NGHE NHẠC TÀ ÂM CHIÊU TAI HỌA

VÌ SAO NGƯỜI XƯA

ĐỐI VỚI CHÉN BÁT

CÓ NHIỀU KIÊNG KỴ ?

Bát là một vật dụng không thể thiếu trong đời sống của những người dân phương Đông.

Đặc biệt đối với người dân Việt Nam, đó là một nét văn hóa không thể thay đổi trong sinh hoạt hằng ngày có tự bao đời.

Cùng với nhu cầu và sự phát triển của xã hội, các loại bát cũng ngày một nhiều và cách dùng cũng khác nhau. Có lẽ bởi quá thông dụng nên tầm quan trọng của bát thì mọi người không phải ai cũng đều hiểu hết. Kỳ thực, phong thủy liên quan tới chiếc bát mà chúng ta vẫn dùng để ăn hằng ngày là không thể coi thường. Và người xưa đặc biệt chú ý coi trọng đến điều này.

Là vật dụng được sử dụng hằng ngày, nhưng hầu hết chúng ta đều không mấy chú ý tới chiếc bát. Ít ai biết rằng, vật dụng này lại gắn liền với không ít điều kiêng kỵ về phong thủy. Tôi có anh bạn vừa chuyển nhà mới, và qua câu chuyện của anh tôi hiểu được tầm quan trọng về những kiêng kỵ gắn liền với chiếc bát ăn hằng ngày của chúng ta.

Như một thói quen của rất nhiều gia đình, khi chuyển tới nhà mới anh Lưu bạn tôi liền mang bán hết những đồ dùng gia đình ở nhà cũ, hơn nữa còn  tiện tay thu dọn những chiếc bát cũ lâu ngày bỏ vào thùng rác. Thế là sau khi chuyển tới nhà mới, chừng nửa năm sau gia đình anh liên tục gặp những điều không may mắn. Làm ăn kinh doanh thì liên tục thất bại, vợ anh thì bỏ nhà theo người đàn ông khác, bản thân anh cũng bắt đầu xuất hiện các chứng bệnh mà trước đó chưa hề mắc. Quá lo lắng anh đã đi hỏi rất nhiều thầy tướng số phong thủy, và câu trả lời mà anh nhận được đều giống nhau khiến anh sững sờ : Đều là họa do anh vứt bỏ những chiếc bát cũ.

Quả thực, người xưa đối với chén bát, vật dụng trên mâm cơm hàng ngày đều rất quý trọng, hơn nữa có rất nhiều kiêng kỵ. Dưới đây là những điều kiêng kỵ đã được đúc rút lại qua hàng ngàn năm qua, hy vọng sẽ hữu ích cho tất cả chúng ta:

1/. Không được tùy tiện vứt bát cũ

Khi chuyển nhà mới hoặc sắm sửa vật dụng sinh hoạt mới, nhiều người chúng ta thường hay quan niệm nhà mới thì đồ đạc cũng cần mới nên thường bán hết đồ cũ mua đồ mới. Và cũng thường tiện tay vứt bỏ những chiếc bát cũ đã sứt mẻ. Đây chính là một thói quen “phá tài” điển hình, khiến rất nhiều người gặp trắc trở về đường tài vận, tình duyên, sức khỏe.

Bất luận là mới hay cũ, chiếc bát đều tượng trưng cho “công ăn việc làm” của gia chủ. Nếu đem chiếc bát vứt đi, chẳng khác nào bạn đang tự hất bỏ “chén cơm” của mình. Trong tiếng Hán từ bát “碗” được đọc là “Wǎn”, nó đồng âm với từ 完〞đọc là “wán” trong từ〝完蛋〞đọc là “wándàn”, nghĩa là kết thúc, là hết. Bởi vậy, những chiếc bát đã cũ dù không dùng cũng không được tùy tiện vứt bỏ đi.

2/. Bát không dùng nữa thì xử lý như thế nào ?

Bát cũ không thể vứt bỏ một cách tùy tiện, vậy thì xử lý thế nào ? Các chuyên gia phong thủy Trung Quốc cho rằng, đối với những chiếc bát vẫn còn dùng được, bạn nên cho hoặc tặng người khác, chỉ riêng bát chúc thọ là không thể tùy tiện đem cho. Nếu là bạn thân, bạn tốt, việc tặng bát còn có thể kéo dài tình hữu hảo, tăng thêm sự thân thiết, gắn bó.

Theo quan niệm của người xưa, đối với những chiếc bát đã sứt mẻ đến nỗi không dùng được, bạn cũng có thể vứt đi, nhưng cần lưu ý phải bọc bát bằng vải đỏ rồi mới đem vứt..

3/. Bát ăn cơm tự nhiên nứt vỡ nói lên điều gì ?

Nhiều người làm kinh doanh, tối kỵ nhất là bát nứt vỡ làm đôi khi đang dùng bữa. Có một doanh nhân nọ, đang mời khách dùng cơm tại nhà hàng thì bỗng nhiên chiếc bát ông cầm trên tay nứt vỡ làm đôi, ông ngạc nhiên và sợ hãi đến không nói nên lời.

Nhưng người sợ hãi hơn là chủ khách sạn nọ. Dù ông ấy đã rối rít xin lỗi, tặng khách hàng toàn bộ hóa đơn ăn uống ngày hôm đó, nhưng sau vụ “bê bối” đó ông dính phải kiện tụng liên miên, làm ăn thất bát.

Nhiều nhà phong thủy học đã phân tích rằng, bát nứt tượng trưng cho việc điềm rủi ập đến, thậm chí còn là điềm dữ như bệnh tật hoặc người thân đã khuất tìm về. Ai vốn không hiếu thuận hoặc làm ăn bất minh, nếu gặp điềm này đều sẽ gặp quả báo nhãn tiền.

4/. Bát ăn cơm bị mẻ có thể dùng tiếp được không ?

Nhiều người dân Việt chúng ta vì thói quen tiết kiệm nên khi bát đã mẻ vẫn có thói quen tiếp tục sử dụng. Nhiều cửa tiệm nhỏ lẻ, ít kinh phí cũng thường cho khách dùng bát sứt mẻ. Thật ra, chúng ta nên tránh dùng bát đã vỡ, sứt, nứt khi ăn cơm. Nguyên nhân là bởi bát ăn cơm có ngụ ý để chỉ việc làm ăn, công việc ‘kiếm cơm’ của chúng ta. Bởi vậy nếu bạn sử dụng bát đã sứt mẻ ăn cơm thì công việc của bạn sẽ không ổn định và chắc chắn. Nguồn thu nhập cũng sẽ sụt giảm đi đáng kể, đã vậy lại thường xuyên bị kẻ tiểu nhân phá quấy. Vì thế, nếu chẳng may làm mẻ bát hãy gói gọn chúng vào vải đỏ như đã nói ở trên.

5/. Nên sử dụng bát mẻ vào lúc nào ?

Chỉ ở vào những trường hợp đặc biệt mới có thể sử dụng những chiếc bát mẻ mà không được phép sử dụng những chiếc bát lành lặn. Ví dụ người ở miền bắc Trung Quốc, mỗi khi có việc ma chay người ta thường dùng một chiếc bát mẻ xới đầy cơm, sau đó thắp hương lên trên và đặt trên quan tài. Theo quan niệm của người dân ở đây, điều này có thể giúp linh hồn người quá cố được thanh thản ra đi. Và chiếc bát này vĩnh viễn sẽ không được dùng nữa mà lưu lại như một vật bày tỏ sự tưởng nhớ người đã khuất.

6/. Tại sao lại có thể lấy trộm bát ?

Bạn đừng nghĩ rằng đây là câu hỏi buồn cười ! Nhiều nơi, khi làm tiệc thượng thọ cho người cao niên trong làng, đều có tập tục tặng bát. Người đến ăn cỗ mừng thọ đều có thể thoải mái ‘lấy trộm’ bát mang về.

Gọi là ‘lấy trộm’ nhưng thật ra ai cũng có thể tùy tiện cầm đi mà không gặp sự cản trở nào của người nhà hay chủ cỗ. Bởi lẽ, mang bát đi đồng nghĩa với việc nhân rộng niềm vui và giúp người cầm bát “lây” sự trường thọ như chủ nhân.

Nhiều bậc phụ huynh còn chia sẻ rằng, những chiếc bát mừng thọ này, khi mang về cho con cái sử dụng sẽ có tác dụng trừ tà, xua đuổi ma quỷ và xui xẻo, giúp người già tăng thêm sức khỏe, giúp trẻ nhỏ chiêu tài chiêu lộc.

7/. Đập vỡ bát có thể coi là bình an được không ?

Một vài nước trên thế giới như ở Đan Mạch, Đức, Hy Lạp và ngay chính ở Trung Quốc, vào dịp năm mới hoặc trong đám cưới, hoàn toàn có thể thoải mái đập vỡ bát đĩa để cầu bình an và may mắn, sau đó lấy khăn hoặc vải đỏ bọc kín lại rồi vứt đi.

Phong tục này ngược lại hoàn toàn với quan niệm của người Việt Nam, phải kiêng làm vỡ, sứt bát đĩa vào ngày lễ Tết. Kỳ thực trong một tình huống cụ thể đập vỡ bát nhất định là có liên quan đến một điềm báo nào đó.

Tôi có anh bạn vào ngày mùng 2 Tết, khoảng tầm hơn 9h tối đi nấu mỳ. Khi đang múc mì vào tô thì nhìn thấy một con gián trong bát làm anh sợ quá buông cả bát mỳ rơi xuống đất vỡ toang. Bởi lúc đó không có ai ở nhà và anh cũng biết bị vỡ bát vào dịp Tết là không may mắn nên sợ ngây người không biết nên xử lý ra sao. Phải vài phút sau mới lấy lại bình tĩnh đi thu dọn những mảnh bát vỡ và mang chổi định đuổi con gián nhưng không thấy nó đâu. Ngay sáng hôm sau, cha mẹ anh xảy ra xô xát cãi nhau lớn rồi vài tháng sau ly hôn.

8/. Dùng bát như thế nào khi ăn cơm ?

Khi ăn cơm nên dùng bát như thế nào ? Có rất nhiều người nghĩ rằng đây không phải là vấn đề đáng để hỏi.

Khi ăn cơm nên dùng đĩa lót vào bát rồi ăn là tốt ? Hay bưng bát cơm lên ăn là tốt ? Hay đặt bát cơm trên bàn và ghé miệng xuống tận bàn và cơm là tốt ? Kỳ thực tất cả những điều này đều cần được chú trọng và mọi người hãy lưu ý: Tốt nhất không nên đặt bát cơm trên bàn và ghé miệng xuống và cơm ăn.

Theo thuyết phong thủy của người phương Đông, bát ăn cơm kỵ nhất là để lên bàn, sau đó dùng đũa gắp cơm lên miệng. Khi ăn cơm, nhất định phải dùng tay cầm bát, không nên đặt bát lên bàn rồi và cơm. Đây vừa là lưu ý về phong thủy, cũng là vừa thể hiện lễ tiết trước mặt người lớn tuổi.

9/. Sử dụng bát phong thủy như thế nào ?

Một ngày nọ tôi có người bạn nhờ tư vấn : “Anh mới được công ty phát bộ bát phong thủy nhưng không biết nó là gì và sử dụng như thế nào ?”. Bát phong thủy, nghe qua tưởng chừng chỉ là chiếc bát nhỏ, chuyên dùng để đựng cơm nhưng thực ra không phải vậy. Nó là bát chuyên dùng trong phong thủy, đặc biệt là ở chốn công sở.

Bất cứ khi nào bạn cảm thấy tài vận không tốt hoặc có người so đo theo dõi, hãy sắm ngay một chiếc bát phong thủy và đặt tại bàn làm việc hoặc tại nhà của mình.

Bát phong thủy sử dụng cần hợp với bản mệnh của mình theo ngũ hành, ví dụ có thể dùng bát bằng gốm sứ, đồng, gỗ.. Với bát lòng rộng hoặc bát rỗng, bạn có thể đựng chút nước rồi để vài đồng tiền xu bên trong, với hàm ý Kim sinh Thủy. Cách làm này sẽ giúp vượng tài, vượng khí, và an ổn về tâm lý. Tốt nhất nên để cạnh cửa sổ bàn làm việc, vì đó là nơi thu nạp khí tốt nhất.

10/. Tại sao cần đập vỡ bát khi nhà có việc ma chay ?

Nói chung khi gặp phải đám ma hoặc có những nơi khi đang tổ chức đám cưới, đang đón dâu bỗng nhiên gặp phải đám ma thì đều nên đập vỡ bát. Kỳ thực đây là một phong tục tập quán của người xưa với ngụ ý cầu mong được đại cát đại lợi, may mắn xua đuổi tà khí.

Nhiều người trong mơ còn thấy mình đập vỡ rất nhiều bát đĩa. Nếu cố tình đập mà bát không hề sứt mẻ, thì giấc mơ này cho thấy, quan hệ giữa người đó với mẹ ruột đang rất thắm thiết, tình cảm. Ngược lại mới chỉ đập khẽ mà bát đã nứt vỡ thành nhiều mảnh, thì có nghĩa là quan hệ mẹ con đang có vấn đề gay gắt.

oOo

Trên đây là những điều kiêng kỵ mà người xưa đúc rút lại, cũng là những lời nhắn nhủ hữu ích cho người đời sau. Con người ngày nay với cuộc sống vật chất đủ đầy, không ít người tỏ ra hoang phí, mua sắm đổi cũ thay mới không tiếc tay. Tuy nhiên người xưa lại rất quý trọng những gì mình đang có, dù chỉ là một chiếc bát ăn cơm đã bị sứt mẻ, dẫu có đem vứt đi cũng phải có lễ nghi. Đây chính là thể hiện phẩm hạnh đạo đức cũng như lòng tôn kính tự nhiên của người xưa.

Từ một chiếc bát, vật dụng tưởng chừng quen thuộc trên bàn ăn, lại có rất nhiều những kiêng kỵ và phong thủy. Điều đó đủ để thấy rằng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cần phải lưu tâm từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Và phong thủy ấy chính là điều được cổ nhân lưu lại, không phải để hù dọa hay làm ‘mê tín’, mà là những đúc rút để nhắn nhủ con người hãy trọng đức tu tâm, sống hòa hợp với tự nhiên đất trời và biết quý trọng, hài lòng với những gì mình đang có.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

NGHE NHẠC ‘TÀ ÂM BẤT CHÍNH’

LÀ CÁCH CHIÊU MỜI TAI HỌA

Âm nhạc là có chứa một loại năng lượng rất mạnh làm tác động lên tâm tính con người. Âm nhạc cao thượng thanh nhã chứa đựng một loại năng lượng thuần chính, giáo hóa và dưỡng tâm con người. Trái lại, tà âm bất chính có thể hủy người và làm vong quốc.

Âm nhạc là có cát, có hung

Trong “Luận Ngữ” có ghi chép rằng, một lần, khi học trò Nhan Uyên hỏi Khổng Tử về vấn đề thống trị quốc gia, Khổng Tử đáp : “Yếu xả khí Trịnh quốc đích âm nhạc”, tức là phải bỏ đi âm nhạc của nước Trịnh (một nước chư hầu nhà Chu thời Xuân Thu). Âm nhạc của nước Trịnh thời ấy là thuộc loại tà âm phóng túng tình dục.

Theo Khổng Tử, loại âm nhạc khiến nam giới bị trầm mê vào sự hấp dẫn của sắc đẹp thì sẽ làm hại đến tâm tính và tình cảm của họ, hủy hoại ý chí và đạo đức của họ.

Trong “Sử ký Nhạc thư” viết : “Thính thưởng âm nhạc, hữu cát hữu hung, giá tựu thị âm nhạc quan hồ tâm tính, nhi tâm tính hựu quan hồ tự nhiên chi thiên đích đạo lý.” Tức là, nghe, thưởng thức âm nhạc là có điều tốt lành và cũng có điều hung ác không may mắn.

Đây là sự ảnh hưởng của âm nhạc đối với tâm tính của người nghe. Tâm tính, đạo đức của một người là nên thuận theo Thiên đạo. Âm nhạc trái với Thiên đạo thì sẽ làm “hủy nhân vong quốc”. Người Trung Hoa cổ xưa đặc biệt chú ý đến sự ảnh hưởng của âm nhạc đối với tính nết con người. Họ hiểu rõ và cho rằng lợi ích lớn lao của âm nhạc chính là giáo dục con người.

Những người hiểu âm nhạc thời xưa quan niệm rằng, âm nhạc không phải để phát triển cảm giác của những giác quan. Bởi vì họ đã nhìn thấy “Cấu tạo tâm tính” và “Giáo dục qua âm nhạc”, đó là tác dụng nguyên thủy của âm nhạc.

Âm nhạc có nhiều cấp khác nhau. Âm nhạc thấp kém xâm phạm nguyên tắc của sự điều độ, nó không giới hạn việc biểu lộ cảm xúc của con người, sẽ đưa tới suy thoái và bạo lực, cuối cùng nhân loại không còn đạo đức. Loại âm nhạc này là một lời nguyền, tạo nên sự sụp đổ của một triều đại. Âm nhạc ở cấp cao biểu lộ nguyên lý của vũ trụ. Vì vậy, thưởng thức loại âm nhạc này sẽ ảnh hưởng đến đức của người nghe, và người ta có thể nâng cao được đạo đức của mình.

Một học giả tu hành đời Đường đã nói: “Âm nhạc tốt tạo nên người tốt, âm nhạc xấu tạo nên người xấu (ác)”. Quả đúng là như vậy !

Tà âm bất chính hủy nhân vong quốc

Thời cổ đại có điển cố : “Tang gian bộc thượng chi âm, vong quốc chi âm dã” (âm thanh trong ruộng dâu trên bãi sông Bộc là tiếng nhạc mất nước). Trong “Sử ký” có ghi chép lại điển cố này như sau:

Sư Khoáng là nhà âm nhạc nổi danh thời Xuân Thu, được lịch sử xưng là “Thánh nhạc”. Vua của nước Tấn là Tấn Bình Công vừa hoàn thành xong Vương Cung muốn cử hành điển lễ chúc mừng. Vua nước Vệ là Vệ Linh Công vì mong muốn hai nước có mối quan hệ hữu hảo liền dẫn nhạc công đến chúc mừng. Vua Vệ Linh Công dẫn tùy tùng đến bên bờ sông Bộc Thủy (sông Bộc) thì trời đã tối. Họ đành phải ở lại bên sông để nghỉ tạm qua đêm.

Lúc này, họ nghe thấy một ca khúc mới lạ văng vẳng vang đến, trong lòng vô cùng phấn chấn, hứng thú. Vua Vệ Linh Công liền ra lệnh cho âm nhạc gia Sư Quyên ghi chép lại. Ngày hôm sau đoàn người đến nước Tấn. Trong buổi tiệc, sau khi được thưởng thức các màn ca múa nhạc của nước Tấn, Vệ Linh Công lệnh cho Sư Quyên diễn tấu bản nhạc mà họ đã nghe ở bờ sông Bộc ngày hôm trước. Với tài gảy đàn của Sư Quyên, âm thanh bản diễn tấu vang lên, lúc thì da diết, bi thương khiến người khác tan nát cõi lòng, lúc lại giống như tiếng mưa phùn không ngớt.

Ngồi ở bàn tiếp đãi, thái sư chưởng nhạc của nước Tấn là Sư Khoáng mỉm cười, dụng tâm nghe. Nhưng chỉ một lát sau nụ cười trên gương mặt ông dần biến mất, thần sắc càng lúc càng nghiêm nghị hơn.

Sư Quyên mới gảy chưa đến một nửa bản nhạc thì Sư Khoáng rốt cuộc không nhịn được, đứng dậy giữ tay Sư Quyên lại và nghiêm nghị nói : “Mau dừng lại ! Đây là loại tà âm vong quốc, ngàn vạn lần chớ nên gảy !”

Vua Tấn Bình Công vội chất vấn thái sư : “Khúc nhạc này thực sự nghe rất hay, ngài sao lại nói là âm nhạc vong quốc được ?” 

Sư Khoáng đáp : “Vào cuối đời nhà Ân, có Sư Diên là quan âm nhạc, cùng với vua Trụ làm ra khúc nhạc uỷ mị này. Vua Trụ nghe lấy làm thích lắm. Đến khi Vũ vương ta đánh vua Trụ, Sư Diên ôm đàn chạy về phía đông, nhảy xuống sông Bộc. Từ bấy giờ có ai thích âm nhạc đi qua đấy thì lại có tiếng đàn văng vẳng ở dưới nước vang lên. Khúc nhạc này

Sư Quyên nghe được trên đường đi, là khúc đàn ở trên sông Bộc. Loại âm nhạc này rất không tốt, ai say mê nó thì thân sẽ bị hủy mà quốc gia thì bị suy sụp. Cho nên, không thể để Sư Quyên gảy hết đoạn nhạc này.”

Nói đến đây, Sư Khoáng chuyển qua nói với Sư Quyên : “Khúc nhạc mà ngài vừa gảy là khúc nhạc ngài nghe được ở bên sông Bộc phải không ?” Vua Vệ Linh Công và Sư Quyên nghe xong đều sửng sốt và lấy làm lạ. Tấn Bình Công lại hỏi Sư Khoáng rằng : “Đó là âm nhạc của đời trước, gảy nghe chơi thì có hại gì !”

Sư Khoáng nói : “Vua Trụ vì mê khúc đàn ấy mà đến nỗi mất nước, đó là một thứ âm nhạc bất tường, vậy chớ nên gảy.”

Tấn Bình công nói : “Ta thích nghe âm nhạc mới, Sư Quyên hãy vì ta gảy nốt khúc đàn ấy”. Sư Quyên lại lựa dây rồi gảy nốt khúc đàn ấy. Tiếng đàn êm ái, lên bổng xuống trầm, như than như khóc.

Tấn Bình Công lại nói : “Khúc nhạc này ta nghe thật quá cảm động lòng người, còn có khúc nào hay hơn, cảm động hơn nữa không ?”

Sư Khoáng trả lời: “Có !”

Tấn Bình Công nói : “Có thể cho ta nghe một khúc được không ?”

Sư Khoáng nói : “Phải là người có đức dày hành nghĩa thâm hậu mới có thể nghe được khúc này. Nay ngài bạc đức, không nên nghe !”

Tấn Bình Công nói : “Quả nhân chỉ mong có thể nghe ca khúc ấy, ngài đừng nên chối từ.”

Sư Khoáng bất đắc dĩ phải cầm lấy đàn mà gảy. Mới gảy được một khúc, thì có một đàn chim hạc ở phương nam bay đến. Gảy thêm khúc nữa thì chim hạc vỗ cánh mà múa, vươn cổ mà hót theo tiếng nhạc. Tấn Bình Công đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Những người đứng xem ai cũng kinh ngạc. Tấn Bình Công ngồi xuống, nói : “Còn khúc nhạc nào hay hơn, cảm động hơn thế không ?”

Sư Khoáng nói : “Có, ngày xưa vua Hoàng đến hội các thần ở núi Thái Sơn, rồi làm ra điệu nhạc này. Vua đời sau đức bạc, không xứng để nghe, nếu nghe thì có họa bại vong.”

Tấn Bình Công thấy vậy liền nói : “Quả nhân nay đã già rồi, còn lo bại vong sao ? Nếu được nghe khúc nhạc ấy mà chết thì cũng thoả lòng.”

Sư Khoáng nhất định không chịu gảy. Tấn Bình công đứng dậy, hai ba lần cố ý nài ép. Sư Khoáng bất đắc dĩ lại phải ôm cầm mà gảy.

Mới gảy một khúc, có đám mây đen ở phương tây hiện lên. Gảy khúc nữa thì bỗng nổi một cơn dông, bao nhiêu ngói ở trên nóc điện bay tung lên và cột hiên gãy hết, lại thấy có tiếng sét dậy trời, rồi mưa như trút nước.

Dưới đài ngập mấy thước, trong đài chỗ nào cũng ướt cả, Tấn Bình Công sợ hãi, cùng với Vệ Linh Công nằm phục vào một nơi. Khi mưa gió đã im lặng rồi, nội thị mới vực Tấn Bình Công và Vệ Linh Công ở trên đài xuống.

Tiếp sau đó nước Tấn gặp phải đại hạn suốt ba năm, không một ngọn cỏ nào sống sót, dân chúng lầm than cơ cực. (theo An Hòa dịch và t/h)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: