NHỮNG CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT

BÓNG MA HOÀNG HẬU

KHÔNG ĐẦU 

Ở tuổi 30, hoàng hậu tuyệt sắc của nước Anh bị chặt đầu vì tội ngoại tình. Người ta cho rằng vì chết oan mà hồn ma của bà thường xuyên xuất hiện.

Cuộc đời của Anne Boleyn (1507 – 1536 / thế kỷ XVI) là một thiên tiểu thuyết bởi nhan sắc huyền thoại của bà cũng như cuộc đời khi ở đỉnh cao của danh vọng và tình yêu, lúc phải bước lên đoạn đầu đài.

Vì Anne, một hoàng hậu đã bị phế truất

Trước khi cưới Anne Boleyn, vua Henry 8 đã có vợ là hoàng hậu Catherine xứ Aragon. Nhà vua vốn là người tình của chị gái Anne là Mary Boleyn, nhưng khi gặp cô em có đôi mắt nhung đen láy và chiếc cổ thanh tú trắng ngần, ngài lập tức chết mê chết mệt. Henry đã đổ rất nhiều công sức để chinh phục trái tim người đẹp. Nhưng nếu như bất kỳ cô gái nào cũng thấy mình diễm phúc được làm tình nhân của đức vua thì Anne thông minh lại dứt khoát không chấp nhận điều đó. Nghĩa là muốn có Anne, nhà vua phải cưới nàng và phong nàng làm hoàng hậu.

Để cưới được Anne, nhà vua vận động cho cuộc ly hôn của mình với hoàng hậu Catherine xứ Aragon, lấy lý do bà không sinh được con trai kế vị, nhưng giáo hoàng kiên quyết từ chối. Henry bèn cách chức Hồng y nước Anh, bổ nhiệm Hồng y mới và người này đã hủy hôn thú cho nhà vua. Và khi bị Vatican rút phép thông công, Henry phản ứng lại bằng cách tuyên bố tách giáo hội Anh ra khỏi giáo hội công giáo La Mã, và đức vua sẽ là người đứng đầu Anh giáo.

Trở thành hoàng hậu năm 1533 nhờ tình yêu say đắm của Henry, Anne sống trong sự xa hoa cực điểm với 250 người hầu riêng và 60 viên chức phục vụ chuyện giao tế. Nàng vung tiền để đặt mua những món hàng đắt giá từ khắp nơi trên thế giới, từ giường tủ, kiệu hoa đến xiêm y, trang sức. Hoàng hậu xinh đẹp không ngờ hạnh phúc của mình cũng ngắn ngủi. Một hoàng hậu đã vì nàng bị mất ngôi, và đến lượt nàng cũng nhanh chóng từ bỏ phú quý và mất cả tính mạng.

Hoàng hậu không đầu

Tình yêu của Henry với Anne tuy vô cùng mãnh liệt nhưng chẳng mấy chốc đã lụi tàn. Có thể vì nàng không sinh được con trai, chỉ có một công chúa (sau này là nữ hoàng Elizabeth I), cũng có thể vì Henry là ông vua cả thèm chóng chán, đã phải lòng mỹ nhân khác. Chỉ biết rằng sau vài năm hương lửa, vị quân vương ấy bắt đầu tìm cớ để loại bỏ Anne và cưới tình nhân mới, người thứ ba trong số 6 người vợ của ông.

Các “thám tử” bắt đầu vào cuộc tìm chứng cứ kết tội hoàng hậu. Hàng loạt người đàn ông bị bắt, bị tra tấn bắt nhận tội thông dâm với hoàng hậu, bao gồm thầy giáo dạy nhạc của nàng, hai nhà quý tộc, và đặc biệt là một người em ruột của chính Anne. Với những “chứng cứ” này, Anne bị bắt giam vào tháp London vì tội ngoại tình, mà một hoàng hậu ngoại tình cũng được coi là phản quốc. Một phiên tòa được mở ra, hoàng hậu bị khép tội chết. Án được thi hành vào ngày 19/5/1936, ba năm sau khi nàng trở thành quốc mẫu.

Người ta kể rằng, hoàng hậu nước Anh đã bình thản bước lên đoạn đầu đài, thậm chí còn nói với đao phủ : “Anh sẽ không gặp khó khăn đâu vì ta có cái cổ rất mảnh”. Và nàng nhắc đi nhắc lại : “Ta sẽ là một hoàng hậu không đầu”. Còn đức vua chồng nàng, người từng vì nàng mà bạc tình bạc nghĩa với vợ cũ, lại hồi hộp mong ngóng giây phút đầu Anne rơi xuống để được giải phóng khỏi hôn nhân với nàng, tự do cưới vợ mới. Thi hài Anne xấu số được táng sơ sài trong một chiếc hòm đựng cung tên.

Bóng ma nổi tiếng của nước Anh

Là xứ sở quanh năm sương mù bảng lảng, âm u, nước Anh nổi tiếng có nhiều hồn ma lẩn quất, trong đó hoàng hậu Anne là hồn ma được nhắc đến nhiều nhất. Những câu chuyện ly kỳ này bắt đầu xuất hiện ngay sau cái chết của bà và ngày một nhiều thêm trong suốt mấy trăm năm sau.

Một trong những địa điểm mà hồn ma hoàng hậu hay xuất hiện là lâu đài Blickling Hall, nơi bà sống thời thơ ấu. Theo các câu chuyện dân gian, cứ đến ngày 19/5, ngày Anne bị chặt đầu, là cố hoàng hậu lại xuất hiện trên một cỗ xe ma bốn ngựa kéo, phóng như bay trên đường trở về ngôi nhà tuổi thơ của bà. Bóng ma trắng toát, không đầu, còn người đánh xe chính là hồn ma của Thomas Boleyn, cha ruột Anne, người đã vì danh vọng mà ép hai con gái lao vào mối quan hệ tình ái với vua Henry và khi tình thế thay đổi, ông đã tham dự vào phiên tòa kết tội con gái. Vì món nợ oan cừu đó, ông phải làm người đánh xe chở Anne về nhà trong ngày giỗ của nàng suốt 1.000 năm.

Nhiều du khách cũng đồn rằng, hồn ma không đầu của Anne cũng lảng vảng trong lâu đài Blickling Hall, chiếc đầu nhỏ máu được gói trong vạt váy, đi vật vờ từ phòng này sang phòng khác, thậm chí đi xuyên tường ngay trước mặt người chứng kiến rồi lập tức biến mất. Một số người canh gác ở lâu đài cũng kể rằng họ hay nhìn thấy hoàng hậu đi cùng một đoàn tùy tùng trang nghiêm, và từ hoàng hậu cho đến những người đi theo, thậm chí cả ngựa, đều không đầu.

Giữa thế kỷ 19, một người lính ở vùng này phải ra tòa vì tội ngủ trong khi canh gác. Anh bào chữa rằng mình bị ngất xỉu do quá sợ khi nhìn thấy bóng ma của một phụ nữ không đầu, dường như là hoàng hậu Anne. Một số nhân chứng đứng gần anh thời điểm đó cũng khẳng định họ nhìn thấy điều tương tự. Và thế là anh lính được tha bổng.

Tháp London, tòa lâu đài 1.000 năm tuổi từng là nơi cầm tù, tra tấn và chém đầu nhiều ông hoàng bà chúa và các vị quý tộc, cũng được cho là nơi hồn ma Anne hay xuất hiện. Hiện cả tháp London và lâu đài Blickling Hall đều là những điểm tham quan hấp dẫn du khách. Ngôi nhà thơ ấu của hoàng hậu Anne còn được bầu là một trong những ngôi nhà bị ma ám nổi tiếng nhất nước Anh.

Xuân Mai (theo nguồn Xzone)

CÂU CHUYỆN TIỀN KIẾP HẬU KIẾP

NHÀ BÁO RAY BRYANT

(ANH QUỐC)

Trong tạp chí Yêu (phát hành vào hạ tuần tháng 8 năm 1992 tại Hoa Kỳ) có đăng tải một câu chuyện có thật về những bằng chứng về tiền kiếp. Theo đó thì Ray Bryant là nhà báo người Anh, 44 tuổi tự nhiên nhớ lại tiền kiếp của mình rất rõ. Theo Ray Bryant thì khoảng năm 1855, anh ta là một trung sĩ tên là Reuben Stafford và đã tham dự nhiều trận đánh kinh hồn trong đó có trận Crimeé vô cùng khủng khiếp. Ðó là trận chiến dữ dội nhất giữa quân Nga và quân Anh, Pháp, Thổ. Trong trận này quân Anh bị quân Nga tiêu diệt 700 người. Trường hợp nhà báo Anh Ray Bryant nhớ lại tiền kiếp đã một thời làm xôn xao dư luận nước Anh.

Lúc bấy giờ chính Bộ Quốc Phòng Anh phải nhờ đến Ðại Tá John Bird đích thân tìm hiểu sự thật. Ðại Tá này đã cùng với một số sử gia lục lọi các tư liệu trong nha Văn Khố, Quốc Phòng Bảo Tàng Viện Chiến Tranh, các thư Viện Quốc Gia, các tài liệu xưa và đã đi đến kết luận là câu chuyện không phải bịa đặt vì họ đã tìm thấy tên của một trung sĩ tên là Reuben Stafford. Ðiều chính xác là qua giấc ngủ thôi miên, nhà báo Anh này còn cho biết tiền kiếp của mình là trung sĩ Stanfford, đã chết ở Sebastopol thì trong tài liệu tìm được tại Bảo Tàng Viện Chiến Tranh Anh Quốc cũng có sự kiện này. Ðó là chưa kể những trường hợp lạ lùng ăn khớp với nhau về những gì mà nhà báo Anh này đã mô tả vào thời đó : Nào là chuyện gia đình, đời sống trong quân đội, tên người chỉ huy, các loại súng, lương tiền và cả huy chương nữa.

BÉ GÁI JIMMY Ở CANADA

Jimmy là cháu của bà Emma Michell 82 tuổi sống ở British Columbia. Bà này đã kể lại cho nhà nghiên cứu về sự chết là Jeffrey Iverson câu chuyện dị kỳ có thật sau đây :

Một hôm, Jimmy đang ngồi chơi trong nhà thì bỗng nhiên nghe tiếng chuông nhà thờ rung. Bé hỏi bà rằng : Tại sao không có gì mà tự nhiên chuông nhà thờ đổ, thì bà cho biết :

- Hôm nay có đám ma của một người địa phương đã qua đời.

Bé Jimmy bỗng đứng dậy nhìn qua cửa sổ và nói :

- Bà biết không ? Chính người chết ấy đã thuê người đánh đập con và liệng xác con xuống sông đó !

Bà Emma ngạc nhiên về câu nói của đứa cháu gái, nên hỏi :

- Tại sao con lại thốt lên những lời kỳ dị ấy.

Bé Jimmy ngồi trên ghế rồi nói như phân trần :

- Ðể con kể cho bà nghe về chuyện một người cậu, ông cậu này là người đã bị người ta đánh đập dữ dội đến chết và thân xác ông đã được tìm thấy ở sông Bulkeley. Khi người này bị đánh chết và bị liệng xuống sông thì lúc đó con chưa ra đời. Nhưng giờ đây con biết được mọi chuyện là do bởi con chính là người cậu ấy !

Bà Emma nghe Jimmy nói thì vô cùng kinh ngạc và run sợ vì bà nghĩ là cháu bà bị ma nhập. Hơn nữa, quả thật trong gia đình bà có người bị kẻ lạ mặt nào đó đánh chết liệng xác xuống sông và lúc đó, đúng như lời cháu bà nói thì Jimmy chưa chào đời.

Ðiều cần lưu ý là gia đình giòng dõi của bà Emma Michell là một gia đình kiểu mẫu, nghiêm túc ở vùng Bắc Mỹ Châu, họ tin tưởng rằng con người khi chết vẫn có thể lại tái sinh và sự tái sinh ấy thường quay lại trong gia đình dòng họ.

CON RANH CON LỘN :

HẬU KIẾP TRỞ VỀ THANH TOÁN

Câu chuyện có thật này xảy ra trong gia đình Traveed ở nước Pháp. Gia đình bà Traveed rất đau buồn vì sinh con hai lần nhưng lần nào đứa con mới chào đời được vài giờ cũng đều chết cả. Hai vợ chồng rất buồn. Họ ngày đêm cầu nguyện Chúa. May mắn là chưa đầy một năm sau khi đứa con thứ hai qua đời, bà Traveed lại chuyển bụng. Ðây là đứa con thứ ba. Cả hai vợ chồng đều hồi hộp. Họ chẳng mong chi con trai hay con gái, con nào cũng được, miễn rằng đứa bé ra đời mạnh khỏe sống lâu là hai vợ chồng vui sướng rồi.

Quả thật trời không phụ lòng họ, đứa con sinh ra lần này trông vui vẻ, khoẻ mạnh. Hai vợ chồng đặt tên cho con là Paul Traveed. Ðiều kỳ lạ chỉ có bà Traveed để ý theo dõi là trên ngực Paul có cái vết giống cái vết mà đứa con thứ hai của bà lúc chào đời cũng có.

Thật ra lúc đó bà có làm một dấu chấm màu xanh như vết chàm lên ngực đứa con đã chết này vì trong thâm tâm bà bà nghĩ rằng đứa con thứ hai này chết đi thì đứa con kế tiếp cũng có thể là nó sẽ lại ra đời. Bà Traveed làm dấu ấn như vậy để xem thử lần sinh thứ ba hài nhi ra đời có còn mang dấu vết ấy không, nếu không thì điều bà nghĩ không đúng. Giờ đây khi thấy dấu chấm màu xanh hiện rõ trên ngực đứa con thứ ba thì bà Traveed vô cùng lo lắng vội vã gọi chồng và nói :

- Anh ơi, xem này, thằng bé này cũng có dấu chấm xanh ở ngực giống cái dấu mà em đã làm lên ngực đứa con bất hạnh thứ hai của mình. Vậy cái dấu chấm này là gì ? Có phải là dấu trước đây không ? Hay là… Paul chính là đứa con thứ hai của mình ? Ngoài ra thằng Paul lại còn có thêm một vết sẹo dài ở bắp đùi mà lúc sinh ra mình đã thấy đó. Người chồng nghe vợ nói thì chạy lại nhìn chăm chăm vào ngực đứa bé. Trên bộ ngực trắng hồng mơn mởn của Paul rõ ràng có một dấu chấm màu xanh.

Hai vợ chồng bà Traveed từ đó sống trong lo âu hồi hộp, họ chờ đợi từng giờ từng phút sự ra đi của đứa con. Nhưng thế rồi suốt trong 12 năm dài đằng đẵng, Paul vẫn khoẻ mạnh, ăn ngủ, học hành, đi chơi bình thường như bao đứa trẻ khác. Ðiều kỳ lạ là mặc dầu còn trẻ con nhưng dáng dấp, cử chỉ, lời nói của Paul lại giống như người lớn. Thỉnh thoảng ngồi trước mặt mọi người trong gia đình, Paull thường phát biểu những câu mà không ai có thể ngờ được rằng ở tuổi nó lại nói được những câu như thế.

Một hôm bé Paul hỏi mẹ:

- Mẹ à ! Bên cạnh cửa ngỏ vườn nhà mình trước đây có một cây lớn tốt tươi nhưng nay lại không còn. Vậy ai đã chặt nó vậy ?

Bà Traveed vô cùng kinh ngạc khi nghe con nói câu đó vì thật sự cái cây mà con bà nhắc đến đã bị chồng bà đốn ngã trước khi Paul ra đời. Tuy vậy bà Traveed cũng lấy làm tò mò, bà hỏi Paull :

- Tại sao con lại biết cây này vì lúc ba con đốn ngã nó thì con chưa ra đời mà ?

Paull nhăn mặt tỏ vẻ bực tức và nói :

- Tại sao ba lại đốn cây ấy đi ?

Bà Traveed giải thích :

- À ! là tại vì cây này dễ trở thành chỗ thuận tiện cho kẻ trộm leo vô nhà.

Paul dằn từng tiếng rất rõ ràng :

- Trong số những kẻ trộm ấy có một đứa bị ba đâm chết mẹ có nhớ vụ đó không ? Ðứa bị đâm chết ấy tên là Jainqueville.

Bà Traveed vừa kinh ngạc vừa lo sợ. Hai tay bà ôm lấy ngực mồm há hốc, bà hỏi Paul dồn dập.

- Này con ! Ai đã chỉ vẽ lời nói bậy bạ ấy cho con ! Ai ? Nói cho mẹ biết đi…

Paul nói như phân bua :

- Việc này xảy ra đã lâu rồi má à ! Con biết rõ điều này. Không ai kể cho con nghe hết. Con đã biết rõ sự việc là ba đã dùng dao đâm Jainqueville chết gục nơi gốc cây ấy. Jainqueville có một vết sẹo ở đùi.

Bà Traveed quá sợ hãi nên dùng tay che miệng con lại và nói :

- Thôi đi ! Con nói nghe ghê quá ! Ai dạy con nói thế ? Từ nay con đừng nói bậy nữa nhé !

Paul vẫn tiếp tục nói có vẻ hằn học :

- Con phải nói; vì đó là sự thật. Con cũng có một vết sẹo ở bắp đùi mà ba má thường thấy đó.

Sau đó, Paul đợi người cha đi làm về và cũng nói tất cả những lời mà nó đã nói với mẹ mình. Tự nhiên ông Traveed lo sợ thấy rõ ràng. Ông có cảm tưởng như tên cướp Jainqueville đã nhập vào xác thân Paul để nói chuyện với ông. Từ đó ông ít khi tiếp xúc với đứa con. Trong khi đó Paul thường tỏ ra lầm lì. Thường ngày nó chỉ loay hoay chơi với một con dao nó mua ở đâu đó. Hết mài lại ngắm nghía. Ông thấy con như vậy càng thêm lo sợ.

Thế rồi một hôm, Paul từ đâu không biết chạy bay về nhà. Bà Traveed kinh ngạc kêu lên : Paul, gì thế con, có việc gì xảy ra thế ? Paul vừa khóc vừa đưa cho mẹ xem tờ giấy nhỏ có viết chữ. Trong thư là lời lẽ của ông Traveed thuê người đầu bếp nơi trường học tìm cách giết Paul để phi tang mọi chuyện.

Bà Traveed thấy rõ ràng chữ của chồng mình viết chớ không ai xa lạ. Bà sợ quá nói với Paul : Trời ơi ! Sao lại có chuyện xảy ra quá ghê gớm lạ lùng như vậy ? Vậy con cứ ở đây với mẹ, đừng đi đâu cả. Paul vừa khóc vừa nằm xuống chiếc ghế trường kỷ cạnh giường mẹ.

Sáng hôm sau, trời còn tinh mơ, bà Traveed tự nhiên choàng tỉnh dậy, bà không thấy Paul đâu. Hoảng hốt, bà xô cửa đi tìm, căn nhà vắng lặng, bà cất tiếng gọi, chỉ có người giúp việc chạy lên. Không nghe tiếng Paul cũng như ông Traveed lên tiếng trả lời. Bà Traveed và người giúp việc liền phá cửa buồng của Paul. Cánh cửa mở tung, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra : Ông Traveed và thằng Paul đều nằm chết dưới sàn nhà, máu ra lênh láng. Nơi ngực ông Traveed, con dao mà thằng Paul thường mân mê hằng ngày cắm sâu đến tận cán.

Câu chuyện có thật trên đây đã được tờ báo của Pháp tên là Revua des Derx Mondes đăng tải vào năm 1889 và mới đây được tác giả Thiện Nhật lược thuật lại trong một đặc san Phật Ðản xuất bản tại Hoa Kỳ.

NGƯỜI THANH NIÊN TÊN MICHAEL WRIGHT

Walter Miller là một thanh niên bảnh trai có nhiều nhân tình. Tuy nhiên trong số các người tình, anh ta yêu nhất là cô gái bạn học cũ. Hai người yêu thương nhau rất mực. Không may, vào năm 1967, Walter Miller bị tai nạn xe hơi và qua đời. Cô gái nghe tin bất tỉnh mấy lần. Cô quên ăn bỏ ngủ, khóc lóc suốt ngày đêm. Thế rồi liên tiếp mấy đên liền cô ta nằm mơ thấy Walter Miller trở về đứng trước mặt cô nét mặt hớn hở và nói : “Em à ! Anh sẽ trở lại với em !”.

Cô gái mỗi lần tỉnh giấc đều buồn chán vì nghĩ rằng đó chỉ là giấc mơ mà thôi vì không bao giờ người yêu của cô lại có thể trở về với cô một lần nữa. Walter Miller đã chết và nấm mồ anh đã bị phủ biết bao lần lá rụng mùa thu rồi.

Bốn năm sau cô gái lấy chồng và sinh hạ một bé trai kháu khỉnh đặt tên là Micheal Wright. Khi đứa bé đúng 3 tuổi nó trở nên khôn lanh lạ lùng và nói chuyện như người lớn. Một hôm Micheal nói : “Con chính là Walter Miller. Cách đây khoảng ba bốn năm đã bị tai nạn xe hơi, chiếc xe lăn xuống dốc, cửa kính vở tan…” Sau đó, Michael kể hết tất cả những gì về mình, về cô nhân tình (giờ đây chính là mẹ của Micheal) và còn nói rõ tên người em gái của Micheal Miller nữa, đã mô tả rõ ràng thành phố mà Micheal Miller đã cùng người bạn dừng lại nghỉ ngơi trước khi tiếp tục lái xe lên đường rồi tai nạn chết người xảy ra… Câu chuyện này đã được tác giả Quỳnh Châu lược thuật lại trong Tiền Phong (1991 – Hoa Kỳ).

SỰ TRỞ LẠI CỦA NGƯỜI CON GÁI ÚT

Vợ chồng anh chị T. Nh. (chồng người Mỹ, vợ người Việt) có một người con gái rất dễ thương nhưng không may cháu lại qua đời (ngày 2 tháng 2 năm 1992). Ðiều kỳ lạ là trước khi mất độ ba ngày, cô con gái này đã gọi điện thoại nói với mẹ là : “Mẹ đừng lo cho con, con lớn rồi, con sẽ trở lại sớm.” Rồi cô con gái lại gọi tiếp :

- Ba mẹ à ! Con sẽ là một người mới lạ mà chính ba mẹ sẽ không ngờ tới. Rất đặc biệt !
Hai vợ chồng anh chị T. Nh. không hiểu con gái nói gì lạ quá. Khi cô gái qua đời một tháng thì người cha là anh R. K. nằm mơ thấy cô con gái đứng trước mặt anh ta và nhắc lại một câu thật lạ lung :

- Từ nay ba đừng ra thăm mộ con nữa vì con sắp đi rồi, con sẽ đầu thai lại vào tháng 11 tới đây.

Ðiều kỳ dị là đúng vào ngày 11 năm đó người con gái lớn thứ hai của anh chị T. Nh. bấy lâu có vẻ đăm chiêu tư lự bỗng nhiên trong bữa ăn tối đã nói với gia đình như sau :

- Ba mẹ ơi! Con đã có thai.

Ðối với bậc cha mẹ khi nghe con gái mình chưa tổ chức cưới hỏi mà thốt ra câu đó thì đều hốt hoảng, lo buồn nhưng đối với hai vợ chồng anh chị T. Nh. lại như bàng hoàng rung động theo một nỗi vui mừng khó tả. Người chồng (anh R. K.) đã nói với chị T. Nh :

- Anh biết cháu ngoại mình không ai khác hơn là con gái mình đã đầu thai lại.

Thế rồi hai vợ chồng anh chị T. Nh. lo chuẩn bị đám cưới gấp cho con gái. Hôn lễ cử hành ngày 27 tháng 12 năm 1992.

Khi cháu bé ra đời, càng ngày gương mặt cháu càng giống cô con gái của anh chị T. Nh. như đúc. Hàng ngày hai vợ chồng chị T. Nh. đi làm về là không còn muốn ngủ nữa, cứ lo bế ẵm bé vì đây không những là cháu ngoại họ mà còn là con gái muôn vàn mến yêu của họ nữa…

Khách giang hồ (lược thuật theo Đặng Văn Thông)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 153 other followers