Điểm mặt các đồng cốt (1)

Linh hồn sẽ tồn tại sau khi chết có hay không ? Sau đây bài viết “Linh Hồn và Cõi Âm” của GS TS Bùi Duy Tâm (sống tại Francisco, CA 94122, USA). Từ chỗ chưa có cơ sở để tin cậy vào sự tồn tại vong linh của con người, GS Tâm đã kiên trì tìm hiểu vấn đề tâm linh và cuối cùng đã rút ra kết luận chắc chắn rằng : sự sống sau cái chết là có thực !

GS Bùi Duy Tâm cũng đã đi tìm hiểu thực tế từng nhà ngoại cảm, từng vị đồng cốt có tên tuổi để có cái nhìn cho đúng thực chất hơn.

ĐIỂM MẶT CÁC NHÀ “NGOẠI CẢM”

Gs-ts – BÙI DUY TÂM

Từ khi ra mắt độc giả bài viết về “Linh hồn và Cõi âm” năm 2008 đến nay, trong thời gian đó tôi vẫn tiếp tục tìm hiểu các chứng cớ cho sự hiện hữu của “Linh Hồn và Cõi Âm” bằng cách đi thực tế tại các vùng Hà Nội, Hải Dương, Hải Phòng, Thanh Hóa cùng với nhà sinh vật học PTS Nguyễn Phúc Giác Hải hay với sự chỉ dẫn của Tiến sĩ Nguyễn Chu Phác và bằng cách trao đổi với nhà tâm linh học Nguyễn Hữu Hiệu về các trường hợp một số nhà soạn nhạc quá cố nổi tiếng đã truyền đạt cho người sống viết nốt những bản hòa tấu còn dang dở hay viết tiếp các bản hòa tấu họ sáng tác sau khi qua đời. Ngoài ra tôi đọc sách và tìm trên mạng những thông tin mới về lĩnh vực này.

A. GỌI HỒN VÀ ÁP VONG

1. Cô Mến (chân cầu đầu tỉnh Hải Phòng)

Chúng tôi đến nhà cô sau 12 giờ trưa ngày thứ  bảy 16.6.2007 sau khi không chờ được cô Bằng và  không gặp được cô Thạo trên đường từ Hà Nội đến đây. Thoạt đầu cô không chịu tiếp vì trễ quá giờ tiếp khách. Nhưng chúng tôi cứ ngồi ì ra không chịu về nên cuối cùng cô cũng phải tiếp. Các vong lên dễ dàng, khá chính xác. Người bạn lái xe không chịu vào. Cô gọi đúng tên bắt vào vì có vong muốn nói chuyện. Cô Mến rất tự nhiên, dễ thương, ăn nói phải lẽ, có thể tin được : Khả Tín.

2. Cô Hoàng Thị Thiêm (Hà Nội)

Chiều thứ Tư  20.6.2007 , anh Nguyễn Phúc Giác Hải gọi  điện thoại mời tôi ra Viện Vật lý, Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người số 10 Đào Tấn để gặp cô Thiêm vừa đi Nhật về (cô được mời sang Nhật để khảo nghiệm khả năng bịt cả 2 mắt mà vẫn nhìn thấy, đọc chữ và lái xe Honda). Buổi gặp gỡ ngoài cô Thiêm, em gái cô Thiêm (Hoàng Thị Thua), anh họ cô Thiêm là TS. Trần Văn Biển còn có TS. Hà Vĩnh Tân, Giám đốc Viện Vật lý Điện tử và anh Nguyễn Phúc Giác Hải – chủ nhiệm bộ môn thông tin và dự báo của Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng con người (TTNCTNCN). Buổi khảo nghiệm khả năng bịt mắt mà nhìn, đọc được cái thiếp bằng tiếng Anh của tôi hoàn toàn thành công, không có một chút nghi ngờ gì về khả năng này.

Tối ngày hôm sau Thứ Năm 21.6.2007 cả 3 người : cô  Thiêm, em gái cô và ông Trần Văn Biển đến nhà em gái Bình Minh của tôi (số 2 Cổ Tân, cạnh nhà hát lớn) để biểu diễn khả năng ÁP VONG.

Có hai, ba người trong gia đình ngồi để chờ các vong linh trong gia đình về nhập vào; ba người trong bọn cô Thiêm thúc giục người chịu áp vong để vong linh gia đình nhập vào mà xuất khẩu như kiểu cách thôi miên. Hết người này thay phiên người khác ngồi chờ vong áp vào. Suốt 2, 3 giờ đồng hồ chẳng có vong nào áp vào cả.

Trò  “Áp Vong” hoàn toàn thất bại, chưa kể TS. Trần Văn Biển còn dặn dò mọi người không được chất vấn các vong những câu hỏi khó khăn mà chỉ được hỏi han sức khỏe chung chung thôi.

Để xoa dịu các người đến dự, tôi yêu cầu cô Thiêm biểu diễn trò “Bịt mắt đọc sách” với chiếc khăn buột chặt quanh mặt ngang qua đôi mắt, cô đọc hết các dòng chữ trước mặt. Hỏi cô đọc bằng cái gì, cô chỉ vùng trán giữa hai con mắt. Mọi người phì cười vì chiếc khăn vòng qua mặt đã bịt cả chỗ đó. Tóm lại chính cô cũng không biết.

3. Cô Nguyễn Thị Thạo

Sinh năm 1964, tuổi Giáp Thìn, có 2 con, nhà kiểu biệt thự to lớn, sang trọng chỉ kém nhà cô Phương ở Thanh Hóa. Đi đường Hà Nội – Hải Phòng, quá địa phận Hải Dương, qua trạm phát vé kiểm soát 100m gần ga Dụ Nghĩa rẽ phải đi vào 3 cây số đến xã Đại Bản, huyện An Dương, tỉnh Hải Phòng. Tuần trước đã đến một cái điện khác của cô ở nhà anh cô tại thôn Cử, xã Lê Thiện cũng thuộc huyện An Dương tỉnh Hải Phòng.

Sáng thứ Năm 21.6.2007, một đoàn hùng hậu gồm :- Bà Nguyễn Thị Tuyết Mai, phó giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng Con người (TTNCTNCN), Bà Mai xuất thân là một nhà báo, GS. TS. Ngô Đạt Tam, một nhà nghiên cứu tâm linh. Ông Trần Thịnh phụ tá TS. Chu Phác ghi chép diễn tiến của buổi tiếp xúc với cô Thạo. Hai bác sĩ Lê Thanh và Ngọc Sanh, Bùi Bình Minh, em gái tôi

Ngoài  đoàn chúng tôi còn có các khách khứa bạn bè của chủ nhà. Cô Thạo là một người thiếu phụ  ngoài 40, nét mặt thanh tú sang trọng, nói rất nhỏ, vừa gieo 2 đồng tiền vừa nói nhỏ nhẹ vừa đủ cho người ngồi bên nghe. Mọi người có vẻ hài lòng, cô em Minh của tôi nói : “Đúng anh Lựu, chồng em về rồi. Cô Thạo bắt đầu bằng việc mời thuốc lá mọi người đúng hệt như thói quen của nhà em”. Giáo sư Ngô Đạt Tam thì thầm với riêng tôi: “Cô ấy nói những chuyện gia đình chỉ riêng tôi biết”. Còn đối với tôi thì chỉ là chung chung, không chuyên biệt như cô Phương Thanh Hóa – cũng tạm được.

Cô  Thạo rất có giá, đã từng được khách mộ điệu mời qua Mỹ.

4. Cô Vũ Thị Bằng (thôn xã Thạch Lỗi, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương trên quốc lộ 5).

Ngày nào nhà cô cũng đông như cái chợ. Trong nhà ngoài sân chật cứng. TS Chu Phác giới thiệu và nhiều người khen hay nên tôi trở đi trở lại từ ngày 27.12.2007 đến ngày 31.12.2007 tất cả 5 lần.

Lần cuối cùng sáng thứ hai 31.12.2007, tôi được vào  đầu tiên lúc 7 giờ sáng : ông Nội tôi về nói chuyện 45 phút. Mọi người cho là quá thỏa đáng xứng với công tôi đi lại 5 lần trong 5 hôm liền. Nhưng đối với tôi là hoàn toàn vô giá trị vì cô Bằng đã dựa vào tờ giấy khai lý lịch gia đình của tôi còn trong câu chuyện chỉ nói chuyện vớ vẩn chung chung cho mọi người.

Tôi không u mê như hầu hết mọi người. Việc vong hiện về là có thật vì cũng như mọi lần khác chỉ có Cha tôi và ông Nội tôi về. Cha tôi về đứng đợi ngoài cổng nói với vọng vào trước chờ em Quang tôi, đợi lâu quá ông bỏ đi. Đúng là cha tôi : ông yêu em Quang hơn tôi và thường không kiên nhẫn chờ đợi. Ông Nội tôi cũng hay về là đúng. Còn nội dung câu chuyện là cô Bằng phịa ra cho vừa lòng khách. Đa số người khác hài lòng nhưng tôi không chấp nhận.

5. Cô Nguyễn Thị Tuyên

Đáng nhẽ rẽ phải vào cầu Sắt để vào cô Bằng thì cứ đi thẳng thêm 7 cây số nữa đến thị trấn Thứa – Lương Tài – Bắc Ninh (trên đường đi Phú Lương) thì rẽ phải hơn 1 cây số đường xấu, qua một cánh đồng đến Kim Đào thì thấy một cái nhà 3 tầng đầu tiên. Đó là nhà cô Tuyên, nổi tiếng cho gặp các vong sẩy thai hay trục thai.

Từ ngày 27.12.2007 đến ngày 31.12.2007, tôi trở đi trở lại mất 4 lần, lần sau cùng mới được gọi ngay nhưng vong không về. Mỗi khi vong nhập cô Tuyên, thì miệng cô cứ tru tréo như trẻ con. Khi vong thoát thì cô dãy đành đạch rồi bất tỉnh một lúc mới ngồi nhỏm dậy. Mấy bà già trầu chắp tay vái lạy lia lịa, có vẻ tin tưởng lắm. Còn tôi thấy thật đúng là trò bịp bợm. Gặp tôi coi bộ không qua mặt được nên nói là vong không về luôn cả 4 lần. Tôi nghĩ “gọi hồn” đã thành một món ăn tinh thần cho dân quê miền Bắc như đi chùa, đi nhà thờ.

6. Dương Mạnh Hùng –  Hà Nội

Chuyên bấm mạch thái tố (?), vẽ chân dung vong, nói chuyện với vong và tìm mộ. Ở nhà cô Tuyên ra, chúng tôi chui vào căn phố tối om, leo lên gác gặp anh Hùng đang dùng điện thoại di động chỉ dẫn cho một thân chủ đương đi tìm mộ, bên cạnh người bạn gái tên Nga, được giới thiệu là nhà ngoại cảm.

Hình như “gọi hồn” và “ngoại cảm” là một cái mốt thời trang của dân miền Bắc thời buổi này. Tôi muốn gặp Mẹ tôi mới qua đời được 6 tháng. Anh ta vẽ chân dung bằng bút chì nếu cố gắng cho là giống thì cũng hao hao giống như các bà già khác. Anh nói lung tung đầy vẻ tự tin nhưng toàn là láo khoét không như sách vở báo chí ca tụng.

7. Cô Hà (cây số 88, Hải Dương)

Sáng Chủ nhật ngày 15.6.2008, sau khi đã điện thoại trước lấy hẹn, chúng tôi đến gặp cô Hà. Cô tiếp chuyện chúng tôi một lúc rồi nói hôm nay có tháng nên không làm việc với các vong được.

Chúng tôi rất ngạc nhiên hỏi sao trên đường đến nhà cô chúng tôi đã điện báo trước mà cô không nói. Cô chỉ cười nhắc lại chuyện đàn bà của cô. Cô Hà cũng như cô Tuyên thấy chúng tôi hay đúng ra là chính tôi không phải thứ thân chủ dễ tin nên không dám dở trò bịp bợm.

8. Cô Nguyễn Thị Oanh (thôn Kinh Uyên, xã Thạch Lỗi, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương)

Trên đường trở về Hà Nội, chúng tôi ghé vào điện cô Oanh. Cô này khấn vái chư Phật một hồi rồi phán lung tung, sai bét. Tôi bực mình đứng dậy ra về thì cô và gia đình cố giữ lại dùng bữa trưa để chiều làm việc tiếp. Mọi người trong đoàn có ý xiêu lòng muốn ở lại nhưng tôi quyết định đi ngay vì không muốn để cô móc tiền bữa cơm trưa. Cô Oanh không có một khả năng gọi hồn tí nào chỉ lợi dụng lòng mê tín của lũ dân quê mà nói láo ăn tiền.

9. Cô Nguyễn Ngọc Hoài (Nhà riêng cây số 26 quốc lộ 1A – Thắng Lợi – Thường Tín – Hà Tây)

Cô  Hoài có khả năng “tìm mộ từ xa” làm việc tại “Liên hiệp Khoa học UIA” (Ban khảo nghiệm các khả năng đặc biệt) thuộc Viện khoa học hình sự, Bộ công an (01 Đông Tác – Kim Liên – Đống Đa – Hà Nội). Anh Nguyễn Phúc Giác Hải chủ nhiệm Bộ môn Thông tin và Dự báo của Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người dẫn gia đình tôi tham gia một buổi ÁP VONG thứ sáu hàng tuần tại nhà riêng cô Hoài.

Hôm đó là thứ Sáu 20.6.2008 , ngoài khả năng ngoại cảm tìm mộ từ xa, cô Hoài còn hướng dẫn “ÁP VONG” cho các gia đình vào ngày thứ sáu hàng tuần. Gia đình tôi có mặt đúng 8 giờ sáng đã thấy 7,8 chục người ngồi xếp chân xuống sàn nhà từng gia đình 4, 5, 6 người. Cô Hoài bắt đầu buổi “áp vong” bằng nói vài lời hướng dẫn đại khái là ngồi yên, nhắm mắt, mời vong nhà mình về …

Gia đình tôi thì vẫn như bữa cô Thiêm tới áp vong, án binh bất động, chẳng có vong nào về áp vào ai cả. Tôi đi thăm các gia đình khác. Cũng có vài ba đám có vài người nói lung tung, nửa đùa nửa thật, chẳng ra làm sao cả. Chừng hơn 2 tiếng chúng tôi bỏ về. Cô Hoài phàn nàn với anh Giác Hải là gia đình tôi không thành tâm. Tôi chán cái trò “ÁP VONG” quá.

10. Cô Núi (Mỹ Đình – Hà Nội)

Sáng hôm thứ năm 19.6.2008 chúng tôi phải đi đón một anh công an, người giới thiệu cô Núi và anh bạn Nguyễn Phúc Giác Hải. Khi đến đầu cầu đã đã thấy một người đàn ông (chồng cô Núi) đứng đợi. Anh ta đi xe Honda dẫn đường đến một căn nhà vắng hoe. Tôi có cảm tưởng không tốt vì những nơi khác thì nhà to cửa rộng người đông như họp chợ. Chỗ này coi bộ ế khách. Quả đúng như dự đoán, cô Núi là một hạng gọi hồn rẻ tiền nhất mà tôi đã từng gặp. Nói năng vớ vẩn, cũng niệm Phật … thật là khôi hài.

Tháng hai năm 2009, tôi lại về Hà Nội và tiếp tục đi tìm hiểu các cô Đồng.

11. Cô Đồng Nứa

Nửa  đêm ngày thứ Sáu 06.02.2009 tới Hà Nội, GS. Đào Văn Long, hiệu phó ĐH Y Dược Hà Nội và BS. Vũ Trường Khanh ra đón tại phi trường Nội Bài. Chủ nhật 08.02.2009 tôi đã tới thăm điện cô đồng Nứa (vùng ven đô Hà Nội). Thân chủ khá tấp nập. Có bảng hiệu Cô Đồng Nứa và nơi gửi xe tổ chức đàng hoàng. Quang cảnh cũng như mọi nơi: các bà các cô ngồi xúm chung quanh cô đồng Nứa, chắp vái lia lịa. Cô đồng tay gieo 2 đồng tiền, mồm khấn vái rồi phán lung tung …

12. Cô Đồng Thắm (do BS. Hiên giới thiệu và dẫn đến)

Ngày chủ nhật 11.02.2009 tôi lại đi đến điện cô Thắm, không có gì đặc biệt. Cũng lếu láo như các chỗ khác.

13. Cô Đồng Sánh (cầu Hàm Rồng – Thanh Hóa)

Tôi  đã chán ngấy các cô đồng quanh vùng Hà Nội, Hải Dương, Hải Phòng rồi. Hôm nay đi Thanh Hóa (thứ Tư 14.02.2009 ) đến điện Cô Đồng Sánh vùng Cầu Hàm Rồng. Thân chủ khá đông, lớp trong lớp ngoài ngồi cả ra sân. Chúng tôi được vào ưu tiên vì đã có hẹn trước.

Em gái Bình Minh (73 tuổi) của tôi vào thử trước. Cô  nói hết gia đình nội ngoại có những ai, bao nhiêu tuổi đúng hết 100%. Khi hỏi đến chồng ra sao. Cô nói “buồn lắm để nói sau” (vì chồng cô em tôi đã mất từ lâu rồi). Đến lượt tôi cũng vậy: anh em, con cháu bao nhiêu người, trai gái tuổi tác ra sao đúng hết 100%, chính xác đến độ người nghe phát phì cười (vì cô nói giọng khôi hài và khẳng định).

Mục đích của tôi không phải đến để coi bói toán hay thách đố thử tài các cô đồng nhưng chỉ muốn giao tiếp với người quá cố để kiểm chứng sự hiện hữu của “Linh hồn và Cõi âm”. Cô Sánh hẹn bữa khác vì có việc phải đi ngay bấy giờ. Đúng vậy, khi vào đến cổng tôi đã thấy biển đề : “Cô  Đồng Sánh phải đi giúp việc. Xin hẹn ngày sau”

Tuy không đáp ứng trực tiếp mục đích tìm kiếm của tôi nhưng cô đồng Sánh (nói thành phần trong gia đình cùng tuổi tác), Cô Hoàng Thị Thiêm (bịt mắt đọc chữ và lái xe honda), ông Đỗ Đức Trí, Sơn Tây (chỉ cần xem tên họ mà biết hết thân thế sự nghiệp), và cô Phương, Thanh Hóa (đọc tên các vong và gia đình còn sống) thật sự là những khả năng ngoại cảm rất đáng lưu ý.

14. Cô Hoa (Nghi Sơn, Thanh Hóa)

Tiện  đường chúng tôi đi tiếp đến Nghi Sơn (biên giới Thanh Hóa – Nghệ An) để gặp cô Hoa. Cô này bảo mọi người lên rút một tờ giấy bản trong đó chẳng có chữ nghĩa, hình vẽ hay dấu vết gì cả. Đối với mọi người trừ cô thì tờ nào cũng như tờ nào, cũng trống trơn. Nhưng đến khi cô gọi lên điện đưa tờ giấy của mình ra thì cô trông vào đó đọc lên một bài thơ nói về người ấy tương đối khá đúng. Đọc rất trơn tru, vần điệu, rõ ràng không ngập ngừng. Nếu nghe chưa rõ thì cô đọc lại ý như trước như thể đọc, bài thơ đã viết sẵn, xong việc phải mang tờ giấy ra sân đốt đi.

Tôi ngồi suốt buổi quan sát mỗi người là một bài thơ hoàn toàn khác nhau, đọc ra trên tờ giấy không viết một chữ nào. Vợ chồng đứa cháu gái tôi luôn luôn chê bai chỉ trích các nhà ngoại cảm và các cô đồng khác nhưng lần này thi chúng khâm phục cô Hoa sát đất.

Cô Hoa nói chúng sinh ra một trai tưởng rằng trai, hóa ra không phải trai rồi cũng lại thành ra trai. Số là khi siêu âm lần đầu, bác sĩ bảo là con trai, siêu âm lần sau bảo là không phải con trai nhưng khi sinh ra thì lại là con trai. Còn về phần tôi, không có gì sai nhưng những điều cô nói có thể cô được người khác cho biết. Tôi là một người nhiều người biết tiếng lại hay ăn nói ngông nghênh không giữ mồm giữ miệng. Hơn nữa tôi cần nói chuyện với các vong thôi nhất là mẹ tôi mới mất được một năm rưỡi. Cô Hoa hẹn khi về Mỹ, điện thoại cho cô. Cô sẽ nối nhịp cầu với cõi Âm để nói chuyện với mẹ tôi. Tôi đã điện thoại vài lần nhưng không có kết quả như tôi mong muốn. Đối với tôi cô Hoa là vô dụng.

15. Cô Phương (Cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa)

Cô  Nguyễn Thị Thanh Phương, sinh năm 1972, học hết lớp 7,năm 12 tuổi có khả năng ngoại cảm, 16 tuổi đọc tên các vong và thân nhân, 18 tuổi lấy chồng, có 2 con gái.

Trên  đường về Hà Nội, tôi ghé thăm cô Phương như một cố nhân, lần cuối cùng cách đây 2 năm khi mẹ tôi vừa mất. Cô vừa ở điện về, dáng điệu mệt mỏi sau 1 ngày dài làm việc với các vong.

Không một cô đồng gọi hồn nào có khả năng ngoại cảm mạnh như cô Phương(có lẽ ta phải kể thêm cô Nguyệt). Cô nào cũng bắt thân chủ phải ghi họ tên mình, gia đình mình, tên họ và nơi chôn cất vong mà mình muốn gặp. Riêng cô Bằng lại yêu cầu viết hết tên tuổi cả đại gia đình trên giấy. Khi đến lượt ai thì cô để danh sách nhà đó kẹp dưới đùi, vừa gọi tên vừa phun ra những chuyện chung chung vô thưởng vô phạt.

Chỉ có một mình cô Phương cầu Hàm Rồng là hết sức đặc biệt: ai đến cứ việc ngồi chờ, không phải khai tên tuổi ai cả. Vong nhà mình về thì bà chị chồng ngồi cạnh cửa hô lên là vào. Cô Phương ngồi trên chiếc chiếu bình thường (chẳng có điện thờ Phật, ảnh Bác Hồ như hầu hết các điện gọi hồn khác) tự xưng mình là ai (vong mới về) rồi chỉ mặt gọi tên từng người trong gia đình. Gia đình tôi đến gặp cô 5, 6 lần. Có khi kéo tới 8-10 người, mấy thằng cháu rể biết thân phận ngồi nép bên vợ xa xa cũng bị cô điểm danh và hỏi thăm chuyện riêng tư của từng người. Khi gặp cô Phương tôi không còn nghi ngờ gì sự hữu hiệu của “Linh Hồn và Cõi Âm”.Lý do tôi đi gặp các cô đồng khác vừa để kiểm nghiệm chuyện tâm linh vừa để tìm hiểu các mánh khóe làm ăn của bọn bất lương buôn thần bán thánh.Nhưng vì cô Phương thuộc tông tích của tôi và gia đình tôi quá nhiều nên cũng mất hay dần đi.

(Một cô đồng khác không nổi tiếng bằng cô Phương nhưng khả năng ngoại cảm và gọi tên cũng rất chính xác như cô Phương là cô Nguyệt – Ngã Tư Sở Hà nội. Cô này có thể còn lương thiện hơn cô Phương mà tôi sẽ viết trong đoạn sau)

Cô  Phương than phiền sức khỏe suy kém đi nhiều, muốn nghỉ tiếp các vong mà không thôi được vì các vong về mà không cho gặp gia đình họ thì cô bị nhức đầu lắm. Mỗi khi ra điện tiếp người sống, người chết (vong): người sống đến chờ đầy nhà đầy sân, người chết (các vong) về chờ gặp gia đình cũng chen chúc nhau. Cô có quyền gọi vong nào vào trước. Có người phải ăn chực nằm chờ cả tuần lễ mới được gọi vào. Nhưng nếu vong không về thì cô Phương cũng chịu thôi, như trường hợp thằng cháu rể tôi.

Mỗi lần tôi tới cô Phương vừa trông thấy tôi vui vẻ báo ngay : “Các cụ về rồi, bác sang điện chờ cháu nhé !” Nếu chưa về cô cũng báo cho biết. Thế ra ở cõi nào cũng vậy, cũng thiên vị, cũng hối lộ. Tham nhũng chỉ được giới hạn, nếu 3 quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp được giữ biệt lập và tôn trọng đệ tứ quyền là tự do ngôn luận, tự do báo chí. Còn nếu 4 quyền nói trên thu vào một mối thì… ô hô !

(Còn 1 kỳ nữa)

Advertisements

3 phản hồi

  1. Bai viet cuc hay. Hy vong dc doc tiep ky sau. Cam on tac gia rat nhieu!

    • Cảm ơn tác giả có bai viet rat khach quan va rõ ràng ve muc do chan that o cac co dong, khong nhu cac bai viet khac it nhieu me tin di doan hoac khong sang suot de nhin ra su that. Toi cung dang tim hieu nhung nguoi co kha nang dac biet giao tiep duoc voi coi am mong co mot cho tin tuong duoc de giup toi co the gap lai ba toi mat cach day gan mot nam ruoi. Nhung thong tin tren internet roi loan qua, theo mot chieu tin hoac khong tin la chu yeu. Toi cung da ghe qua co Phuong Ham Rong va thay tin tuong cach co goi ten giup nhung nguoi khac giao tiep voi nguoi than da mat nhung den luot toi thi sau khi cho may ngay khong duoc goi, chi den khi toi ghi ro ho ten va ten ba thi co moi goi vao va noi nhung chuyen chung chung khong xac nhan duoc. Vi vay toi cung chua tin tuong co Phuong lam. Hy vong tac giaco the cho toi vai loi khuyen vao email de toi tiep tuc hanh trinh cua minh. Chan thanh cam on.

  2. Thế hóa ra cô nào cũng dở từ đầu đến cuối. Có mỗi tác giả là đẹp nhất nhì quả đất nhỉ? Hà hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: