CHÂN DUNG “NGHỀ COI BÓI”

CHÂN DUNG

CÁC THẦY BÓI

Năm hết tết đến là dịp để các dịch vụ bói toán nở rộ. Nhưng kiểu bói bình dân bên lề đường giá vài chục ngàn đã là chuyện… xưa như trái đất.

Không như xưa, khách quen thuộc của các thầy là các bà, các dì, các cô gái trẻ ít học hành, quanh năm chỉ lo mỗi việc nội trợ, con cái. Ngày nay là thời mà các doanh nhân, bác sĩ, tiến sĩ, dân văn phòng học cao hiểu rộng nhưng họ cũng đi tìm lời khuyên ở các thầy bói.

Miễn đúng là được

Trọng, một chủ cửa hàng kinh doanh xăng dầu ở quận Tân Phú, thỉnh thoảng lại mời thầy phong thủy tên Tùng đến “coi sóc” văn phòng. Đảo một hồi các phòng ban từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, thầy chỉ vào một căn phòng tại lầu ba rồi phán : “Có người vô phòng này làm chuyện dơ bẩn, phải tẩy uế”. Đến phòng kế toán, thầy nói : “Ở đây có một con ma nữ, phải tụng kinh cho nó siêu thoát”. Lời phán cửa thầy khiến nhân viên phòng này toát mồ hôi hột, không dám ngủ trưa. Các phòng ban phải thay đổi vị trí để cửa hàng phát đạt hơn. Mỗi một lần như vậy, thầy Tùng bỏ túi hai chục triệu đồng. Theo ông Trọng thì “mời thầy khó lắm, phải trả cho xứng đáng”.

Còn thầy Phát trên đường Lê Văn Sỹ nức tiếng coi chuyện làm ăn. Coi chỉ tay, chữ ký giá 200.000đ/lần. Mời thầy đến nhà coi phong thủy là 1.000.000đ/lần, coi phong thủy từ lúc động thổ đến khi nhà xây xong giá 5.000.000đ. Mỹ Hạnh, làm nhân viên xuất nhập khẩu một công ty ở Q1, kể : “Từ ngày dọn về nhà mới hai vợ chồng lục đục hoài. Thầy Phát nói nhà phạm vào hướng ngũ quỷ nên bị phá. Từ hôm treo cái kiếng của thầy trước cửa, vợ chồng tôi yên ấm hẳn, làm ăn khấm khá hơn”.

Bà Ba, một thầy bói tại Q 11 nói : “Nhiều Việt kiều về kiếm tui coi lắm. Tết năm nào tui cũng chỉ coi cho Việt kiều, một lần coi cả trăm đô”. Các thầy ra giá càng cao thì càng có tiếng, càng được giới thu nhập cao ưa chuộng. Bởi, “phải coi hay thì giá mới cao”, “miễn đúng là được, tiền không thành vấn đề”.

Một “gu” khác của giới nhà giàu là lập nhóm, mời các thầy ở tỉnh lên coi. Hoặc đi khắp “thâm sơn cùng cốc” mong gặp được cao nhân. Chi phí cho một lần coi rẻ nhất là 500.000đ/lần/người, chưa kể coi đúng được “bo” thêm.

Ngọc, nhân viên kiểm toán một công ty ở Q7 tâm sự : “Tôi thấy người ta càng giàu càng đi coi bói nhiều. Cúng nhiều càng giàu nhiều, chắc mình cúng chưa đủ”.

Nghe chửi mất tiền

Hương, chủ một sạp vải ở chợ Soái Kình Lâm Q.5, rất mê coi bói. Lặn lội đi Vũng Tàu, Cần Thơ, An Giang… coi bói là chuyện thường của bà. Theo lời giới thiệu của bà Hương, tôi tìm đến nhà thầy Bảy trên đường Tôn Đản Q.4. Hương dặn dò : “Phải chịu khó một chút vì thầy thẳng tính, hay chửi nhưng được cái coi đúng”.

Thầy Bảy có gương mặt khá “anh chị”, tay có hình xăm. Giọng thầy lạnh tanh: “Có lá số chưa ?”. “Dạ, có rồi !”. Sau khi săm soi lá số, giọng thầy xẵng lè : “Mệnh bị thiên hình, địa kiếp giống như đi mua đồ bị xì ke, móc túi kẹp hai bên. Như vậy có mua đồ được không ? Nói !”, “Anh em sinh đôi có chết cùng ngày không ? Tui đã nói là không coi, hỏi hoài vậy ?”, “Chuyện bệnh tật phải hỏi bác sĩ, đừng hỏi tui”,… Mặc dù đã được Hương cảnh báo nhưng tôi không khỏi thót tim, ngồi co rúm như bị hỏi cung. 20 phút sau, tôi thở phào rời khỏi nhà thầy Bảy khi đã đặt hai tờ bạc mệnh giá 100.000đ trên bàn.

Các thầy “chảnh”, ở xa, hẹn lịch coi trước… càng có giá. Chẳng hạn, muốn coi thầy Minh ở Q6 phải đi từ 5-6 giờ sáng. Đợi ít nhất cũng vài ba tiếng, đến khi được hân hạnh diện kiến thì “về đi, không có duyên coi”. Giá của thầy nào có rẻ : 300.000đ/lần trở lên. Khách đến coi bà thầy tử vi tên Văn ở chung cư Nhiêu Lộc thì thường xuyên bị “xài xể” : “Người gì mà tính kỳ cục vậy ? Phải sửa !”, “Tui chỉ mà không nghe đừng có hối hận”, “Tính cứng đầu không chịu bỏ !”…

Thầy ‘ngoại’ xủ quẻ

Trên mạng internet phát triển, từ Việt Nam có thể coi bói với các thầy nước ngoài. Thậm chí, thầy “ngoại” có thể bay về Việt Nam coi trực tiếp, chi phí dĩ nhiên tính bằng đô la.

Trang Website coi bói có tên Pete….. Khi được hỏi “Peter, xin trả lời, khi nào tôi có tình duyên mới ?”, website này đưa lời giải : “Tôi không muốn trả lời điều này”. Không coi bài tây, chỉ tay hay xem tướng như thầy Việt, các chiêm tinh gia – thầy “ngoại” xủ quẻ bằng bài Tarrot, bài Mah Jong, cầu thủy tinh hoặc cung hoàng đạo từ… bên kia đại dương.

Nở rộ web bói

Có thể nói, internet là công cụ kiếm tiền đắc lực cho các chiêm tinh gia. Giới mê coi bói mạng đang bị một trang web có tên là Peter… hấp dẫn bởi sự huyền bí của nó. Trang web này được mệnh danh là phù thủy và người ta nói rằng nó có thể đọc được ý nghĩ của khách truy cập. Đặc biệt, nó có thể trả lời bằng bất cứ ngôn ngữ nào của người đặt câu hỏi và đáp án chính xác 100%.

Nhưng có thử vào website này mới thấy thực hư ra sao. Gõ câu thần chú theo chỉ dẫn và thành tâm đặt câu hỏi với thầy Peter, gần một giờ sau câu trả lời vẫn chưa xuất hiện. Xung quanh đó là hàng loạt các đường dẫn khác để gặp thầy Susan với lệ phí từ vài chục cho đến vài trăm đô. Susan cũng hào phóng gửi một bảng dự đoán bằng tiếng Anh hơn hai ngàn chữ làm “quà” trước khi vào các câu hỏi chuyên sâu có phí.

Mô hình chung của các trang coi bói là trả lời câu hỏi chung chung gợi tò mò, người coi muốn thông tin chi tiết phải đóng phí. Nổi bật hiện nay là trang Go… với các hoạt động khá chuyên nghiệp. Sau khi đăng ký, các thành viên của trang web này đều đặn nhận được các thông tin chào mời hấp dẫn như : bạn có muốn biết tương lai như thế nào ? Chuyện tình cảm của bạn ra sao ? Bạn đang nghĩ rằng mình là người duy nhất đang gặp rắc rối về tiền bạc ? Năm sau mọi thứ có tốt hơn không ? Lúc này có nên thay đổi công việc không ? Nên đầu tư vào cái gì ? Có nên mua vé số không ?… Muốn biết, đương nhiên phải tốn tiền.

Cận cảnh chiêm tinh gia

Tuy nhiên, bói qua web không hấp dẫn như được gặp trực tiếp chiêm tinh gia nước ngoài, bói kiểu này được gọi là “coi bói có phiên dịch”. Giới mê bói đang ráo riết “săn lùng” địa chỉ của chiêm tinh gia bói bằng quả cầu thủy tinh trong cộng đồng người Pakistan, Ấn Độ ở Sài Gòn. Chi phí cho mỗi lần bói kiểu phù thủy “nghìn lẻ một đêm” này không dưới 500.000đ.

Giữa tháng 1/2011 vừa qua, có sự kiện đáng chú ý là việc chiêm tinh gia Bill H (Mỹ) của trang web Go… đến Việt Nam và có bốn buổi “trò chuyện” trực tiếp tại một hệ thống cà phê nổi tiếng ở Sài Gòn. Trước đó, thông tin Bill đến Việt Nam đã được gửi đến các thành viên cách đây hai tháng. Lời giới thiệu thật sự hấp dẫn : “Với một khoản phí nhỏ để được thoải mái trò chuyện và được chiêm tinh gia trả lời các thắc mắc bằng quẻ Mah Jong. Và, một phần khoản phí sẽ được trích ra làm từ thiện”.

Quán cà phê khá lớn nằm trên đường Nguyễn Văn Cừ Q.1, là điểm gặp mặt cuối trong hành trình của thầy Bill. Có ba nhân viên nữ của website mặc đồng phục ngồi trước máy vi tính làm thủ tục xếp thứ tự. Một nhân viên cho biết, thư điện tử gửi đến các thành viên là do Bill viết, các nhân viên dịch ra rồi gửi đến các thành viên. Cùng thời điểm này vào năm ngoái thầy Bill cũng đã đến Việt Nam. “Khoản phí nhỏ” mà trang web đề cập là 300.000 đ, và nhân viên tư vấn : “Nên tập trung nghĩ đến một vấn đề và đặt một câu hỏi duy nhất”.

Bill là một người đàn ông có tuổi đời xấp xỉ 60, tóc bạc trắng, có nụ cười dễ mến. Ông đón tôi bằng nụ cười niềm nở và hỏi muốn xem vấn đề gì. Cô nhân viên ngồi cạnh làm phiên dịch. Khi tôi nói cần hỏi chuyện tình duyên, thầy Bill bảo tôi xáo các lá bài Mah Jong (một loại bài của Trung Quốc) theo hình vòng tròn và bốc ra 13 lá. Và thầy Bill giải rằng vấn đề của tôi là cần xác định đối tượng mình đang nghĩ đến là ai và cố gắng tiếp cận. Nhiều trắc trở nhưng cuối cùng cũng đạt kết quả. Chuyện tình cảm của tôi sẽ được “angel help” mà theo “ngôn ngữ” bói toán là thần linh phù hộ. Thầy trấn an thêm : “Cứ yên tâm vì cô phiên dịch này đã theo dịch cho tôi vài năm nay”. Rồi thầy đứng dậy bắt tay tôi, cười nồng nhiệt. Vậy là xong, cuộc gặp gỡ vỏn vẹn năm phút.

Thúy, 32 tuổi, kiểm toán ở một công ty nước ngoài là người coi đầu tiên cho biết : “Bill đoán công việc của tôi nếu cố gắng thì sẽ thành công”. Còn Quỳnh, 38 tuổi, chủ một công ty thủy sản ở Q7 là người thứ tư vẫn còn tâm trạng phấn khích vì Bill nói cô vừa rút được những lá bài may mắn mà ít ai rút được. Quỳnh chỉ mới hỏi về công việc, cô đang đợi lượt kế tiếp để hỏi Bill chuyện tình duyên.

“Tốn 600.000đ trong mười phút ?”. Quỳnh khoát tay : “Không thành vấn đề ! Miễn đúng là ok”.

Sa Đồng

SỰ TÍCH SÔNG TÔ LỊCH

Miếu thờ ông Dầu bà Dầu hàng năm dân vùng Bưởi vẫn mang lễ vật theo sở thích của hai vợ chồng đến cúng lễ vào ngày ba mươi tháng mười một.

Ngày xưa về đời nhà Lý có một ông vua bị bệnh đau mắt. Mấy ông thầy thuốc chuyên môn chữa mắt ở trong kinh thành cũng như ngoài nội thành đều được mời vào cung chạy chữa, trong số đó cũng có những lương y nổi tiếng, nhưng tất cả mọi cố gắng đều vô hiệu. Cặp mắt của vua cứ sưng húp lên, đêm ngày nhức nhối rất khó chịu. Ðã gần tròn hai tháng vua không thể ra điện Kinh Thiện coi chầu được. Triều đình vì việc vua đau mắt mà rối rít cả lên. Những cung giám chạy khắp nơi tìm thầy thuốc, và lễ bái các chùa đền, nhưng mắt của thiên tử vẫn không thấy bớt.

Một hôm có hai tên lính hầu đưa vào cung một thầy bói từ núi Vân Mộng về. Ông thầy chuyên bói dịch nổi tiếng trong một vùng. Sau khi gieo đốt mấy cỏ thi, ông thầy đoán :

– Tâu bệ hạ, quẻ này có tượng vua rất linh nghiệm. Quả là bệ hạ bị “thuỷ phương càn tuất” xuyên vào mắt cho nên bệ hạ không thể bớt được, trừ phi trấn áp nó đi thì không việc gì.

Vua bèn sai hai viên quan trong thành. Thuở ấy ở phía Tây bắc thành Thăng Long có hai con sông nhỏ : Tô Lịch và Thiên Phù đều hợp với nhau để thông ra sông Cái ở chỗ cứ như bây giờ là bến Giang Tân. Họ tới ngã ba sông dựng đàn cúng Hà Bá để cầu thần về bệnh của hoàng đế. Ðêm hôm đó, một viên quan ăn chay sẵn nằm trước đàn cầu mộng. Thần cho biết : “đến sáng tinh sương ngày ba mươi cho người đến đứng ở bên kia bến đò, ai đến đó trước tiên lập tức bắt quẳng xuống sông phong cho làm thần thì trấn áp được”

Nghe hai viên quan tâu, vua lập tức sai mấy tên nội giám chuẩn bị làm công việc đó. Một viên đại thần nghe tin ấy, khuyên vua không làm việc thất đức, nhưng vua nhất định không nghe. Con mắt của hoàng đế là rất trọng mà mạng của một vài tên dân dã thì có đáng kể gì. Hơn nữa sắp sửa năm hết tết đến, việc đau mắt của vua sẽ ảnh hưởng nhiều đến nghi lễ long trọng và quan hệ của triều đình.

Ở làng Cảo thuộc về tả ngạn sông Tô hồi ấy có hai vợ chồng làm nghề bán dầu rong, người ta vẫn quen gọi là ông Dầu bà Dầu. Hàng ngày hai vợ chồng buổi sáng đưa dầu vào thành bán, buổi chiều trở ra : vợ nấu ăn chồng đi cất hàng.

Hôm đó là ngày ba mươi tháng mười một, hai vợ chồng định bụng bán mẻ dầu cho một số chùa chiền. Vào khoảng cuối năm, người ta cần dùng nhiều dầu để thắp Tết. Họ dậy thật sớm, chồng gánh chảo, vợ vác gáo cùng tiến bước đến ngã ba Tô Lịch – Thiên Phù. Ðến đây họ vào nghỉ chân trong lò canh đợi đò.

Ðường vắng tanh chưa có ai qua lại. Nhưng ở trong chòi thì vẫn có hai tên lính đứng gác. Vừa thấy có người, chúng xông ra làm cho hai vợ chồng giật mình. Họ không ngờ hôm ấy lại có quân cấm vệ đứng ở đây. Tuy thấy mặt mũi chúng hung ác, nhưng họ yên tâm khi nghe câu hỏi của chúng :

– Hai người đi đâu sớm thế này ?

Họ cứ sự thật trả lời. Họ có ý phân bua việc bán dầu hàng ngày của mình chỉ vừa đủ nuôi miệng. Chúng cứ lân la hỏi chuyện mãi. Chúng nói :

– À ra hai người khổ cực như thế đó. Vậy nếu có tiền thừa thãi thì hai người sẽ thích món gì nào. Nói đi ! Nói đi, rồi chúng tôi sẽ kiếm cách giúp cho.

Thấy câu chuyện lại xoay ra như thế, ông Dầu bà Dầu có vẻ ngạc nhiên. Nhưng trước những lời hỏi dồn của chúng, họ cũng phải làm bộ tươi cười trả lời cho qua chuyện :

– Tôi ấy à ? Người chồng đáp. Tôi thì thấy một đĩa cơm nếp và một con mái ghẹ là đã tuyệt phẩm.

Người vợ cũng cùng ý như chồng nhưng có thêm vào một đĩa bánh rán là món bà thèm nhất.

Thấy chưa có đò, hai vợ chồng lấy làm sốt ruột. Nói chuyện bải bây mãi biết bao giờ mới vào thành bán mẻ dầu đầu tiên cho chùa Vạn Thọ. Hai người bước ra nhìn xuống sông. Hai tên lính từ nãy đã rình họ, bấy giờ mới bịt mắt họ và lôi đi sềnh sệch. Họ cùng van lên :

– Lạy ông, ông tha cho chúng cháu, chúng cháu chẳng có gì.

Nhưng hai tên lính chẳng nói chẳng rằng, cứ cột tay họ lại và dẫn đến bờ sông. Chúng nhấc bổng họ lên và cùng một lúc ném mạnh xuống nước. Bọt tung sóng vỗ. Và hai cái xác chìm nghỉm. Rồi chúng cắm cổ chạy.

Lại nói chuyện mắt vua sáng vào một sáng tháng chạp tự nhiên khỏi hẳn như chưa từng có việc gì. Nhưng ông Dầu bà Dầu thì căm thù vô hạn. Qua hôm sau hai tên cấm vệ giết người không biết vì sao tự treo cổ gốc đa trong hoàng thành. Rồi giữa hôm mồng một Tết, lão chủ quán ở bên kia Giang Tân phụ đồng lên giữa chùa Vạn Thọ nói toàn những câu phạm thượng. Hắn nói những câu đứt khúc, nhưng người ta đều hiểu cả, đại lược là :

– Chúng ta là ông Dầu bà Dầu đây… Chúng mày là quân tàn ác dã man, chúng mày là quân giết người lương thiện… Chúng mày sẽ chết tuyệt diệt… Họ Lý chúng mày sẽ không còn một mống nào để mà nối dõi… Chúng tao sẽ thu hẹp hai con sông Tô Lịch và Thiên Phù lại… Chừng nào bắt đầu thì chúng mày đừng hòng trốn thoát…

Những tin ấy bay về đến tai vua làm cho nhà vua vô cùng lo sợ. Vua sai lập một đền thờ ở trên ngã ba Giang Tân và phong cho hai người là phúc thần. Mỗi năm cứ đến ba mươi tháng mười một là có những viên quan bộ Lễ được phái đến đây cúng ông Dầu bà Dầu với những món ăn mà họ ưa thích.

Nhưng ngôi báu nhà Lý quả nhiên chẳng bao lâu lọt về tay nhà Trần. Dòng họ Lý quả nhiên chết tuyệt diệt, đến nỗi chỉ người nào đổi qua họ Nguyễn mới hòng trốn thoát.

Sông Thiên Phù quả nhiên cứ bị lấp dần, lấp dần cho mãi đến ngày nay chỉ còn một lạch nước nhỏ ở phía Nhật Tân. Sông Tô Lịch cũng thế, ngày nay chỉ là rãnh nước bẩn đen ngòm. Duy có miếu thờ ông Dầu bà Dầu thì hàng năm dân vùng Bưởi vẫn mang lễ vật theo sở thích của hai vợ chồng đến cúng lễ vào ngày ba mươi tháng mười một.

Trích trong cuốn “Phong tục tập quán”

CHUYỆN CHỤP HÌNH

HỒN MA ?!

Từ những bức ảnh chụp tại ngôi nhà ma Đà Lạt, bức ảnh ở những điểm đen về giao thông, nhà tang lễ… đã mở ra một đề tài nghiên cứu về khả năng chụp hình “người âm”. Đề tài nghiên cứu về khả năng chụp hình “người âm” (ta còn gọi là hồn ma) đã được đưa vào chương trình nghiên cứu của TT Nghiên cứu Tiềm năng con người. Khoảng 1.000 tấm ảnh đưa về nhưng vẫn không ai khẳng định có hay không việc chụp hình “người âm”.

Trong hội thảo khoa học mang tên “Giả thuyết, lý giải một số hiện tượng đặc biệt dưới góc độ khoa học” tổ chức tại Sài Gòn ngày 20/9/2009, ông Nguyễn Phúc Giác Hải – Chủ nhiệm bộ môn Thông tin dự báo (thuộc Liên hiệp các Hội KHKTVN) đã công bố bức ảnh chụp vào 10h sáng ngày 2/8/2007 tại đèo Prenn, Đà Lạt, Lâm Đồng.

Bức ảnh được ông chụp khi trời đầy sương, máy ảnh kỹ thuật số Kodak 5.0 Mega Pixen. Ảnh được in lúc hội nghị sắp kết thúc. Nhà ngoại cảm Dương Mạnh Hùng xem và thấy có một vòng ánh sáng thì kêu lên : “Chú đã chụp được ảnh một vong dưới dạng vòng tròn”.

Ông Hải lúc đó nhớ ra mình được tặng một trang photocopy bài báo về một tai nạn giao thông trên đường Phạm Hùng, Hà Nội vào tháng 9/2006. Bức ảnh đăng trong bài báo này có hiện lên những vòng tròn mờ. Trở về Hà Nội, ông tìm bản gốc tờ báo này thấy trong tấm ảnh cũng có những vòng tròn đó. Giật mình, ông đem máy xuống hiện trường, nơi xảy ra vụ tai nạn. Trong đêm khuya ông đã chụp được khá nhiều tấm ảnh và khi rửa ra cũng thấy xuất hiện nhiều vòng tròn như vậy.

Phải có nhiều bức ảnh của cùng một “người”

Ông Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc Liên hiệp UIA (Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng) cho biết, thế giới đã công bố nhiều bức ảnh trên các lâu đài cổ có “người âm” đang đứng. Thậm chí, có những bức ảnh rõ hoàn toàn các chi tiết của một con người.

Tại UIA cũng đã chụp được bức ảnh những chiếc thuyền buồm với nhiều đốm sáng xung quanh, hiện lên trên dòng sông Lam trong lễ cầu siêu cho các vong linh liệt sĩ. Cũng có nhiều nhà ngoại cảm đưa ra các hình ảnh mờ ảo, các vòng tròn và khẳng định đó là ảnh của người đã khuất.

Tuy nhiên, không thể khẳng định được đó là linh hồn của các liệt sĩ hay chỉ là do hiệu ứng của ánh sáng, kỹ thuật của người chụp… Thậm chí, khi ống kính máy ảnh có một hạt bụi thì cũng tạo ra được một đốm sáng hoặc người chụp run tay, rê tay thì hiệu ứng bức ảnh cũng đã khác… nên không đủ cơ sở khoa học để khẳng định.

Thực tế nghiên cứu cho thấy, đối với người bình thường chỉ nghe được trong dải tần số 2.000 – 3.000Hz. Quá giới hạn đó, tai chúng ta không nghe được. Tương tự, mắt chúng ta nhìn được ánh sáng từ tia đỏ đến tia tím, dưới tia đỏ là tia hồng ngoại và tia cực tím, ta không thể nhìn thấy. Tuy nhiên, có những loại máy ảnh có thể bắt được tần số ánh sáng dưới tia hồng ngoại và tia cực tím.

Nhưng xác xuất chụp được những bức ảnh như vậy không nhiều, nhất là khi người chụp không được phép hoặc khó sử dụng đèn flash nên hình ảnh thường mờ ảo, không nét (có thể do tần số khác với mắt thường). Khoa học hiện nay phát triển, người ta có thể chế ra các thiết bị âm thanh chuyển đổi được tần số sóng và các nhà ngoại cảm nghe được âm thanh đó. Việc công bố một số bức ảnh hiện nay chỉ là định tính, chưa có độ tin cậy. Nếu muốn chứng minh phải có nhiều bức ảnh của cùng một “người” với các trạng thái khác nhau, để thấy được sự giống và khác nhau mới đảm bảo độ tin cậy, chính xác.

Khi mất đi con người vẫn có trường năng lượng

Con người là năng lượng. Trong mỗi cơ thể đều gồm có 7 phần : Phần thể xác, eterium (vật chất tế vi và năng lượng), cơ thể cảm xúc, linh cảm, nhân quả, tài năng bẩm sinh, linh hồn.

Phần thể xác là vật lý, sáu phần khác là vật chất mịn mà eterium là “trường” – người ta hay gọi là vía.

Từ lâu, nhà khoa học Klein đã làm một thí nghiệm. Ông ngắt 1 cái lá, cắt 1/2 của nó đi. Khi ông chụp ảnh thì nửa chiếc lá cắt đi vẫn tồn tại 1 trường sinh học. Hình ảnh hiện lên vẫn là chiếc lá còn nguyên.

Phải chăng, con người cũng vậy, cơ thể chúng ta là năng lượng, khi chết đi thì họ vẫn tồn tại trường sinh học. Khi chúng ta chụp được hình tức là chụp được trường sinh học đó.

Nguyễn Văn Khoa

Advertisements

Một phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: