vờ chờ ai mời thì nhảy, còn có một dạng đào chùa khác họ đến đó để ngồi…câu.

Đây là dạng đào chùa U.40, có chút nhan sắc, ngoại hình tương đối đủ lôi kéo một anh già trốn vợ sẵn sàng chi địa.

Em Bông ‘cô đơn” là dạng đào chùa “cao cấp” nầy. Cũng cần mở một ngoặt đơn là dân chát – xình luôn xài “ngoại hiệu” để xưng hô với nhau thôi, còn tên thật của họ là gì ít ai chịu tiết lộ. Bông “cô đơn” là một thí dụ. Nước da trắng trẻo,tóc cắt kiễu “tém Nhựt” luôn chơi bộ đầm dây màu đen.

Do có ai đó tiết lộ rằng cô ta hồi trước là thợ chuyên xâu chuỗi hạt cườm để cung cấp cho nhà làm vòng hoa cườm để phúng điếu ma chay. Và vì thế mà có cái tên Bông “cô đơn” ra lò ở cái CLB khiêu vũ nầy. Bông “cô đơn” cũng đi chơi một mình và nhập vào hàng ngủ đào chùa nhưng không phải đụng ai mời cũng nhảy. Còn với mấy gã vũ nam chuyên chờ tiền boa thì đừng hòng Bông “cô đơn” dòm tới. Bông “cô đơn” chỉ chuyên nhảy với các ông tóc hoa râm trở lên.
Khi mới nhảy lần đầu với cha già trốn vợ đi ăn mãnh nào đó, cô nàng luôn giữ vẻ lạnh lùng như thể trái tim cô nàng đã chôn từ lâu lắm dưới những tảng băng lạnh giá để làm màu. Nếu như phát hiện “partenaire” của mình chỉ là một cha già đa mỗi ngày vợ chỉ cho dằn túi năm bảy chục ngàn thì lập tức không có lần sau nữa đâu anh ơi. Chàng có ân cần mời nhảy nàng cũng một mực lắc đầu “Hôm nay em mệt quá, xin lỗi”.

Có lần Bông “cô đơn” mở lời khuyên một bà chị già đương thất tình với một gã vũ nam. Bông “lên lớp” rằng:

– ”Bà hơi đâu mà vật vã với mấy thằng ấy. Xem em nè, đi nhảy phải chọn mấy lão ấm túi, chịu chi. Nó nhảy đẹp xấu bất cần. Có nhiều cha điệu gì cũng chỉ biết lắc lắc “xì – lô”. Mặc kệ, miễn sao sau khi nhảy nó dắt mình đi ăn, nó còn dám rủ mình đi Shopping mua sắm là được. Kể như mình ít ra cũng câu được một con cá. Sau nầy nếu gặp một con bự hơn thì vất con trước đi là xong lám gì phải lụy nó”.

Thợ câu” Bông “cô đơn” ngồi ở CLB khiêu vũ X được mấy năm nghe nói sau cùng câu được một con cá bề thế lắm. Gã nầy to cao, đầu đinh đúng điệu, đi chiếc A còng bá cố, đeo sợi dây chuyền to như dây xích chó. Hắn ta bảo đã ở nước ngoài 20 năm rồi, nay về đây định kinh doanh ngành bất động sản. Vậy thì kể như Bông vô mánh. Vì thế mấy suất nhảy có gã Việt Kiều đầu đinh nầy là cô nàng cười cười nói nói đeo dính nhảy ưỡn ẹo gợi tình như các vũ công chính hiệu.

Ai nấy đều tin rằng chị Bông lần nầy đã câu dính một con cá Nhà Táng rồi vì thấy cô nàng luôn có những bộ đầm mới, đồng hồ, lắc tay cũng đều mới. Thế là lọt vào hủ nếp, ấm cật; coi như vô lô độc đắc. Đùng một cái, một bữa kia chàng và nàng đang nhảy ngon lành thì bất ngờ xuất hiện bốn năm con “chằn tinh gấu ngựa” vây chặt và “uýnh hợp đồng” Bông một trận tê tái. Chẳng những vậy nó còn lột sạch dây chuyền, lắc, cà rá, đồng hồ túi xách của cô em….

Cafe 1“Cà phê đa hệ Sài Gòn”

trên my.opera.com/khaisang2002

Chuyện phiếm của Trương Đạm Thủy

… Dòng cà phê… vớ cà phê kho lững lờ trôi như thế hằng thế kỷ của thiên kỷ trước là như thế, cứ vào tiệm hủ tíu mà uống cà phê đổ ra đĩa rồi sì sụp húp thì được xem như đó là phong cách của dân chơi sành điệu.

Một người tên ông Chín “cù lủ”, một tay bạc bịp nay đã hoàn lương cho rằng dân cờ bạc, dân giang hồ hồi đó chẳng đời nào bưng ly mà uống như ngày nay. Kẻ ngồi nghiêm túc, nâng ly lên uống như uống rượu bị các đàn anh “húp” đĩa xem khinh bằng nửa con mắt, coi như hạng… “bột” lục hục thường tình không đáng kết giao.

Nhưng rồi cái quan điểm húp cà phê trên đĩa mới… “sang” cũng đến lúc phải lụi tàn, vì bị chê là kiểu uống bẩn, uống thô vụng khi trào lưu cái phin “filtre” bắt đầu xuất hiện và đã làm biến dạng cái kiểu uống cà phê trong tiệm hủ tíu. Vào thập niên 60 Nhà hàng Kim Sơn (nằm trên góc Lê Lợi – Nguyễn Trung Trực) mở cú đột phá ngoạn mục bằng cách bày bàn ghế ra hàng hiên dành cho các văn nghệ sĩ trẻ chiều chiều ra đó bàn chuyện văn chương và… rửa con mắt.
Hồi đó cà phê Kim Sơn chỉ có một đồng một cốc bằng giá vé xe buýt dành cho học sinh. Mặc dù chủ quán Kim Sơn lúc đó vẫn là người Hoa nhưng đã tiếp thu phong cách cà phê hè phố của dân Pari (Pháp).

… Cái phin đã trở nên quen thuộc, cao cấp hơn cái vợt cái vớ của cà phê kho trên cái siêu đất “phản cảm” xưa. Thời điểm nầy những nhà văn, nhà báo, các nhà doanh nghiệp tên tuổi cũng có những quán cà phê sang trọng xứng tầm với địa vị của họ.

La Pagode, Brodard, Givral, Continental là nơi gặp gỡ, giao lưu của giới thượng lưu Sàigòn.

… Có thể nói từ giai đoạn nầy người Việt Nam ở Sàigòn “thức tĩnh” trước thị trường buôn bán cà phê mà từ lâu họ đã bỏ quên và đã để cho các chú Hoành, chú Koón, chú Xường… tự do khai thác. Khi qua tay người Việt quán cà phê không còn luộm thuộm những cái ‘đuôi” mì, hủ tíu, hoành thánh, xíu mại, há cảo, bánh bao… nữa mà nó thuần túy chỉ có cà phê nhưng được chăm chút một cách tỉ mỉ hơn, biết tạo ra một không gian tao nhã hơn, thu hút hơn…

Cafe 3…Trên đường Bùi Viện đầu những năm 60 mọc ra một cái quán với tên là Phòng trà Anh Vũ. Tuy là phòng trà nhưng có thiết kế một sân khấu nhỏ vừa cho một ban nhạc bỏ túi đệm đàn cho những ca sĩ tăm tiếng được mời đến trình diễn như Bạch Yến, Mai Hương, Duy Trác, Cao Thái… Lúc đó phòng trà Anh Vũ là điểm hẹn của nhiều người dân Sàigòn cũng như những văn nghệ sĩ sinh sống tại đây. Con đường chật hẹp Bùi Viện bổng đêm đêm sáng lên rực rở ánh đèn Anh Vũ, người xe tấp nập đông vui.

Một Cafétéria khác theo cách của Anh Vũ cũng đã mọc lên bên cạnh rạp Ciné Việt Long (trên đường Cao Thắng) với tên Phòng trà Đức Quỳnh. Ca sĩ kiêm nhạc sĩ tóc dài Đức Quỳnh là chủ nhân của cái Cafétéria nầy. Đức Quỳnh với cây Piano và giọng ca trầm ấm của ông và những ca sĩ Minh Hiếu – Thanh Thúy, Phương Dung đã thu hút một số đông người yêu nhạc đêm đêm đến đây vừa giải khát vừa giải trí một cách tao nhã.

… Cà phê vốn cùng đi với con đường lịch sử, mỗi một thời kỳ nó có một hình thức thể hiện bản chất và hình thái riêng. Trong khoảng 30 năm sau ngày đất nước thống nhất bước đường của cà phê đã có những bước tiến rõ rệt. Bây giờ là thời kinh tế thị trường, nghề kinh doanh cà phê không còn ở giai đoạn cà phê Tàu ngồi chân trên chân dưới mà húp cà phê vớ trong chiếc đĩa sứ cũ kỷ hay kiểu cà phê lề đường tuy vui nhưng vi phạm luật giao thông lấn chiếm lòng lề đường.

… Kinh doanh cà phê bây giờ phải có vốn hàng tỷ bạc. Vì nó không còn ở dạng Cafétéria nữa mà nó là Bar café, bề thế hơn, sang trọng hơn. Cơ ngơi kinh doanh mỗi nơi mỗi thể hiện một phong cách riêng để lưu giử một số khách hàng riêng.

Cà phê Sàigòn bây giờ sang hơn, thời thượng hơn dành cho một thành phần của cư dân có thu nhập cao hơn. Và bạn có bao giờ thử một buổi chiều đi vào một Bar café chưa? Đó sẽ là một không gian mát rượi chờ đón bạn. Gọi cà phê hay một cốc rượu nhỏ ngồi đó nghe tiếng nhạc nho nhỏ và bạn cũng chẳng cần nhìn ra khung cảnh bên ngoài làm chi.

Ở đây có biết bao “cánh hoa” đẹp: các cô phục vụ bàn, các em PR và những người đẹp từ bốn phương trời ‘đáp nhẹ” về đây. Cà phê và rượu sẽ còn phê hơn khi bạn sẽ mản nhản với những đôi chân dài chập chờn trong thứ ánh đèn mờ ảo như ru bạn vào những giấc mơ đến dại khờ… Giá cà phê ở những nơi nầy tất nhiên là hơi đắc, không biết vì tại chổ ngồi sang, vì cà phê sản xuất từ trên Sao Hỏa hay tại các chiếc áo lửng hai dây và những cái chân dài.

“Ái tình tuổi Teen… xưa và nay”

H Teen 1trên nguyenlequan.blogspot.com

Bài của Khách Giang Hồ

CHUYỆN XƯA…. Ngày trước, theo người viết còn nhớ, vào thập niên 60 của thế kỷ trước, lớp tuổi Teen như thế đã có phong trào yêu cuồng sống vội, được gọi “CTY” tức “Cho Tình Yêu”, có đời sống rất vô tư trong vấn đề tình dục. Phong trào CTY đã nở rộ khắp các trường học từ Đệ Nhị Cấp trở lên, từ trường nữ sang đến trường nam.

Ở Sài Gòn có mấy trường nữ sinh học riêng như Trưng Vương, Gia Long, Lê Văn Duyệt trong nhà vệ sinh luôn thấy chuối già, chuối sứ được vất tung toé bừa bãi. Mới đầu các giám thị khi nghe các bác lao công lên tiếng báo động lại nghĩ rằng, thứ trái cây dùng làm tráng miệng này chắc bị hư thúi, dập ủng nên các nàng mới bỏ đi. Sau mới “tá hỏa tam tinh” hiểu rằng, các nàng tuổi Teen đang… “tự xử” cho cái gọi là “ăn quen nhịn không quen”, vì trái chuối đã chín tới đâu mà dập ủng hư thúi ! Thế là các trường cấm nữ sinh mang chuối đi học, ai không chấp hành sẽ bị “cấm túc” một tháng !….

Bên trường nam thì không như nữ, vì giới chưa “đủ lông đủ cánh” này thường hẹn hò với các nữ sinh “cúp cua” đi vào rạp xi-nê trong lúc tối mò mò làm trò con khỉ ngay tại ghế ngồi hay trong những toa-lét lúc vắng người.…

Cho nên những cuộc choảng nhau diễn ra ngay trong trường hay từ trường này qua trường kia diễn ra hàng ngày; khiến mấy anh nhà báo thích tìm tòi tin tức vào cuộc điều tra để làm phóng sự. Mới biết có phong trào CTY.

H Teen 2CHUYỆN NAY…. Chuyện chụp hình nude (khỏa thân) ở nước ta có từ trước năm 2000 khi mọi người đang đồn đoán thế giới sắp “tận thế” trái đất sẽ nổ tung (?!), thế là mọi người từ già đến trẻ đi tìm người để “ôm”, để có chết cũng biết thế nào thứ ái tình xác thịt mà tạo hóa đã bày ra từ vườn Địa Đàng. Riêng các bà “sồn sồn” hãy còn xa lạ với Chát với Voice trên mạng Internet, cho nên nhiều bà “xí xọn” đi chụp ảnh nude hết cả cuộn phim 36 tấm, rồi trân trọng bày hàng trong quyển album bỏ túi nhờ người giới thiệu cho vài anh “kép trẻ” biết đến thân già. Chuyện tiếp thị kiểu mới này đã có hiệu quả tức thời. Nhiều anh thanh niên mới lớn đôi khi còn vớ được mối bở, được mấy bà nạ dòng săn đón rối rít, cung phụng từ A đến Z.

Thế là các cô nàng tuổi Teen cũng bắt chước đi chụp ảnh nude dùng để khoe hay dùng để thi thố thân thể với bạn bè, coi ai đẹp hơn, hoặc giống như mấy bà góa, nạ dòng dùng ảnh đi tiếp thị để kiếm bồ. Chỉ khiến mấy bác phó nhòm một phen no mắt, thấy có người như trái chanh trái táo có người lại như trái cam trái bưởi thi nhau khoe thân thể trước ống kính; trước đây cửa tiệm còn xập xệ bỗng phất lên thành nhà lầu, trưng bảng quảng cáo “chụp đủ model đẹp, thẩm mỹ”. Còn các anh chàng nhí chưa mọc “đủ lông đủ cánh” cứ thấy hình cô bạn học đang nude 100% trong ảnh đâm ra thèm thuồng rồi sinh tà ý… chết người !

Cafe den 2“Văn hóa cà phê… đen”

trên nguyenlequan.blogspot.com

Bài của Khách Giang Hồ

… Các dãy “nhà lá” này tuy nhếch nhác và không cần biết khách có chê bai không, nhưng thức uống nào giá cũng “bèo” nhất là 50.000 đồng. Đổi lại, nếu khách đi một mình sẽ được hướng dẫn vào khu vực có mấy cô “tiếp viên” chờ sẵn, sẵn sàng màn thổi kèn tây hay kéo đàn cò cho khách.

….Còn ở tại khu cà phê sân vườn bên Thanh Đa – Bình Quới, gần đây lại có một chiêu kinh doanh mới thu hút khách hàng. Trước đây các quán cũng dựng những căn nhà chòi, nhưng từ khi có loạt đĩa hình quay lén các cô cậu đang “tự xử”, hiện nay các quán đồng loạt bỏ hết bàn ghế để khách uống cà phê… trên giường. Như càng trêu gan “mấy tên” thích quay phim lén đưa lên mạng hay sang thành đĩa sex để bán buôn.

Mới đây đang rộ lên một đĩa VCD phim sex lấy tựa “Nữ sinh Ngô Quyền” xuất hiện trên thị trường đĩa lậu, mở màn cho hàng loạt những phim ngắn, phim dài với nội dung thật trần trụi, đang gây sốc với giới thích phim “nghèo”.

Cafe den

Hầu hết là những đoạn phim quay lén trong quán cà phê đèn mờ, nhân vật chính là những đôi tình nhân tuổi học trò bị biến thành diễn viên bất đắc

dĩ. Đặc biệt, phim này còn làm người xem bất ngờ bởi những cận cảnh quay nhiều khuôn mặt non choẹt với ba lô, cặp táp, phù hiệu còn hiện rõ tên trường trên ngực áo của một số nữ sinh không biết vô tình hay cố ý để đóng cuốn phim dài gần 2 giờ này.

Trở lại vụ cà phê… trên giường; quán cà phê Hoa Sữa chiều chiều thường có vài chục đôi tình nhân trẻ trung vào quán, nhưng bên trong lại yên ắng lạ lùng. Quán này được thiết kế như nhà trọ với những căn phòng kín mít, chạy dọc theo hành lang. Mỗi phòng có một giá nhỏ đặt vừa đủ hai chai nước, hai cái khăn và một chiếc ghế bọc da dài khoảng 1,5 m. Trong bóng tối tràn ngập những tiếng thở, tiếng rên siết hay tiếng thì thầm nhắc nhở nhau….

Người Khăn Trắng là ai ?

Người làm báo và viết văn trước 1975
Người làm báo và viết văn trước 1975

Sài Gòn vào những năm giữa thập niên 1960, trong làng sách báo rầm rộ xuất hiện hiện tượng truyện tranh ma, chủ yếu lúc đó là 2 truyện “Con quỷ truyền kiếp” (liên hoàn với các truyện Lão tướng số, Cuộc đời của bé Phước…) do Nguyễn Thọ vẽ đăng trên tờ Sân Khấu của kịch sĩ Lê Văn Vũ Bắc Tiến và truyện “Con quỷ một giò” trên tờ Thời Gian của nhà thơ Song Hồ qua nét vẽ Trường Tồn (nay có tên Chinh Phong).
Cả 2 truyện tranh trên đều do 2 ông An (tự Bạch Vân) & Bê xuất bản, tôi làm biên tập lẫn kỹ thuật. Và có số bán thuộc hàng “best seller”. Từ đó bắt đầu có chiều hướng ra sách chữ về truyện ma, những người viết ban đầu gồm có tôi (Nguyễn Việt), Hoàng Phương Hùng (Thượng Hồng), An Dạ Thủy, Vương Mộng Linh qua những “bút danh” Người Khăn Trắng, Khách Giang Hồ để sử dụng chung cho các tác phẩm ma kinh dị như đã nói, nên bút hiệu không của riêng ai.
Bây giờ anh TH muốn “độc quyền” bút danh” này vì cho rằng chính mình đã khai sinh ra tên “Người Khăn Trắng”, nhưng Vương Mộng Linh ở Mỹ vẫn ký Người Khăn Trắng bởi đây chỉ là bút hiệu chung, nên qua đây để nói về bút danh này cho rõ.
(Nguyễn Việt)

Hs Hồ Ngọc Cẩn còn ai ?

Anh em còn gặp nhau
Anh em còn gặp nhau

HS HỒ NGỌC CẨN P1 năm 61-67 còn ai ?

Thập niên 60 thế kỷ trước, thời TH Đệ nhất, Đệ nhị cấp lớp P.1 trường TH Hồ Ngọc Cẩn (Gia Định), có hơn 50 người. Nhưng nay kẻ còn người mất kẻ xa xứ người ở lại quê hương.

Những người ở lại lâu lâu cùng nhau họp mặt nhằm “ôn cố tri tân”, thằng Giám đốc, thằng Kỷ sư, Bác sĩ… cũng có kẻ làm đủ “bảy nghề”, nhưng mà vui. Có lúc thằng từ bên Mỹ về cũng không quên anh em, mời đi “chén tạc chén thù” đầy vui vẻ.

Số hình trong blog này là anh em thường gặp nhau như đã nói, nhất là những buổi hôn- ma-tương-tế đều có mặt.

Ở Sài Gòn còn thiếu hình của Cầu và Tốt. Ở nước ngoài thiếu Bùi Thạch Trường Sơn, Huỳnh Kim Sơn, Sáng (ở Mỹ), Hóa (ở Pháp) và còn ai nữa ? Hình như còn Cường, Côn hay ai nữa v.v…

Vậy anh em có đọc bài này xin liên hệ địa chỉ khaisang2002@yahoo.com của Nguyễn Việt, để có gì thông báo cho nhau, nhất thiết cho 1 tấm hình và 1địa chỉ email thì còn gì hơn nữa….