CÓ THẾ GIỚI LINH HỒN KHÔNG ?

NGƯỜI MỆNH THỔ

BUÔN KIM ?!

Ngày xưa đi xem bói, ông thầy dặn tôi “Con mệnh Mộc, có nhiều tiền hay bị vạ vì Kim khắc Mộc”. Tôi sợ không đeo nhẫn cưới. Món đồ giá trị nhất trên người là cái đồng hồ nhựa Timex 10$ vợ tặng ngày sinh nhật.

Hồi còn bé, một lần tôi xem đám cưới ở sân đình, chợt nghe tiếng “keng” của đồng xu ai đó đánh rơi. Tôi vội cúi xuống nhặt thì người ta đã giẫm lên bàn tay của tôi. Tôi đau quá khóc vang trời. Cha tôi bảo ”Không phải tiền của con thì đừng bao giờ nhặt. Muốn có tiền, con phải tự làm ra”. Kể từ đó, tôi rất sợ tiếng tiền rơi.

Anh trai tôi mệnh “Thổ” nên thầy tướng số khuyên ”rất hợp với buôn Kim (tiền)”. Đúng là anh thích kiếm tiền nhanh, mơ làm ông chủ và không biết sợ… tiền. Anh có hàng tỷ để rồi sau đó lại mất đi gấp ba.

Trời “mưa” ra tiền.

Năm 1988, anh từ quê ra vay tiền để đầu tư cho xưởng cơ khí nhỏ làm kế sinh nhai. Vốn liếng có hơn chục triệu, tôi đưa hết và cũng tin anh nên không hỏi kỹ. Anh rất giỏi về cơ khí, đang chí thú làm ăn, khấm khá nổi tiếng trong vùng.

Khoảng tuần sau, về thăm bố mẹ thì biết anh đang đi họp “hụi” dưới quê ngoại ở Kim Sơn (Ninh Bình). Tiền tiết kiệm mấy chục triệu, thêm phần huy động của anh chị em nhà, trong xóm tổng cộng khoảng gần 70 triệu (mua được cả trăm mét đất ven đô) đi theo anh xuống làng miền biển xa xôi. Lãi “hụi” hàng tháng 20-30%, không ngành kinh doanh nào địch nổi, làm mờ mắt cả một vùng quê nghèo khó.

Tôi phóng xe đi 40 km tìm anh. Tới nơi, đã thấy khoảng chục bác nông dân “chân đất” chính hiệu đang say sưa quanh mâm cơm thịnh soạn, giò chả, thịt chó và bia rót tràn. Tôi rất lạ, vùng quê này rất nghèo sao họ lại đổi đời nhanh như vậy.

Các bác ấy giải thích “Thời nay có hụi nuôi hết. Chú bỏ việc về đây, kiếm tiền như nước. Mấy tháng nay, chúng tôi không làm gì nhưng vẫn đầy túi”. Họ chỉ cho tôi bao tải tiền to tướng trên giường chắc khoảng vài trăm triệu. Tháng này, một bác sẽ lấy phần “hụi” đó sau khi trả lãi, tháng sau đến lượt người khác. Họ bảo thánh đã phán “năm nay trời mưa ra tiền”.

 Lát sau, ông chủ “tạm” của bao tải tiền kia mang sang làng khác để chơi mà không cần đếm. Người nọ đưa người kia, làng nọ vác sang làng kia, lấy “hụi” này đóng “hụi” khác. Họ luân chuyển tiền của chính mình mà không biết, cứ nghĩ do trời “đẻ bạc”. Đó là dây chuyền domino tai hại của “hụi”.

Tôi ra sức gàn nhưng anh trai hứa, tháng sau đến lượt lĩnh “hụi” sẽ thôi hẳn. Anh không phải đợi thêm tháng nữa. Hụi đã vỡ hai tuần sau đó. Người trong làng đã liên hoan bằng tiền mồ hôi nước mắt của chính mình và tự làm hại nhau. Bán cả gia sản góp “hụi” để rồi một vài kẻ giật và biến mất. Đám cướp kia mang tiền sang tỉnh khác lại bị kẻ khác nẫng luôn.

Làng tôi xác xơ như trận đại hồng thuỷ đi qua, không còn tiếng chó sủa hay gà gáy. Nhà nào cũng như có đám tang. Hàng đoàn người đi lùng sục bắt hụi. Anh bắt nợ một cái tủ gỗ lát với giá “hụi” định 15 triệu, trong khi ở Hà nội, mặc cả khéo khoảng 2 triệu. Người làng khác kéo sang lấy hết nồi niêu xoong chảo của nhà anh. Dân nghèo không có tiền trả “hụi” nên đền bằng hiện vật từ cái bàn, cái ghế đến chiếc mâm đồng.

Cách tin người ở quê vừa đáng thương, vừa đáng giận. Có thể họ không có hiểu biết, hoặc do lòng tham hoặc những kẻ hiểu biết đã lừa người ít học. Riêng anh tôi, lời thánh phán “Thổ Kim” có vẻ sai nhưng anh vẫn không tin. Máu phiêu lưu vẫn còn, “càng nhiều tiền càng… ít” bất kể nguồn gốc ở đâu vì anh vốn không sợ… tiền.

Ngân hàng “tặng” tiền tỷ.

Anh tôi trắng tay và nợ đầm đìa sau 5 năm dành dụm. Tuy nhiên, anh có tài làm ăn. Cái máy tiện cũ bằng thép, nặng quá, đám bắt “hụi” không khiêng đi được vì họ cũng chẳng biết là cái gì, nên đã giúp anh sau vài năm trả gần hết nợ. Tuy nhiên, cuộc đời không dừng ở đó.

Quen một anh bạn bên ngân hàng huyện, anh có thể vay vốn hàng tỷ đồng để mở rộng làm ăn. Trong hai năm, xuởng cơ khí của anh đã nổi đình đám. Thuê vài chục công nhân với lương hậu hĩnh, anh tôi thành ông chủ.

Ở quê, anh kiếm vài chục triệu một năm và vốn khoảng 300 triệu làm tôi rất mừng. Anh lo cho cả nhà, các em và họ hàng có công ăn việc làm. Trình độ bổ túc lớp 7, đi bộ đội về, anh đủ chín chắn để quản lý đầu vào đầu ra với số vốn ít.

Khi vốn vay lên bốn năm tỷ thì hẳn là số lãi cho ngân hàng sẽ lớn và mối quan hệ rất rộng, tôi bắt đầu lo lắng. Không hiểu qui luật thị trường, hẳn một ngày kia sẽ thất bại vì mải leo cao.

Anh sản xuất máy nghiền đá giá hàng trăm triệu, bán chịu khắp trong nam ngoài bắc. Nếu lấy được hết tiền thì hẳn rất giầu. Nhưng có nơi lấy lại đuợc tiền, có nơi họ chịu hàng chục năm nay. Thất thoát vốn rất lớn vì không nắm được đầu vào đầu ra.

Giữa đường làng, nhìn anh lái chiếc Ford Escape mới tinh mua bằng tiền đi vay, nghe nhạc tụng kinh gõ mõ hay hát chầu văn phát ra từ đĩa CD trong xe máy lạnh, tôi tự hỏi không biết mình đang ở thiên đàng hay địa ngục. Hỏi hạch toán lời lãi thế nào thì anh chỉ nói “Tôi sống bằng tiền ngân hàng, cứ vay thật nhiều để phát triển đã, lời lãi tính sau. Người mệnh Thổ buôn Kim sẽ hái ra tiền”.

Nghĩ mình là ông chủ lớn và giỏi nên cái gì cũng đầu tư, rút tiền xoành xoạch không thèm đếm vì thói sỹ diện. Thấy mời chào xuất khẩu hàng mỹ nghệ sang Mỹ cũng thử. Anh Việt kiều mang kiện hàng hơn chục ngàn đô sang Mỹ chào hàng rồi biến mất tăm được anh tôi gọi là “học phí”. Quê vợ kêu gọi đầu tư nuôi tôm sú, gần 600 triệu cuốn theo cùng sóng biển Cồn Thoi.

Về quê, nghe anh khoe về đầu tư của ”ông chủ nhà quê hàng chục tỷ”, tôi như bị động kinh. Tôi lo cho anh ít học mà quản lý vốn lớn kể cả nỗi ám ảnh giật hụi năm nào.

Một lần, các em gọi tôi để tư vấn là có nên cho ông anh mượn sổ đỏ để thế chấp vay tiền. Anh đã qua tuổi sáu mươi nên ngân hàng không cho vay. Anh đang nợ gần 3 tỷ đến hạn phải trả. Nếu bán hết gia sản thì cũng không đủ mà anh đang cần vốn kinh doanh tiếp để gỡ. Anh lý luận “nhà mình đang ở, không ai có thể bắt nợ được”, một quan niệm lạ lùng ở quê. Đương nhiên tôi không đồng ý và hai anh em cãi nhau chí tử. Một kẻ chữ nghĩa đầy người nhưng ít tiền không thể khuyên được ông chủ túi đầy tiền nhưng ít chữ.

Lẽ ra, kiếm tiền bằng chính cái nghề cơ khí rất thành thạo của mình thì anh lại thích nhảy vào những lĩnh vực không có một chút chuyên môn như xuất khẩu mỹ nghệ hay trồng rừng. Có thể anh muốn làm ông chủ, muốn sỹ với đời trong chốc lát hoặc không hiểu đồng tiền cũng có kiếp luân hồi.

Đến hôm nay, anh đã biết đồng tiền ”sấp ngửa”. Ôtô Ford đã bán, thay vào là một chiếc xe máy ọp ẹp. Xí nghiệp sản xuất cầm chừng, trông như cái nhà hoang. Tuổi đã già nên anh không thể có dịp học thêm bài học nữa. Vợ đòi ly hôn, chia của cải mà không hiểu đó là tiền vay ngân hàng. Con trai chiếm một xưởng, không cho bố bán để trả nợ. Thất bại trong kinh doanh, gia đình tan vỡ, nhưng anh không biết mình…thất bại.

Vẫn tin vào mệnh “Thổ sinh Kim”, anh cố sửa chữa sai lầm. Đang mong anh chí thú làm ăn vài năm để kiếm đủ tiền trả ngân hàng thì anh lại hỏi tôi về cách buôn cổ phiếu ngoài Hà nội. Tai tôi ù hẳn và không về làng nữa. Tôi viết đoạn sau đây, may chăng anh đọc.

Câu chuyện VN Index rơi xuống đáy

Cách đây hơn một năm, bao nhiêu tỷ phú ra đời trên chợ cổ phiếu trong chốc lát. Nhưng mấy hôm nay, VN INdex đang rơi xuống đến đáy. Bao người đang sợ sốt vó vì tiền vay của ngân hàng đến hạn hay vốn liếng bỏ ra có khả năng mất trắng. Nhiều tỷ phú lại quay về nơi họ đã xuất phát nhưng đèo thêm vài món nợ khó trả.

Có thể anh tôi mới học lớp 7 nhưng muốn phất nhanh trong cơ chế thị trường khắc nghiệt thì thất bại có thể tiên đoán được. Nhưng ở thành phố lớn, thậm chí ở New York hay Luân đôn, bao nhiêu người có học, hiểu biết và khôn ngoan vẫn có thể “chết vì tiền” trên TTCK. Họ tát nước theo mưa nên có ngày bị nước lũ nhấn chìm. Không hiểu giá trị kỳ vọng thật của cổ phiếu, họ mua bán chúng như một món hàng tiêu dùng theo kiểu cung cầu tựa mấy mụ phe tem phiếu thời bao cấp hay làm ào ào như nông dân chơi “hụi”.

Tôi không định so việc buôn cổ phiếu với chơi “hụi” hay kiểu dân ta đầu tư mua blue chip như anh tôi ở quê nhảy từ sửa chữa cơ khí sang nuôi tôm biển. Ở đây, sự so sánh là khập khiễng nhưng hậu quả tai hại về tiền bạc lại khá giống nhau. Nhiều người học được bài đầu tiên đắt giá, đối với số khác thì đây là bài học cuối cùng vì mái tóc đã pha sương.

hời nào cũng thế, để làm giầu và trở thành ông chủ không hề đơn giản. Trong thương trường cần sự hiểu biết, tài ba, sự nhạy cảm và cả sự may mắn. Chợt nghĩ đến câu vè thuở nào “tiền là tiên là phật, là sức bật của con người, là nụ cười của tuổi trẻ”. Nhưng đồng tiền có thể làm cho những người không biết sợ tiếng “kim” đánh “rơi” luôn cả gia sản.

Tôi từng nhìn thấy hàng đống tiền. Anh bạn bên Moscow (Nga) cho xem một ca-táp đầy nhẫn vàng và muốn tôi cùng đi buôn. Về nước, cô học trò cũ bên ngân hàng có thể giúp vay vài tỷ để buôn máy tính. Rồi chứng kiến vài bao tải tiền “hụi” ở quê hay hàng vạn cổ phiếu bay phấp phới ngoài Tràng Tiền. Không hiểu sao tôi dửng dưng với tất cả.

Thuở ấu thơ suýt gẫy tay khi nhặt năm xu của người ta đánh rơi nên được cha tôi dậy bài học về tiền. Có thể, mệnh ”Mộc” của tôi bị “Kim” chiếu tướng nên bây giờ chỉ đủ ăn. Tuy nhiên, người mệnh ”Thổ” buôn “Kim” chưa chắc đã hơn gì.

(theo Hiệu Minh – Washington DC)

LỜI BÀN :

Câu chuyện trên “người mệnh Thổ buôn Kim” cho thấy ông thầy đã giảng sai, không phải Thổ sinh Kim mà ngược lại Thổ hao Kim lợi. Chính vì người anh tin lời giảng sai mà ra đời kinh doanh tiền (theo tiếng Nôm gọi là Kim ngân) và cả nghề kim khí (tiên phay bào kim loại) cuối cùng phải phá sản trắng tay.

Cho nên trong ngũ hành tương sinh tương khắc, cần nhớ :

Sinh nhập – Khắc xuất = tốt

Sinh xuất – Khắc nhập = xấu

Ngoài ra trong tốt xấu (kiết hung) còn vận dụng đến thuyết biện chứng để phân tích, lấy Ngũ hành nạp âm mà suy, đôi khi thấy rằng Sinh Nhập – Khắc Xuất chẳng có ảnh hưởng tốt đẹp gì, cũng như Sinh Xuất – Khắc Nhập cũng chưa chắc đã xấu.

Thế mới gọi là môn khoa học huyền bí trong thế giới tâm linh.

Thiên Việt

CÓ THẾ GIỚI LINH HỒN KHÔNG ?

Cuộc sống tâm linh của dân tộc Việt rất phong phú và chứa đựng nhiều bí ẩn mà khoa học không thể giải thích. Gọi hồn, lên đồng…. các bạn có tin không ? Có lẽ ai đã từng chứng kiến nhà ngoại cảm Bích Hằng tìm mộ, cũng sẽ tin có một thế giới linh hồn…

Nhưng nếu tồn tại một thế giới linh hồn, thì thuyết luân hồi trở thành vô giá trị. Tại sao các linh hồn còn ở đó. Đúng ra theo nghiệp lực các linh hồn sẽ lập tức đầu thai hoặc siêu thoát. Lâu nhất theo Phật giáo Tây Tạng thì cũng chỉ lưu lại 49 ngày.

Chính vì vậy vẫn tồn tại rất nhiều tranh cãi về sự tồn tại hay không tồn tại của linh hồn. Nhưng với những người đã gặp và chứng kiến nhà ngoại cảm Bích Hằng tìm mộ, hay những người đi gọi hồn người thân… họ đều khẳng định niềm tin mạnh mẽ vào thế giới linh hồn

Một buổi “lên đồng” đáng sợ 

Năm 18 tuổi, tôi lén lút cùng 2 bà đi gọi hồn. Tuổi mới lớn, tò mò, thích khám phá, chả có điều gì ngăn cấm được việc “bí mật” thử “lên đồng” 1 lần cả. Nghe các bà nói là có ma, hồn có thể nhập vào người điều khiển người. Thầy giáo dạy vật lý thì khẳng định có trường sinh học. Ma thì chưa nhìn thấy, quỷ thì may ra nhìn thấy trên phim, tưởng tượng qua lời người khác. “Trường sinh học”, “giác quan thứ 6” chưa được cảm nhận 1 lần.
Không mê tín, cũng chẳng tin là có ma quỷ gì hết, nhưng cứ muốn thử. Thử để biết. Thử để thoả mãn tính tò mò. Thế là thử.

Vừa bước tới ngõ nhà “Cô” đã thấy run run. Nhà không có khách, không gian tĩnh mịch, hương khói vẫn nghi ngút. Thẳng cửa chính là cái điện thờ, vừa bước chân qua cửa nhà, tim đã nhảy tưng tưng (còn hồi hộp hơn cả lần đầu tiên kiss nữa ấy chứ) chỉ muốn nhảy ra khỏi ngực. Ngồi vào giường, quay mặt về phía điện thờ (chính Nam), mặt quay so với hướng bắc chắc khoảng 23,5 độ (chính Bắc), khoanh chân, tay để như thiền, nhắm mắt.

Không cần trùm khăn áo gì cả, cứ như ngồi thiền vậy. Lời cầu khấn bắt đầu rì rầm bên tai. 30 giây sau, 2 luồng điện đánh rẹt vào người : 1 từ trên thẳng đỉnh đầu xuống, 1 từ dưới bàn chân chạy ngược lên. Cả 2 gặp nhau ở rốn. Người tê cứng, ruột gan rối bời, nóng như có lửa đốt, tay chân không cử động được. Cái đầu vẫn trên cổ mình nhưng sao lại không quay đầu được thế này !? Ruột gan thì như lửa đốt, nhưng 2 tay, chân bắt đầu lạnh. Lạnh ngắt ! Lạnh như là bao nhiêu nhiệt nó chạy hết vào bụng rồi vậy. Tiếng người nói, khấn xung quanh vẫn rì rầm nhưng đã dần ù đi, mắt lờ đờ… Tới lúc đó thật là sợ ! Như hồn mình thoát khỏi xác vậy ! Mình đã “mất xác” rồi sao ? Sợ mà không làm gì được !

Tình trạng đấy kéo dài chắc khoảng 10 phút. Mọi người hỏi vẫn có thể nghe được, vẫn biết là mình đang nói, nhưng đấy không theo suy nghĩ của mình… Nghe “Cô” phán “hồn xuất !”, luồng điện đang chất chứa nơi rốn bỗng chạy ngược bật ra phía trước ngực. 1 chưởng lực vô hình như đánh trúng giữa ngực, ngã vật ngửa người về sau. Bụng hết nóng ngay lập tức, tay chân dần ấm trở lại. Một cảm giác mệt mỏi, mệt như là mình vừa vác cả chục tấn than vậy ! Chân tay bải hoải, các khớp rã rời.

Hớp ngụm nước chanh đường cho lại sức, được “Cô” khen “thằng này hợp bóng âm lắm, ngồi cái được ngay, hiếm người ngồi được như vậy”.

Từ hôm đó, sợ ma. (Theo bạn BKWorm)

Thế giới linh hồn bí ẩn

Hãy cùng nghe câu chuyện của bạn piggy2612 : Tôi tin là có thế giới khác với thế giới chúng ta đang sống, vì chính tôi cũng đã có thể gọi là người trong cuộc của chuyện này. Tôi có 1 chị gái sát tuổi tôi mất khi mới trên dưới 2 tuổi, khi đó tôi mới hơn 1 tuổi thôi, không hề có ấn tượng hay nhớ kỷ niệm gì về chị cả. Tôi là con út nên ngủ với ba mẹ nhiều nhất, các bạn có thể tưởng tượng được không, đêm 30 tết nào chị cũng về đứng dưới cuối giường của ba mẹ. Đứng suốt đêm đến tờ mờ sáng.

Tôi đến bây giờ vẫn còn nhớ đó là bóng trắng, tóc dài mờ mờ hư ảo. Sáng mùng 1 tết, Mẹ bao giờ cũng hỏi tôi hôm qua có gặp chị không con, chị về phù hộ cho cả nhà mình đấy… Nghĩa là không chỉ tôi mà cả mẹ cũng gặp chị, có lẽ cả ba nữa. Bởi vì ba tôi không khóc trong những ngày thường nhưng bao nhiêu năm qua, đến bây giờ vẫn vậy, đêm giao thừa nào ba cũng khóc vì nhớ và thương chị, làm cả nhà lại khóc theo. Tôi tin ba tôi cũng gặp chị. Còn bây giờ tôi cũng không hỏi là chị có về nhà hay không nhưng chỉ biết là chị luôn luôn phù hộ cho mọi người trong gia đình.

Bạn Hpdonso khẳng định về sự tồn tại của linh hồn : Thế giới thứ 2 là có thật, nhưng trường hợp của mình thì không cần gọi mà hồn tự hiện ra, đó là anh của người bạn nối khố, nhà có 3 anh em dưới là cô em gái út, hôm đó mình và một người khác nữa ngồi chơi với em gái nó ở giường nhà nó, đang nói chuyện thì em gái nó kêu đau đầu và chóng mặt quá, nhăn nhó trong vài giây rồi nhắm mắt nằm từ từ ra giường rồi cũng chỉ trong tic tắc lại ngồi dậy và bắt đầu nói quay ngay sang mình hỏi han và còn hỏi cả anh trai mình (vì anh trai mình chơi với anh trai nó), rồi còn nhờ mình bóp hộ chân (ông ấy mất vì tai nạn bị đâm gãy đùi) mình không còn hồn vía nào nữa, hai tay bóp chân mà run lẩy bẩy.

May sao lúc đó mẹ anh ấy về thế là mình lại chứng kiến 2 mẹ con ôm nhau khóc nói chuyện hỏi han như bình thường, mẹ anh ấy hỏi thế con ở dưới đấy thế nào ? Anh ấy trả lời là con vẫn đang phải đứng gác (lúc đó anh ấy chưa giỗ đầu) anh ấy phải gác đúng ở chỗ đường bị tai nạn đó theo nhiệm vụ là phải bắt được 1 người đã được chỉ định thì mới được chuyển lên chỗ khác chắc là nhàn hạ hơn, rồi anh ấy còn quay sang mình bảo khi nào mấy đứa rỗi thì ra mộ đắp lại mấy cái lỗ bị chuột khoét cho anh, anh lạnh lắm… có thể mình kể câu chuyện này ra các bạn không tin,và bản thân mình cũng không tin vào bói toán và chưa bao giờ đi gọi hồn nhưng đây là câu chuyện thật 100% mình vẫn nhớ như in hồi đó mình học lớp 8.

Còn đoạn cuối 2 mẹ con ôm nhau khóc bịn rịn chia tay thì đứa em gái từ từ nằm ra giường có vẻ rất mệt mỏi, trong khi nó nằm thì mẹ nó quay sang bọn mình hỏi han về mọi chuyện diễn ra như thế nào rồi quay sang vỗ vỗ vào nó nó bắt đầu mở mắt như vừa ngủ dậy, mặt ngơ ngác rồi mẹ nó cùng với cả bọn mình hỏi nó là cảm thấy trong người thế nào, có nhớ gì không nó trả lời là không biết gì chỉ thấy đầu nặng chĩu, rồi khi nghe mẹ nó và bọn mình kể lại nó mới biết và òa khóc…

Cuối cùng là câu chuyện và cảm nghĩ của bạn khang bach : Tôi tin là có linh hồn. Nhưng có quá nhiều người lợi dụng nó để tư lợi. Chuyện này rất nhạy cảm và đụng chạm đến nhiều người. Về phía tôi thì tôi cho là “có linh hồn và sự nhập hồn”. Ngay trong nhà tôi, tôi nghe các bà trong nhà kể : Trong ngày giỗ ông tôi mới cách đây mấy năm thôi, khi mọi người đang khấn cúng thì con bé con trong nhà tự dưng trợn mắt lên và gọi các bà trong nhà ra nói chuyện như là ông của tôi thật vậy.

Cũng xưng anh và gọi tên từng bà một như hồi ông còn sống Đứa trẻ con ngồi nói lại chuyện cũ một cách rõ ràng và rất tự nhiên. Câu hỏi đặt ra ở đây là nếu như các bà nói đúng thì phải chăng linh hồn là có thật ? Vì một điều dĩ nhiên là 1 đứa trẻ con mới hơn 10 tuổi không thể biết được những chuyện của ông nó hồi còn trẻ được. Một câu chuyện khác, theo cô giáo cấp 3 của tôi kể là trong 1 lần đoàn trường đi về nghĩa trang Trường Sơn thắp hương, những người quản trang kể lại là mỗi khi có đoàn khách nào đến thắp hương là đêm đó lại nghe thấy tiếng hô như những người chiến sĩ đang hành quân vậy.

Không biết phải giải thích như thế nào nhưng theo tôi thì vẫn có một thế giới khác tiếp diễn khi chúng ta đi hết cuộc sống này. Chết không phải là hết. Cơ bản là chúng ta phải sống như thế nào để không phải chịu hậu quả đến kiếp luân hồi.

Lời kết 

Tóm lại thế giới tâm linh còn rất nhiều điều huyền bí mà khoa học hiện nay chưa thể giải thích được rõ ràng. Tuỳ theo tín ngưỡng của nhiều người mà người ra cho rằng có linh hồn hoặc không có linh hồn, có thế giới bên kia hoặc không có . Chúng ta không nên áp đặt 1 cách thái quá ý nghĩ của mình vào chuyện này. Vì xét cho cùng nếu có linh hồn thì cũng chẳng sao vì linh hồn chưa gây tổn hại gì cho chúng ta. (theo Hà Xuân Hùng)

 VŨ THỊ QUẾ PHƯỢNG (tổng hợp từ những phản hồi)

Advertisements

Một phản hồi

  1. linh hồn là có thực, trên trang web giwho.com giãi thích rất hợp lý và khoa học.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: