KHOA NGOẠI CẢM Ở VIỆT NAM (1)

NHÀ THÔI MIÊN HỌC

NÓI GÌ VỀ

CÁC NHÀ NGOẠI CẢM

ĐI TÌM MỘ

Tôi sẽ khiến 4 vạn người

bị “vong” nhập !!!

 Nếu hội đủ điều kiện, chỉ cần một chiếc micro và hệ thống loa với âm thanh chuẩn, anh Nguyễn Mạnh Quân sẽ khiến khoảng 80% số người có mặt ở sân vận động cỡ Mỹ Đình, kể cả già trẻ, lớn bé, đàn ông, đàn bà bị rơi vào hiện tượng như bị vong nhập ở các trung tâm áp vong tìm mộ.

Phần lớn thời gian nhà thôi miên y khoa Nguyễn Mạnh Quân ở nước ngoài. Thỉnh thoảng anh mới về Việt Nam, vài ngày ở Hà Nội, vài ngày ở Sài Gòn. Nhà ở và nơi làm việc của anh là khách sạn.

Sau nhiều lần hẹn hò, tôi mới gặp được anh Quân. Anh xuống tận lễ tân tiếp đón. Đó là người đàn ông nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, lời nói như gió thoảng, lịch lãm, rất dễ gần. Buổi gặp gỡ hôm đó, tôi đi cùng một đồng nghiệp nữ. Mục đích lôi đồng nghiệp nữ đi cùng là để thấy anh làm thí nghiệm, còn tôi phải tỉnh táo nhằm quan sát một cách trực tiếp.

Tôi trình bày hiện tượng áp vong, ma nhập diễn ra rất nhiều ở Việt Nam, anh Quân thốt lên : “Thưa nhà báo, cách đây 2 năm, khi về Việt Nam tìm hiểu chuyện áp vong ở các trung tâm tìm mộ, tôi đã phát biểu với các nhà khoa học, rằng cứ tình trạng áp vong lung tung thế này, sẽ có một ngày cả làng, cả xã, cả huyện phát điên, thậm chí là chết ! Điều tôi nói là hơi quá, nhưng không đùa được đâu”.

Nghe điều anh Quân nói, tôi thực sự không thấy đùa chút nào. Thực tế, đã có người chết (chị Cấn Thị Lâm, Phụng Thượng, Phúc Thọ, Hà Nội), còn số lượng người bị tâm thần sau khi đi áp vong thì nhiều vô kể, chưa thống kê hết được. Anh Quân cũng kể rằng, anh đã đến rất nhiều trung tâm áp vong, tìm mộ, lên đồng để tìm hiểu, nghiên cứu, song anh chưa thấy ở đâu có vong nhập thật sự.

Để tôi thấy tận mắt hiện tượng gọi là vong nhập, ma nhập, anh Quân đã mời tôi chứng thực. Anh đã “áp vong” vào đồng nghiệp nữ đi cùng tôi. Anh bảo, không phải việc áp vong với nữ dễ hơn nam, không phải phụ nữ yếu vía thì dễ bị vong nhập. Việc vong ít nhập vào phụ nữ, là vì cả xã hội, tư tưởng con người mặc định như vậy, nghĩ như vậy, tạo ra sự ám thị nặng nề. Với các chuyên gia thôi miên, thì đàn ông cũng như đàn bà, người già, người trẻ, người khỏe, người yếu, cũng sẽ bị “vong” nhập như nhau.

Để chứng minh cơ thể con người là một bộ máy phức tạp, kỳ lạ nhất, anh Quân đã thử nghiệm sức mạnh cơ thể. Anh yêu cầu đồng nghiệp nữ của tôi đứng dậy, nhắm mắt và thư giãn. Anh nâng cánh tay cô lên, nói vài câu ám thị, rằng cô có một sức mạnh mãnh liệt. Nói xong, anh gọi tôi đến, đề nghị tôi ấn tay đồng nghiệp xuống. Kỳ lạ thay, tôi lấy sức ấn xuống, cánh tay lại bật lên. Cánh tay yếu đuối của cô bỗng khỏe một cách kỳ lạ, tưởng chừng có thể đeo được vật nặng vài chục kg. Nhưng khi anh nói câu ám thị khác, thì cánh tay đó liền rơi thõng xuống, cô không còn chút sức lực nào.

Sau khi yêu cầu cô đồng nghiệp của tôi thư giãn, bằng vài câu nói đơn giản, cô đồng nghiệp của tôi đã mất dần ý thức. Anh Quân nói : “Bây giờ, em sẽ không còn tên nữa. Em sẽ không có tên gì cả”. Nói rồi, anh yêu cầu cô mở mắt và hỏi cô tên gì, cô lắc đầu bảo không biết mình tên là gì cả. Thú thực, tôi hơi sửng sốt trước hiện tượng kỳ lạ trước mắt. Cô bạn đồng nghiệp thông minh sắc sảo của tôi đã mất sạch trí nhớ, quên mất cả tên của mình. Anh Quân bảo, sẽ còn nhiều hiện tượng lạ hơn nữa. Anh bảo với cô, đại loại là : “Trước mắt em là một không gian rộng lớn, bằng phẳng, không có một vật gì cản trở, em hãy đi lại một cách tự do”.

Vừa nói xong, cô bạn tôi bước đi, liền va vào đủ thứ, ngã dúi dụi. Theo anh Quân, khi anh nói vậy, lập tức cô không nhìn thấy thứ gì cả, trước mắt là không gian rộng lớn, đẹp đẽ, nên cứ rảo bước, nên mới vấp ngã.

Để thử nghiệm ngược lại, anh đưa cô bạn tôi ra hành lang và nói rằng xung quanh có rất nhiều thứ, cần phải đi lại cẩn thận. Thế rồi, dù hành lang chẳng có vật gì, cô cứ nhón chân từng bước, đi quanh co, né tránh những thứ vô hình. Điều quái gở hơn nữa, là khi anh truyền ám thị rằng, có một con mèo rất đẹp, cô liền đưa tay bế mèo, thơm mèo, rồi nâng niu, nựng nịu như thể bế mèo thật, rồi cho nó đi tiểu, cho nó ăn. Khi anh nói có cô bé dễ thương, cô liền bồng đứa bé và hôn hít, ru ngủ ầu ơ. Nhìn cô bạn tôi lúc này đúng là đang bị tâm thần nặng.

Để tôi thấy sự kỳ lạ hơn nữa, anh Quân liền truyền ám thị rằng, trước mắt cô bạn tôi là con voi của Hai Bà Trưng, rồi anh yêu cầu cô tả con voi đó. Lập tức, cô bạn tôi tả kỹ lưỡng, chi tiết hình dáng, độ lớn, sự dũng mãnh của con voi do Hai Bà Trưng cưỡi đi đánh giặc. Cô còn kể hai nữ tướng đánh giặc ra sao, hùng dũng thế nào, cứ như thể cô đang trực tiếp đứng xem hai nữ tướng ra trận. Sau khi bắt cô bạn tôi diễn đủ trò để tôi hiểu, thì anh đưa cô bạn tôi về thực tại, tức đưa ý thức trở về điều khiển cơ thể. Theo lời anh Quân, khi anh đưa ra ám thị, nói đến thứ gì, lập tức bộ não của người bị ám thị sẽ “vẽ” ra hình ảnh đó. Hình ảnh sinh động đến mức y như thật, khiến con người không thể phân biệt được. Nếu anh đưa ám thị vào cô bạn tôi, rằng cô là liệt sĩ A nào đó, lập tức cô sẽ là liệt sĩ A, nếu nói cô là Bà Triệu, đưa cho cô thanh đao, thì cô cũng sẽ múa đao, điều binh khiển tướng y như Bà Triệu !

Anh Quân tuyên bố rằng, anh không chỉ có khả năng làm cho cô bạn tôi biến thành người khác, bị đủ các loại “vong” nhập vào, mà còn khiến 80% lượng người ngồi chật kín một sân vận động như Mỹ Đình đang xem đá bóng đều bị vong nhập. Để khiến 40 ngàn người bị vong nhập cùng lúc, điều kiện anh đưa ra là phải chặn xe cộ đi lại trên các con đường xung quanh để tránh gây tiếng ồn, ngoài ra thời tiết cũng phải râm mát. Nếu hội đủ điều kiện đó, chỉ cần một chiếc micro và hệ thống loa với âm thanh chuẩn, anh sẽ khiến khoảng 80% số người có mặt ở sân vận động Mỹ Đình, kể cả già trẻ, lớn bé, đàn ông, đàn bà bị rơi vào hiện tượng như bị vong nhập ở các trung tâm áp vong tìm mộ.

Thạc sĩ thôi miên Nguyễn Mạnh Quân khẳng định có thể làm được điều đó và qua những gì chứng kiến tôi tin anh làm được. Theo lời anh, nếu cùng lúc mấy vạn người có biểu hiện giống bị vong nhập và có trạng thái tương đối giống nhau, thì có nghĩa không phải là vong nhập. Sự thật về vong nhập, ma hành ở các trung tâm tìm mộ được thạc sĩ Nguyễn Mạnh Quân lý giải cặn kẽ, dựa vào kiến thức thôi miên chuyên sâu của mình. Những vụ việc đó đa số không có thật.

Làm thế nào để không bị tâm thần khi đi áp vong ?

Theo Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Quân cho rằng, nếu ai cứ giữ niềm tin mù quáng vào vong hồn, ma quỷ, thì họ sẽ phải trả giá bằng chính sức khỏe và tính mạng của họ.

Loạt bài giải mã hiện tượng áp vong trên một Báo điện tử nhận được sự quan tâm đặc biệt của độc giả. Có hai luồng ý kiến phản biện rõ rệt : ủng hộ và phản đối. Những ý kiến ủng hộ cho rằng loạt bài đã phần nào làm sáng tỏ hiện tượng áp vong, cảnh báo cho nhiều người tránh được việc rước họa vào mình. Tuy nhiên, cũng có nhiều ý kiến phản đối. Những người có ý kiến này thì tin tuyệt đối vào chuyện áp vong và tin vong nhập là sự thật 100%.

Nhiều ý kiến phản đối anh Quân vì anh đã cho rằng hầu hết chuyện vong nhập là do tự kỷ ám thị. Và tất nhiên, họ vẫn cứ đi áp vong như thường, hiện trạng mê tín dị đoan mỗi ngày một phát triển mạnh mẽ, nảy mầm, đâm rễ khắp xã hội, nên một vài bài báo, vài ý kiến của nhà khoa học cũng không thể thay đổi được nhiều.

Nhà nhà, người người vẫn mù quáng đến các trung tâm áp vong thiếu khoa học để rước họa. Vì thế, Thạc sĩ Quân đã chỉ dẫn những người có niềm tin tuyệt đối vào vong hồn, ma quỷ cách thức để bảo vệ sức khỏe cho mình. Anh Quân không khẳng định việc áp vong là đúng hay sai. Việc có cái gọi là vong hay không, anh nhường câu trả lời cho các nhà khoa học. Riêng anh, anh kiểm tra tất cả các vụ áp vong ở Việt Nam thì thấy chỉ là hiện tượng tự kỷ ám thị. Đây là hiện tượng vô cùng bình thường trong khoa học thôi miên. Những ám thị tiêu cực rất nguy hiểm, song lại khó tránh khỏi nếu không biết cách để đề phòng hoặc loại bỏ. Điều kiện tiên quyết để cho hiện tượng gọi là vong có thể nhập vào một cơ thể trước hết là đức tin tuyệt đối của người đó. Sau đó, họ phải được nghe giải thích trước để hiểu hoặc nhìn tận mắt cảnh vong nhập, những phản ứng của cơ thể và của vong. Đây là ám thị đưa trước.

Tiếp theo là sự mong mỏi và sự chờ đợi phải thật lớn. Trong lúc ngồi đợi vong nhập phải tuyệt đối tập trung vào cảm giác thay đổi của cơ thể chứ không được tập trung vào những tiếng động bên ngoài. Bởi vì, trong trạng thái vô thức, nếu tiếp nhận những ám thị khác lạ bên ngoài, những ám thị xấu, sẽ rất nguy hiểm. Trong trạng thái vô thức, con người khó làm chủ được hành vi của cơ thể. Khi đó cơ thể chỉ có phản ứng theo ám thị và tự ám thị. Ám thị lúc đó là những lời nói hoặc những âm thanh họ nghe được từ phía bên ngoài, tự ám thị là những suy nghĩ, những cảm nhận, những cảm xúc… của chính họ lúc đó. Vì thế, việc đi vào vô thức dưới bất cứ hình thức nào nếu không làm chủ và biết nguyên tắc của ám thị hoặc không được dẫn dắt trực tiếp của người có kinh nghiệm và kiến thức thực sự thì đều vô cùng nguy hiểm.

Thế nhưng, ở hầu hết các trung tâm áp vong, các “nhà ngoại cảm” đều không hiểu gì về ám thị, nên không làm chủ được nguyên tắc của ám thị. Họ không biết chặn các “ám thị rác” từ phía bên ngoài người áp vong. Ở các trung tâm áp vong luôn có hàng nghìn ám thị rác phát ra. Tiếng khóc lóc tạo nên cảm xúc buồn hay thậm chí đau khổ, sự ngột ngạt hay những lời nói giao lưu qua lại tạo nên cảm giác bức xúc, nặng nề, bực bội hay giận dữ… Những ám thị rác này rất nguy hiểm, nhưng rất ít người biết tới.

Theo Thạc sĩ Quân, những ám thị mạnh trực tiếp và đặc biệt nguy hiểm luôn xuất hiện rất nhiều ở các trung tâm áp vong. Chẳng hạn vô thức nhận ám thị “Cẩn thận không chết”, thì ngay lúc đó người áp vong sẽ có cảm giác sợ bị chết, hoặc sợ bị phạt… Chỉ với ám thị như thế con người sẽ có thể bị điên dại hoặc thậm chí chết người. Những lời của người ngoài gọi họ bằng những cái tên khác, họ là phụ nữ lại gọi là anh ơi, ông ơi, cụ ơi… nhưng khi kết thúc cuộc áp vong những ám thị này không được rút lại (những ám thị cho “vong” nhập mà không có ám thị cho “vong” ra), sẽ tạo ra hiện tượng đa nhân cách cho những người áp vong nhiều lần.

Các nhà khoa học nước ngoài đã kết luận rằng, trong trạng thái mà tần số não từ 5 đến 8 Hz (trạng thái vô thức), thì người ta nghĩ gì sẽ ra thế, mọi tác động sẽ gây nên ảo thanh, ảo giác, ảo vọng, ảo thị… có nghĩa là ảo toàn bộ. Tác động bên ngoài sẽ tạo ra tự ám thị. Tự ám thị là những cảm xúc, cảm nhận, những suy nghĩ của họ. Hầu hết là các ám thị tiêu cực thậm chí vô cùng nguy hiểm… Những ám thị này được đưa vào một chiều và sau khi áp vong rồi thì không được tháo gỡ, rút lại. Nếu những ám thị tiêu cực không được thay lại bằng những ám thị tích cực thì những người này bắt đầu bị ảnh hưởng tinh thần, sau đó cơ thể của họ bắt đầu tự thay đổi theo chiều hướng của những ám thị và tự ám thị mà họ đã thu nạp được trong lúc áp vong. Những người này sẽ thường xuyên nhìn thấy ma, quỷ, nghe thấy tiếng nói lạ và có những hành động khác lạ, không kiểm soát được.

Theo Thạc sĩ Quân, điều quan trọng nhất để bảo vệ cơ thể, bộ não của người áp vong là phải thoát ra khỏi những ám thị sau mỗi cuộc áp vong. Về lý thuyết, trong trạng thái này họ đều có thể tự ra được nếu họ hiểu được đúng tính chất của nó, nhưng thực tế có đến 99,9% số người không hiểu biết gì. Họ trở lại là người bình thường, hay thành tâm thần hoàn toàn trông chờ vào sự may rủi và vào cảm giác và suy nghĩ của họ lúc đó. Khi “vong” đã nói hoặc giải thích xong những điều cần giải thích với những người còn sống, thì “vong sẽ thăng” (đây là ám thị đưa trước).

Bởi vậy, sau những câu hỏi như : “Ông còn cần gì không ? Ông còn căn dặn gì nữa không ?”… nếu sau đó câu trả lời là không thì lập tức sự tự ám thị là đã xong việc và kết thúc giao lưu hiện ra tự động. Ngay sau đó họ sẽ tỉnh lại nhưng trong tiềm thức đã ghi nhiều ám thị tiêu cực. Với các chuyên gia thôi miên y khoa, mỗi khi đưa bệnh nhân về trạng thái bình thường, họ phải gỡ hết những ám thị tiêu cực, bởi vì, những ám thị tiêu cực chả khác gì thuốc độc thần kinh.

Rất nhiều trường hợp người áp vong phải tiếp nhận quá nhiều ám thị xấu, những sự tranh cãi, bực bội hay đau buồn quá lớn diễn ra trong lúc áp vong dẫn đến cuộc giao lưu bị kéo dài. Đã vậy, vô thức lại phải nhận các ám thị như “Vong lâu thăng” hoặc “Chắc còn điều gì nên cụ chưa đi” hay “Cụ không đi”, cùng với đó là vẻ mặt thăm dò, lo lắng của những người xung quanh… thì việc vong không ra hoặc ra rồi mà lại nhập lại, thậm chí là nhiều lần, là chuyện bình thường. Những người này nếu không được điều trị sẽ phát điên, thậm chí là chết. Những ám thị như là “Tại sao ông hay bà… không nói?” cũng rất nguy hiểm. Nếu người đó đang trong trạng thái sâu (tần số não khoảng từ 6 đến 7 Hz) mà nhận những ám thị như thế có thể sẽ bị câm hoặc nói ngọng.

Chính vì vậy, muốn giải thoát cho họ để họ không bị vong nhập nữa và có thể trở lại bình thường phải tìm và loại bỏ nguyên nhân, tức là loại bỏ những ám thị kiểu này ra khỏi tiềm thức. Nếu không loại bỏ được ám thị tiêu cực thì sẽ không thể bảo vệ được sự an toàn của bộ não. Vì việc áp vong nguy hiểm như thế, nên công việc áp vong bắt buộc phải là các tổ chức khoa học và phải được trực tiếp quản lý và thực hiện bởi các nhà khoa học có kinh nghiệm về lĩnh vực này, chứ không thể là các “nhà ngoại cảm” tự xưng, thiếu hiểu biết.

Tặng hết tài sản nếu nhà ngoại cảm tìm mộ đúng 3%

Theo Thạc sĩ Quân tuyên bố: Nếu nhà ngoại cảm nào tìm mộ liệt sĩ đúng 3%, anh sẽ dâng cho họ toàn bộ tài sản, danh dự, cả Viện nghiên cứu ứng dụng khoa học thôi miên của anh. Còn nếu họ tìm không đúng 3%, thì anh sẽ cắt lưỡi nhà ngoại cảm.

Sau khi Báo điện tử đăng loạt bài về chuyện áp vong tìm mộ, đặc biệt là loạt bài giải thích hiện tượng áp vong qua phương pháp thôi miên, đã nhận được nhiều ủng hộ của bạn đọc. Có hàng trăm trường hợp đã liên lạc với anh Nguyễn Mạnh Quân để nhờ trợ giúp điều trị bệnh tâm thần do “ma nhập”. Đáng chú ý là có một nhà ngoại cảm rất nổi tiếng, thông qua loạt bài trên Báo đã tìm gặp anh Quân, những mong được hiểu về hiện tượng gọi là vong nhập. Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Quân đã mời tôi chứng kiến cuộc gặp gỡ có thể nói là khá đặc biệt này.

Đó là nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn nổi đình nổi đám trong giới ngoại cảm tìm mộ, khi chỉ trong năm 2010, anh tuyên bố tìm được 1.400 ngôi mộ liệt sĩ thất lạc !!!?. Như vậy, trung bình, mỗi ngày, trung tâm tìm mộ của anh này quy tập được gần 4 ngôi mộ, một con số quả là khủng kiếp, có lẽ không nhà ngoại cảm nào có khả năng lớn như vậy kể cả Phan Thị Bích Hằng.

Tôi đã có vài lần đến trung tâm tìm mộ của nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn ở thị trấn Hòa Mạc (Duy Tiên, Hà Nam), nhưng đều không gặp được nhà ngoại cảm này, vì anh thường xuyên ra Bắc vào Nam tìm mộ. Cùng với trung tâm tìm mộ của “anh Hồng”, tôi thực sự choáng vì lượng người đến trung tâm này áp vong mỗi ngày. Từ 4-5h sáng, các gia đình đã có mặt ở nhà anh để xí chỗ. Nhà nào 6h mới đến, thì chỉ có cách trải chiếu, mắc lều ở bờ ruộng để ngồi, vì hết chỗ. Trung tâm tìm mộ của nhà ngoại cảm này chả khác gì “đại hội áp vong”, với cả ngàn người áp vong mỗi ngày, tiếng khóc, cười, rú rít nghe thật hãi.

Nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn to béo, phốp pháp, làn da ngăm đen, tóc cắt ngắn cũn, trông anh giống một doanh nhân, đại gia, hơn là một nhà ngoại cảm, với gương mặt thần bí, đôi mắt mơ hồ. Cách nói chuyện của anh cũng không giống một kẻ mê muội với ma quỷ, thần thánh, thiên đường, địa ngục…

Cũng như hầu hết các nhà ngoại cảm khác, Lê Trung Tuấn lập trung tâm tìm mộ do sự “chỉ huy” của một liệt sĩ. Trong lúc để “vong nhập”, anh rơi vào trạng thái mơ hồ. Anh làm việc liên tục, tiếp cả trăm người mỗi ngày, nhiều khi đến 3h sáng. Theo lời anh, nhiều khi muốn thoát khỏi trạng thái bị “vong nhập”, song rất khó. Khi đã thoát ra rồi, thì rất mệt mỏi. Khi đã nổi tiếng rồi, anh không cần trực tiếp áp vong vào mình, mà các gia đình tự đến nhà anh, ngồi tĩnh tâm, “vong” sẽ nhập ?!

Nhà ngoại cảm này là cử nhân, từng tốt nghiệp Đại học Kinh tế, có trình độ, tri thức nên mặc dù hoạt động tâm linh, song anh lại khẳng định anh không mê tín và cũng không tin có chuyện vong nhập hàng loạt như thế. Anh Tuấn giải thích với các gia đình đến áp vong, song họ không tin anh. Theo lời anh, người dân nước mình quá mê muội, mù quáng. Anh kể : “Chả hiểu sao, tôi chỉ là người bình thường như ai, mà người ta cứ gặp tôi là xưng cậu, xưng thầy, xưng thánh. Nhiều người bước vào phòng, nhìn thấy tôi, đã bị vong nhập, lăn đùng ra đất. Tôi bảo họ chết, có lẽ họ cũng chết. Cuồng tín đến thế là cùng”.

Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Quân giải thích đó là hiện tượng bị tự kỷ ám thị mạnh. Chính vì họ nghĩ anh Tuấn là “người nhà giời” (nhà Trời) và ý nghĩ đó mạnh quá, khiến bộ não họ không kiểm soát được cơ thể nữa. Sức mạnh đó có ở các ông thầy bói, thầy bùa, thầy cúng, thầy phép, nhà thôi miên…

Với sức mạnh ám thị của mình, anh Tuấn chữa “bệnh điên” rất hài hước mà vẫn khỏi. Nhiều gia đình khiêng người nhà đến chỗ anh vì “vong” không chịu thăng, khiến người đó cười nói suốt đêm, không ngủ được. Anh Tuấn liền bẻ 3 cành rào đưa cho người đó và bảo đó là que nhang, cứ đem về sẽ “vong” sẽ biến. Không ngờ, chỉ đem que rào về, “vong” chạy đâu mất thật. Anh Quân bảo, hiện tượng que rào chữa “điên” đó, với các thầy bùa, thì nó chính là lá bùa có sức mạnh khủng khiếp. Khi người ta đã mê muội, tin anh Tuấn là thánh, thì thánh phán gì cũng phải, cũng đúng.

Nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn cũng kể rằng, anh thường xuyên mâu thuẫn với các nhà khoa học ở Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người, vì anh thẳng tính, bác bỏ các chuyện dị đoan, ma quỷ. Thế nhưng, ý kiến của anh bị nhiều nhà khoa học phản đối. Các nhà khoa học bảo anh không cùng quan điểm. Trong khi nhà ngoại cảm này không tin vào mê tín dị đoan, thì nhiều nhà khoa học lại mê muội.

Nhà ngoại cảm này bảo rằng, anh không tin tuyệt đối vào vong hồn, vì nếu vong hồn có thật, đúng 100% khi áp vong, thì xét nghiệm ADN các cuộc tìm mộ phải chính xác 100%. Nhưng thực tế, việc tìm mộ chính xác rất ít.

Nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn đưa ra một thông tin chấn động: Trong số 1.400 ngôi mộ mà anh tìm được, anh chỉ tin đúng khoảng 14%. Anh khẳng định rằng, trong số các nhà ngoại cảm ở Việt Nam, anh là người tìm mộ chính xác nhất. Anh vừa vận dụng khả năng ngoại cảm, lại có tri thức của một cử nhân (không như nhiều nhà ngoại cảm khác, có khi chưa qua tiểu học), nên mới tìm chính xác như thế. Theo lời nhà ngoại cảm này, những nhà ngoại cảm khẳng định tìm đúng 70-80% (hầu hết đều khẳng định con số này, thậm chí là các cơ quan khoa học), thì chỉ là nói phét (nói dóc). Anh Tuấn khẳng định, họ chỉ tìm đúng khoảng 3%. Vấn đề này sẽ rõ ràng khi Nhà nước tổ chức xét nghiệm ADN cho các liệt sĩ thất lạc.

Lời khẳng định của nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn quả là gây chấn động cho giới ngoại cảm nước nhà. Hàng vạn bộ hài cốt liệt sĩ đã được quy tập thông qua các nhà ngoại cảm, nhưng con số chính xác có lẽ đếm trên đầu ngón tay.

(Còn 1 kỳ nữa)

Nguyễn Thị Mỹ Nhàn post

Advertisements

Một phản hồi

  1. theo em ai noi cung co phan dung nhung khoa hoc phai la dung 100%. co nhung nguoi co kha nang dac biet ma lam duoc con minh khong giai thich duoc thi dung chu sao ma biet duoc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: