CHUYỆN KINH DỊ (2)

Logo kinh di 1

Tr ma 79 ĐỊA ĐIỂM RÙNG RỢN

NHẤT SÀI GÒN

Ít ai biết rằng, hầu hết các địa điểm này đều gắn liền với những câu chuyện thương tâm, oan khuất ngút trời. Vì thế, ít người dám lui tới và lâu dần bức màn tang tóc với những câu chuyện bí ẩn càng làm cho những nơi này thêm hoang phế…

Gần đây, các bạn trẻ và nhiều diễn đàn thường rỉ tai nhau về 9 địa điểm mang tin đồn ma ám vô cùng ghê rợn tại Sài Gòn. Các phóng viên đã tìm đến 9 địa điểm này và ghi lại những câu chuyện ít ai biết ngoài những tin đồn ma ám.

9 Kinh di 1A1/. Chuyện dùng trinh nữ trấn yểm 4 góc chung cư 727 – Trần Hưng Đạo

Địa điểm đầu tiên và có thể nói là nơi đáng sợ nhất Sài Gòn đó chính là khách sạn Building President – mà nay đã trở thành chung cư 727 nằm trên đường Trần Hưng Đạo B, phường 1, quận 5. Sở dĩ vậy, vì theo các cao niên cư trú lâu năm tại Sài Gòn – Chợ Lớn thì Building President gắn liền với một loại thuật phong thủy cổ quái, được áp dụng để trấn yểm tòa nhà.

Khách sạn Building President được ông Nguyễn Tấn Đời – một đại gia giàu có nhất phương Nam lúc bấy giờ, đầu tư khởi công vào năm 1960.

Theo bản thiết kế, khách sạn gồm 13 tầng, chia làm 6 tòa và ngăn ra thành 530 phòng. Giai thoại truyền miệng rằng, khi nhận được bản thiết kế, cộng sự của ông Nguyễn Tấn Đời là một người Pháp đã tỏ ra rất lo ngại với con số 13 tầng, vốn được cho là xui rủi theo quan niệm phương Tây. Nhưng ông Đời không mấy quan tâm và vẫn cho xây đúng 13 tầng theo bản vẽ.

Ngay khi tầng 13 đang đặt những viên gạch cuối cùng thì hàng loạt tai nạn chết người xảy ra. Khi thì nhân công bị rớt giàn giáo, lúc lại bị điện giật trụy tim… án mạng liên tiếp khiến cho tầng 13 mãi mà chẳng thể xây xong.

9 Kinh di 1BĐứng trước nguy cơ Building President không thể hoàn thành kịp tiến độ và giới chức chế độ cũ lúc bấy giờ cũng đang rục rịch vào cuộc điều tra, ông Đời liền cho tạm ngưng thi công tầng 13. Sau đó, mời về một thầy pháp sư, cho công nhân nghỉ phép liên tục 3 ngày để làm phép và trấn yểm tòa nhà.

Cụ Lưu Phục Chấn, 72 tuổi, ngụ tại đường Nguyễn Thi, phường 13, quận 5 kể lại: “Dạo xây khách sạn lớn, gia đình tôi có ông cậu ở gần đó. Cậu hay kể lại rằng, thầy pháp đã cho người đến bệnh viện mua lại xác của 4 trinh nữ, đem về chôn ở 4 góc của khách sạn để trấn tại 4 hướng”.

Cũng theo lời cụ Chấn, thì đây không phải là “tin đồn lẻ tẻ” mà nó lan rộng khắp khu Chợ Lớn, Sài Gòn. Điều này khiến Building President trở nên nổi như cồn bởi những câu chuyện thêu dệt về thuật phong thủy cổ quái, hồn ma trinh nữ và cả oan hồn của nhân công bỏ mạng tại đây.

Qua bao phen lận đận, cuối cùng khách sạn Building President cũng được khánh thành. Bấy giờ, quân đội Mỹ liền thuê lại toàn bộ khu nhà bề thế này để dành làm nơi nghỉ ngơi cho lính của họ. Nhưng không hiểu sao, tầng 13 vẫn không được đưa vào sử dụng.

9 Kinh di 1CTầng 12, Mỹ cải tạo thành quán bar, nhà hàng, nơi vui chơi cho lính. Đến ngày giải phóng, khu khách sạn đồ sộ được sung vào công quỹ. Hơn 400 phòng khách sạn được cải tạo thành nhà ở và cấp cho cán bộ, công nhân viên nhà nước. Tầng 12 khó có thể sử dụng được nên bị khóa lại, còn tầng 13 thì bỏ hoang vĩnh viễn.

Nhưng những tin đồn ma ám còn bởi chung cư 727 quá cũ đến mức có thể sập bất cứ lúc nào. Quả thật, chung cư 727 mang trong mình cái vẻ thâm u, cũ kỹ đến đáng sợ. Có những nơi bỏ hoang lâu ngày, mùi rác, mùi ẩm mốc, xác động vật chết bốc lên nồng nặc. Chưa kể đến chuyện ma cỏ, chỉ cần mới bước vào khu chung cư, người ta đã dễ dàng bị choáng bởi mùi hôi tanh cùng thứ không khí lạnh lẽo do ít ánh sáng và thiếu hơi người.

2/. Thai phụ bên cửa sổ ngôi nhà số 24 – Lý Thái Tổ

Ngôi nhà số 24 – Lý Thái Tổ bỏ hoang đã lâu cũng lọt vào danh sách những địa điểm đáng sợ nhất Sài Gòn. Nhưng ít ai biết, nơi đây gắn liền với một án mạng gia đình hết sức thương tâm.

9 Kinh di 2AChỉ vì người con tâm thần giận cả nhà “bắt uống thuốc” mà 7 mạng người trong căn nhà số 24, mặt tiền đường Lý Thái Tổ đã ra đi tức tưởi trong cơn hỏa hoạn kinh hoàng. Hơn 13 năm về trước, đây là một cửa hàng bán xe máy khá sung túc.

Nhưng rạng sáng cận ngày lễ Giáng sinh năm ấy, ngọn lửa bùng cháy, thiêu chết 7 mạng người trong đó có một phụ nữ mang thai và đứa trẻ mới tròn 3 tuổi. Cả gia đình bị thiêu sống, chỉ có người em trai bị mắc bệnh tâm thần của gia chủ và người mẹ già thoát khỏi ngọn lửa kinh hoàng.

Nhưng càng đau đớn hơn, khi thủ phạm của vụ hỏa hoạn lại chính là người em trai tâm thần kia. Khi được hỏi, tại sao lại phóng hỏa đốt nhà, anh ta hướng đôi mắt lơ ngơ về phía người hỏi và trả lời : “Tại không cho đi theo chơi, tại bắt uống thuốc hoài à”.

Và kể từ đó, ngôi nhà luôn cửa đóng then cài, còn hai mẹ con người đàn ông tâm thần kia thì đi đâu biệt tích. Chính vì thế, những lời đồn đại kỳ dị về ngôi nhà số 24, đường Lý Thái Tổ cứ thế lan ra.

Ông Trần Quốc Hưng, ngụ phường 2, quận 3, gần ngôi nhà này tỏ vẻ e dè kể lại: “Chuyện xảy ra quá lâu rồi, mà ánh mắt của cô con gái trong nhà này vẫn làm tôi ám ảnh. Lúc xảy ra hỏa hoạn, chúng tôi nhìn thấy cô gái mặc váy ngủ, bụng mang dạ chửa, tay bồng đứa con trai 3 tuổi đứng ngay cửa sổ. Chúng tôi la hét bảo cô nhảy xuống, 9 Kinh di 2Bhay ném đứa con xuống, vì ngôi nhà này chỉ có 2 tầng thôi, té xuống thì trường hợp xấu nhất là sẽ sảy thai, chứ không đến nỗi chết.

Nhưng cô gái lại chạy vào trong ngọn lửa, vẻ mặt hoảng loạn vô cùng. Sau đó cô lại ôm con trở ra cửa sổ, ánh mắt bình thản nhìn xuống phía dưới, mặc cho mọi người la hét, cô vẫn đứng yên nhìn.

Lúc này một số người cho rằng, cô gái và cả đứa con đã chết rồi, bên cửa sổ chỉ là linh hồn của cô thôi. Náo loạn một lúc nữa thì không thấy cả 3 mẹ con đâu hết”.

Theo ông Hưng, chính hành động lạ lùng đó của cô gái nạn nhân vụ hỏa hoạn mà ngôi nhà bị đồn thổi là có ma. Người dân sống gần ngôi nhà số 24 cho biết, họ thường xuyên nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phía bên trong ngôi nhà.

Một số người còn khẳng định, vẫn thường thấy một thai phụ lảng vảng trên bao lơn của ngôi nhà còn ám đen những vệt khói của trận hỏa hoạn hơn mười mấy năm về trước.

3/. Hố chôn tập thể tại công viên Lê Thị Riêng

Với hàng cây xanh mướt mắt, hồ câu cá, khu trò chơi thiếu nhi… công viên Lê Thị Riêng vốn là trung tâm vui chơi, giải trí quen thuộc của người dân Sài Gòn ngày nay. Nhưng ít ai biết, công viên này xưa kia chính là nghĩa trang Đô Thành, sau đổi tên thành nghĩa trang Chí Hòa.

9 Kinh di 3Nghĩa trang Đô Thành rộng 25 ha, cổng chính hướng ra đường Lê Văn Duyệt (nay là đường Cách mạng tháng 8) thuộc khu Chí Hòa – Hòa Hưng của Sài Gòn – Gia Định.

Theo các cao niên cư trú tại đây nhiều năm thì xưa kia, nghĩa trang Đô Thành vốn là vùng đất linh thiêng. Đặc biệt là trong thời kỳ chiến tranh, hàng loạt nấm mồ không tên mọc lên tại đây, mà đa phần là của lính chết trận không người thân nhận xác.

Ông Phan Thành Tài, 62 tuổi, ngụ Cư xá Bắc Hải gần công viên Lê Thị Riêng kể lại: “Nghĩa địa mà bị đồn là có ma là chuyện thường, không có ma mới là chuyện lạ. Huống hồ chi trước giải phóng, nghĩa trang Đô Thành còn có cái hố chôn tập thể vô cùng lớn”.

Theo ông Thành Tài, thì sau trận chiến Tết Mậu Thân lịch sử, xác lính chết trận la liệt mà hầu như không có ai đến nhận về. Chính quyền chế độ cũ không biết xử lý làm sao với hàng ngàn xác người đang đến hồi hoại tử, liền cho đào một hố to trong nghĩa địa Đô Thành đổ xác người xuống rồi chôn tập thể.

Dù hố đào rất sâu, nhưng do vận chuyển một số lượng xác khá lớn, nên mùi hôi thối vẫn bốc lên cả mấy ngày liền. Người dân xứ Bắc Hải thuở ấy phải khóa kín cửa nhà, hoặc lánh đi đâu đó chờ mùi tử khí tan bớt đi mới dám trở về.

Chính vì thế, nên dân vùng này vẫn hay truyền miệng những câu chuyện huyền bí về những âm hồn lính chết trận, bị chôn tập thể nên chẳng siêu sinh, thường xuyên hiện về lởn vởn khóc than.

Các cao niên còn kể lại, nổi tiếng nhất vẫn là chuyện ban đêm, oan hồn hiện hình thành những người bưng thúng bánh chưng, bánh giò đứng trên đường Lê Văn Duyệt. Người âm cứ đứng đó chờ có người mua rồi “dẫn” họ vào trong mộ ngủ qua đêm.

4/. “Xoáy nước nuốt người” tại hồ Đá làng đại học Thủ Đức

Từ lâu, người dân xung quanh khu vực hồ Đá thường đồn đại rằng, vong linh người chết đuối đã quyến rũ người dương gian lao xuống lòng hồ rồi bỏ mạng dưới đáy sâu.

9 Kinh di 4ACàng đông dân cư, tin đồn hồn ma quyến rũ người trần xuống hồ “thế mạng” cho mình lại càng rầm rộ. Có người còn mạnh miệng kể rằng, đã từng mục sở thị “xoáy nước bí ẩn” thỉnh thoảng lại cuồn cuộn giữa lòng hồ.

Sở dĩ, lời đồn trên hình thành là bởi người ta khó có thể giải thích tại sao có quá nhiều cái chết tại khu vực Hồ Đá.

Trên thực tế, một vài cụ lão niên tại Bình Dương, Thủ Đức hoàn toàn có thể giải thích được vì sao Hồ Đá lại gây ra quá nhiều cái chết thương tâm đến như vậy.

Ông Trần Quý, 52 tuổi, là thợ lặn có thâm niên, ông Quý đã từng có lần tham gia lặn mò xác người tại Hồ Đá. Ông lắc đầu nói : “Nước trong hồ lạnh vô cùng do bao quanh là tường đá cheo leo, lởm chởm, rớt xuống hồ mà may mắn không bị đập đầu vào đá thì cũng khó lòng mà sống sót nổi”.

Theo ông Quý, sở dĩ vậy là do nước quá lạnh, nên khi rơi xuống hồ, người ta khó có thể thích ứng ngay với nhiệt độ thay đổi đột ngột và dễ dàng bị chuột rút. Ông nói thêm : “Nước ở đây là nước đứng, nghĩa là không có dòng chảy, nên người bị chuột rút không thể nương theo dòng mà bơi vào bờ. 9 Kinh di 4BMà ở vùng nước đứng, càng vùng vẫy lại càng dễ bị chìm. Bởi vậy, người ta đoán Hồ Đá có xoáy nước ngầm, xoáy nước bí ẩn nọ kia cũng có lý do”.

Bên cạnh đó, dưới đáy hồ không phải là bùn đất thông thường mà là đá nhọn lởm chởm. Còn có vô số hố lớn nhỏ với độ nông sâu khác nhau. Ông Quý tặc lưỡi nói: “Tôi làm thợ lặn biết bao nhiêu lâu mà chưa bao giờ thấy cái hồ nước ngọt nào nguy hiểm như cái này. Nhìn nó yên ả vậy, ai cũng tưởng an toàn mà bơi sâu sâu vô một chút là nước đột ngột thay đổi nhiệt độ, lạnh như nước đá. Đã vậy, trong bán kính chừng 3m mà có nơi nước chỉ đến đầu gối, ngang hông, còn có chỗ hố sâu đến hơn 20m. Bởi vậy, mấy đứa sinh viên cứ tưởng gần bờ là cạn, nhảy xuống tắm, sập hố một cái hụt chân là chỉ có nước chết”.

Chet duoiƯớc tính, chỗ sâu nhất của hồ có thể hơn 50m. Hơn nữa, theo quan sát của chúng tôi thì quanh bờ hồ có rất nhiều dốc đá lởm chởm, cheo leo, mũi đá nhọn hoắc… Chỉ cần bất cẩn, rất dễ vấp phải đá và rơi xuống lòng hồ.

Hiện, chính quyền đã dựng rào chắn, biển báo nguy hiểm xung quanh hồ, nhưng không hiểu sao vẫn có rất nhiều người lao xuống Hồ Đá để tắm, bơi thi… hay leo lên những vách đá cheo leo để ngắm cảnh, chơi đùa. Điều này, khiến sinh viên lẫn người dân tỏ ra coi thường nơi nguy hiểm tiềm tàng này và những án mạng thương tâm năm nào cũng diễn ra tại đây…

5/. “Vật thể không xác định” ghẹo người trong căn nhà 1/5D Quang Trung

Căn nhà 1/5D Quang Trung, quận 12 là một trong những nơi “rùng rợn” khiến cho những người hiếu kỳ không thể bỏ qua. Sở dĩ vậy là vì nơi đây mang tin đồn về “thứ gì đó không xác định” thường xuyên trêu ghẹo chủ nhà trong giấc ngủ.

9 Kinh di 5ACăn nhà này nổi tiếng bởi không ai có thể “trụ” nổi ở đây quá 2 tuần. Người dân xung quanh kể lại rằng, hầu hết người dọn đến đây đều bị “bóng đè” trong khi ngủ đến không thở được. Đó là chưa kể người dân còn đồn đại, mỗi khi nửa đêm, chủ nhà lại nghe tiếng khua xoong nồi, chén bát. Tìm xuống bếp để “đuổi” đi chỉ có cảm giác rợn người và như có “thứ gì đó không xác định” cứ lởn vởn quanh mình.

Những tin đồn “nổi da gà” cộng với sự chuyển đến, chuyển đi trong một thời gian quá ngắn của những người thuê trọ, nhà 1/5D trở thành một trong những địa điểm rùng rợn nhất Sài Gòn.

Nhưng sự việc khiến ngôi nhà này nổi tiếng đó là vụ công nhân ngất xỉu tập thể trong khi ngủ. Sau một thời gian bỏ hoang do quá nhiều người đến rồi đi, một công ty may mặc gần khu Chợ Cầu đã thuê căn nhà cho công nhân ở. Nhưng mới ngày đầu tiên, hàng chục công nhân đang ngủ nửa khuya bỗng nhiên bị ngẹt thở, cứng miệng như ai bóp cổ. Sau đó, họ được người dân xung quanh tức tốc đưa đi bệnh viện.

Vụ việc đã khiến những tin đồn rùng rợn về ngôi nhà số 1/5D lại có cơ hội bùng phát. Người dân rầm rộ đồn rằng, những người công nhân kia đã bị hồn ma bóp cổ, rằng, 9 Kinh di 5Bđó là nơi trú ngụ của những linh hồn chết đường, chết chợ, không được siêu sinh nên họ thường về quấy phá những ai dám đến ở căn nhà này.

Trước vấn đề quá nhạy cảm, cơ quan chức năng quận 12 đã vào cuộc tìm hiểu nguyên nhân vì sao người đến ở căn nhà này đều bị ngất, bị nghẹt thở khi ngủ. Kết quả thu được cho biết, sở dĩ vậy là bởi kiến trúc của căn nhà này khá bí, thiếu ôxy, cùng với những lời đồn đại hoang đường, khiến người ở luôn căng thẳng, hồi hộp nên thường xảy ra vụ việc như trên.

Tuy lời giải thích đó của cơ quan chức năng đã tạm dẹp yên dư luận tại xóm Chợ Cầu, nhưng ngôi nhà số 1/5D đường Quang Trung vẫn không ai thuê mướn và bị bỏ hoang từ đó cho đến giờ.

6/. Cánh đồng hoang quận 8

Cánh đồng hoang Quận 8 với ông lái đò chỉ chở khách từ 23h đêm đến 3h sáng thật ra chỉ là sản phẩm của mê tín dị đoan, mua thần bán thánh.

Chuyện bắt đầu từ khi ngôi miếu thờ hài cốt ở cánh đồng hoang quận 8, đoạn gần cầu Chà Và rước thêm “Cô và Cậu” về thờ. “Cô”, “Cậu” mà người dân vẫn kiêng dè đó là hũ cốt của hai chị em, người chị tên Lan, em trai tên Hành. Vào khoảng năm 2004, vì gia đình không hạnh phúc, chồng đánh đập liên miên, nên chị Lan tìm đến một gốc cây già trong cánh đồng hoang treo cổ tự vẫn.

9 Kinh di 6Sau đó không lâu, người em trai tên Hành cũng đến gốc cây nơi người chị quyên sinh để uống thuốc sâu tự tử. Hai cái chết đầy uất ức cùng một nơi của 2 chị em đã khiến người dân tôn họ lên hàng “cô cậu”.

Và trên thực tế, lão lái đò kỳ dị hằng đêm đưa khách sang sông cũng không có gì là kỳ dị. Bởi người dân muốn đến được ngôi miếu ở cánh đồng hoang phải qua đò, và hầu hết người dân tìm tới đây là để “cầu cơ”, “gọi hồn”, “xin số” nên phải đi vào 23h – 3h khuya mới … linh.

Chính quyền địa phương tại phường 7, quận 8, đã nhiều lần kiên quyết dẹp bỏ tệ nạn mê tín dị đoan tại ngôi miếu này. Nhưng khó khăn ở chỗ miếu thờ người đã khuất vốn thuộc về văn hóa “nghĩa tử là nghĩa tận” của người dân, không thể đập phá hay dẹp bỏ, mà còn miếu thì còn “ma đề” về cầu cơ, xin số … Cứ thế tệ mê tín ở cánh đồng hoang quận 8 cứ tái diễn và khiến nơi này “lọt top” những nơi bí ẩn nhất Sài Gòn.

7/. Nhà Vĩnh Biệt bệnh viện Chợ Rẫy

Ít ai biết, Bệnh viện Chợ Rẫy có một căn nhà dùng để chứa xác bệnh nhân mất đi mà không có người thân nhận về, nơi ấy gọi là “nhà Vĩnh Biệt”. Nhà Vĩnh Biệt nằm trên đường Thuận Kiều, quận 5.

Trái với sự đông đúc, ồn ào của các tòa nhà thuộc Bệnh viện Chợ Rẫy, nhà Vĩnh Biệt lọt thỏm trong sự hoang vắng và trầm mặc hiếm hoi tồn tại ở chốn này. Bệnh nhân mất mà không có người thân sẽ được đưa về đây rồi bảo quản trong vòng 30 ngày. 9 Kinh di 7Hết thời hạn mà thi hài vẫn vô thừa nhận thì bệnh viện sẽ mang đi hỏa táng. Tất cả các chi phí chi cho nhà Vĩnh Biệt do Quỹ từ thiện của bệnh viện trích ra.

Không phải ngẫu nhiên mà nhà Vĩnh Biệt lại trở thành một trong những địa điểm “đáng sợ” nhất Sài Gòn. Ai cũng biết, Bệnh viện Chợ Rẫy nằm trong số các công trình tồn tại lâu nhất ở Sài Gòn, lượng bệnh nhân mắc các căn bệnh khó trị tập trung rất nhiều ở đây. Nên chuyện “tử biệt” là thường tình ở Bệnh viện Chợ Rẫy.

Không những thế, người dân xung quanh vẫn thường hay kể về các “hồn ma bệnh viện”, và hầu hết đều luẩn quẩn bên cạnh nhà Vĩnh Biệt. Sở dĩ vậy là bởi, các xác chết được giữ trong nhà Vĩnh Biệt đều không có người thân vuốt mặt lúc lìa đời. Tất cả họ dẫu mất đi vẫn đau đáu một nỗi không còn ai bên cạnh, không còn ai đưa họ về với đất.

Chú Sáu – nhân viên giữ xe tại Bệnh viện Chợ Rẫy nói ngắn gọn về nhà Vĩnh Biệt : “Những linh hồn đau khổ, khó được siêu sinh”.

Có thể do “thần hồn nát thần tính”, hoặc chứng sợ xác chết mà khi mới bước vào nhà Vĩnh Biệt, chưa thăm hỏi điều chi chúng tôi đã có cảm giác rợn người. Dãy đèn trắng lạnh lẽo kéo dài từ cửa đến cuối hành lang như xa hút.

Sự lặng lẽ, nét u hoài của những người đến thăm nhà xác như càng tô đậm thêm không khí đau thương bao trùm cả nơi đây. Mùi hóa chất ướp xác và hơi dễ khiến những người yếu sức choáng váng.

Nhưng dẫu thuộc danh sách những nơi đáng sợ nhất Sài Gòn, thì nhà Vĩnh Biệt vẫn như một minh chứng cho chữ tình giữa người với người, minh chứng cho câu “nghĩa tử là nghĩa tận” truyền đời của người Việt.

8/. Người con gái duy nhất trong biệt thự nhà họ Hứa

Tuy giờ đây, đã trở thành Viện bảo tàng mỹ thuật Thành phố nhưng tòa nhà của ông chủ họ Hứa vẫn mang nhiều bí ẩn về hồn ma của cô con gái duy nhất trong gia đình này.

9 Kinh di 8ATọa lạc tại số 97, Phó Đức Chính, quận 1, dinh thự có 99 cửa này là một trong những công trình có kiến trúc đẹp nhất Sài Gòn xưa và cả ngày nay. Đây là ngôi nhà của đại gia Hứa Bổn Hỏa, từ trước 1975 đã có rất nhiều lời đồn đại cho rằng ngôi nhà này có ma.

Rất nhiều người kể rằng nghe thấy tiếng khóc thảm thương văng vẳng từ căn phòng khóa kín cửa trong tòa nhà, chuyện về bóng cô gái mặc đầm ngủ trắng lướt nhanh qua các dãy hành lang, chuyện khuôn mặt người thảng thốt bỗng đâu xuất hiện… khiến người ta trở nên khiếp sợ tòa nhà này.

Nguyên nhân của những tin đồn rùng rợn này xuất phát từ việc đứa con gái duy nhất của ông Hứa Bổn Hỏa bỗng nhiên biến mất. Có hàng chục người con trai nhưng chỉ được 1 mụn con gái nên đại gia Bổn Hỏa hết mực yêu chiều.

Rồi một ngày không ai nhìn thấy cô con gái xinh đẹp xuất hiện nữa, từ đó những đêm khuya thanh vắng, từ trong toà nhà vẳng ra tiếng kêu khóc thảm thiết.

Rồi đến một buổi sáng, người dân Sài Gòn bất ngờ thấy chú Hỏa đăng cáo phó thông báo con gái duy nhất của ông đã chết. Thông tin còn cho biết, do chết bất ngờ vào ngày trùng tang nên chỉ làm lễ sơ sài và an táng tại khu đất ở Long Hải thuộc khu nghỉ dưỡng của gia tộc.

9 Kinh di 8BNgười ta không tin Hứa Tiểu Lan – con gái Hứa Bổn Hỏa chết, vì có vài tên trộm đã cả gan đào mộ cô với hy vọng trộm được chút của cải chôn theo. Nhưng bất ngờ thay, quan tài trống rỗng và đây chỉ là “mộ gió”. Sự biến mất của Tiểu Lan, cùng tiếng khóc văng vẳng trong tòa nhà rơi vào vòng bí ẩn.

Cho đến khi một quyển sách có nhan đề “Ngôi mộ cổ nhà họ Hứa” do tác giả Phạm Phong Dinh viết ra mắt tại hải ngoại người ta mới tạm giải thích được vì sao cửa phòng Hứa Tiểu Lan tuy đầy đủ tiện nghi nhưng lại luôn luôn đóng kín, tại sao quan tài không có thi hài, và tiếng khóc, và bóng cô gái mặc váy ngủ trắng rũ rượi lướt qua các hành lang.

Lý do Phạm Phong Dinh đưa ra là Hứa Tiểu Lan bị mắc bệnh phong, vốn là một bệnh vô phương cứu chữa thời xưa.

Vừa thương con, lại vừa sợ căn bệnh quái ác lây lan, nên ông đành phải nhốt con mình trong căn phòng kín.

Từ một cô gái xinh đẹp, nay dung nhan tàn tạ vì phong cùi, Hứa Tiểu Lan trở nên điên loạn, hay gào thét thảm thiết trong đêm. Đó cũng giải thích lý do tại sao ngôi mộ kia lại không có xác người. Tuy nhiên, thực hư thế nào vẫn chưa rõ.

9/. Thuận Kiều plaza vì sao hoang phế ?

Cách đây 15 năm trước, Thuận Kiều plaza, với 3 tòa nhà cao chọc trời ở vị trí đắc địa nhất đã trở thành biểu tượng cho sự thịnh vượng của Sài Gòn.9 Kinh di 9 Cứ ngỡ nơi đây sẽ là một trong những nơi giao thương, sinh sống sầm uất, tất bật nhất thành phố, nhưng cuối cùng Thuận Kiều plaza lại rơi vào hoang phế, vắng vẻ lạ thường.

Đến “thám hiểm” Thuận Kiều plaza, chúng tôi hết sức ngạc nhiên khi Tòa tháp A kín cổng cao tường và dường như không có dấu vết của con người. Tòa tháp B là một khu phức hợp mua sắm nhưng cũng khá vắng vẻ, hàng loạt ky ốt bỏ hoang, đèn tắt tối tăm, bụi phủ.

Một vài khu nhà dưới trệt vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng vẻ thâm u, vắng lặng của tòa nhà chọc trời vẫn khiến người ta e ngại.

Nằm trên đường Hồng Bàng, ngay khu trung tâm mua sắm của quận 5 và của cả thành phố, vậy tại sao Thuận Kiều plaza lại dần hoang phế ? Câu hỏi này khiến người ta thêu dệt khá nhiều tin đồn về tòa nhà chọc trời này. Do trong lúc xây dựng, có 3 nhân công mất mạng tại công trình này nên người ta đồn rằng, linh hồn của 3 người đã ám lấy tòa nhà, không thể phát triển thịnh vượng.

Có người còn cho rằng, 3 tòa tháp chọc trời rất giống hình… 3 cây nhang bốc khói giữa đất trời thì làm sao mà làm ăn nổi.

Tuy tất cả các tin đồn ma quỷ về Thuận Kiều plaza chỉ là thêu dệt… cho vui nhưng lý do vì sao tòa nhà đồ sộ này thất thu trầm trọng vẫn là điều rất khó để giải thích(theo Bá Nguyễn)

Lan Hương chuyển tiếp

NHỮNG CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT

BÓNG MA HOÀNG HẬU

KHÔNG ĐẦU 

Ở tuổi 30, hoàng hậu tuyệt sắc của nước Anh bị chặt đầu vì tội ngoại tình. Người ta cho rằng vì chết oan mà hồn ma của bà thường xuyên xuất hiện.

Cuộc đời của Anne Boleyn (1507 – 1536 / thế kỷ XVI) là một thiên tiểu thuyết bởi nhan sắc huyền thoại của bà cũng như cuộc đời khi ở đỉnh cao của danh vọng và tình yêu, lúc phải bước lên đoạn đầu đài.

Vì Anne, một hoàng hậu đã bị phế truất

Trước khi cưới Anne Boleyn, vua Henry 8 đã có vợ là hoàng hậu Catherine xứ Aragon. Nhà vua vốn là người tình của chị gái Anne là Mary Boleyn, nhưng khi gặp cô em có đôi mắt nhung đen láy và chiếc cổ thanh tú trắng ngần, ngài lập tức chết mê chết mệt. Henry đã đổ rất nhiều công sức để chinh phục trái tim người đẹp. Nhưng nếu như bất kỳ cô gái nào cũng thấy mình diễm phúc được làm tình nhân của đức vua thì Anne thông minh lại dứt khoát không chấp nhận điều đó. Nghĩa là muốn có Anne, nhà vua phải cưới nàng và phong nàng làm hoàng hậu.

Để cưới được Anne, nhà vua vận động cho cuộc ly hôn của mình với hoàng hậu Catherine xứ Aragon, lấy lý do bà không sinh được con trai kế vị, nhưng giáo hoàng kiên quyết từ chối. Henry bèn cách chức Hồng y nước Anh, bổ nhiệm Hồng y mới và người này đã hủy hôn thú cho nhà vua. Và khi bị Vatican rút phép thông công, Henry phản ứng lại bằng cách tuyên bố tách giáo hội Anh ra khỏi giáo hội công giáo La Mã, và đức vua sẽ là người đứng đầu Anh giáo.

Trở thành hoàng hậu năm 1533 nhờ tình yêu say đắm của Henry, Anne sống trong sự xa hoa cực điểm với 250 người hầu riêng và 60 viên chức phục vụ chuyện giao tế. Nàng vung tiền để đặt mua những món hàng đắt giá từ khắp nơi trên thế giới, từ giường tủ, kiệu hoa đến xiêm y, trang sức. Hoàng hậu xinh đẹp không ngờ hạnh phúc của mình cũng ngắn ngủi. Một hoàng hậu đã vì nàng bị mất ngôi, và đến lượt nàng cũng nhanh chóng từ bỏ phú quý và mất cả tính mạng.

Hoàng hậu không đầu

Tình yêu của Henry với Anne tuy vô cùng mãnh liệt nhưng chẳng mấy chốc đã lụi tàn. Có thể vì nàng không sinh được con trai, chỉ có một công chúa (sau này là nữ hoàng Elizabeth I), cũng có thể vì Henry là ông vua cả thèm chóng chán, đã phải lòng mỹ nhân khác. Chỉ biết rằng sau vài năm hương lửa, vị quân vương ấy bắt đầu tìm cớ để loại bỏ Anne và cưới tình nhân mới, người thứ ba trong số 6 người vợ của ông.

Các “thám tử” bắt đầu vào cuộc tìm chứng cứ kết tội hoàng hậu. Hàng loạt người đàn ông bị bắt, bị tra tấn bắt nhận tội thông dâm với hoàng hậu, bao gồm thầy giáo dạy nhạc của nàng, hai nhà quý tộc, và đặc biệt là một người em ruột của chính Anne. Với những “chứng cứ” này, Anne bị bắt giam vào tháp London vì tội ngoại tình, mà một hoàng hậu ngoại tình cũng được coi là phản quốc. Một phiên tòa được mở ra, hoàng hậu bị khép tội chết. Án được thi hành vào ngày 19/5/1936, ba năm sau khi nàng trở thành quốc mẫu.

Người ta kể rằng, hoàng hậu nước Anh đã bình thản bước lên đoạn đầu đài, thậm chí còn nói với đao phủ : “Anh sẽ không gặp khó khăn đâu vì ta có cái cổ rất mảnh”. Và nàng nhắc đi nhắc lại : “Ta sẽ là một hoàng hậu không đầu”. Còn đức vua chồng nàng, người từng vì nàng mà bạc tình bạc nghĩa với vợ cũ, lại hồi hộp mong ngóng giây phút đầu Anne rơi xuống để được giải phóng khỏi hôn nhân với nàng, tự do cưới vợ mới. Thi hài Anne xấu số được táng sơ sài trong một chiếc hòm đựng cung tên.

Bóng ma nổi tiếng của nước Anh

Là xứ sở quanh năm sương mù bảng lảng, âm u, nước Anh nổi tiếng có nhiều hồn ma lẩn quất, trong đó hoàng hậu Anne là hồn ma được nhắc đến nhiều nhất. Những câu chuyện ly kỳ này bắt đầu xuất hiện ngay sau cái chết của bà và ngày một nhiều thêm trong suốt mấy trăm năm sau.

Một trong những địa điểm mà hồn ma hoàng hậu hay xuất hiện là lâu đài Blickling Hall, nơi bà sống thời thơ ấu. Theo các câu chuyện dân gian, cứ đến ngày 19/5, ngày Anne bị chặt đầu, là cố hoàng hậu lại xuất hiện trên một cỗ xe ma bốn ngựa kéo, phóng như bay trên đường trở về ngôi nhà tuổi thơ của bà. Bóng ma trắng toát, không đầu, còn người đánh xe chính là hồn ma của Thomas Boleyn, cha ruột Anne, người đã vì danh vọng mà ép hai con gái lao vào mối quan hệ tình ái với vua Henry và khi tình thế thay đổi, ông đã tham dự vào phiên tòa kết tội con gái. Vì món nợ oan cừu đó, ông phải làm người đánh xe chở Anne về nhà trong ngày giỗ của nàng suốt 1.000 năm.

Nhiều du khách cũng đồn rằng, hồn ma không đầu của Anne cũng lảng vảng trong lâu đài Blickling Hall, chiếc đầu nhỏ máu được gói trong vạt váy, đi vật vờ từ phòng này sang phòng khác, thậm chí đi xuyên tường ngay trước mặt người chứng kiến rồi lập tức biến mất. Một số người canh gác ở lâu đài cũng kể rằng họ hay nhìn thấy hoàng hậu đi cùng một đoàn tùy tùng trang nghiêm, và từ hoàng hậu cho đến những người đi theo, thậm chí cả ngựa, đều không đầu.

Giữa thế kỷ 19, một người lính ở vùng này phải ra tòa vì tội ngủ trong khi canh gác. Anh bào chữa rằng mình bị ngất xỉu do quá sợ khi nhìn thấy bóng ma của một phụ nữ không đầu, dường như là hoàng hậu Anne. Một số nhân chứng đứng gần anh thời điểm đó cũng khẳng định họ nhìn thấy điều tương tự. Và thế là anh lính được tha bổng.

Tháp London, tòa lâu đài 1.000 năm tuổi từng là nơi cầm tù, tra tấn và chém đầu nhiều ông hoàng bà chúa và các vị quý tộc, cũng được cho là nơi hồn ma Anne hay xuất hiện. Hiện cả tháp London và lâu đài Blickling Hall đều là những điểm tham quan hấp dẫn du khách. Ngôi nhà thơ ấu của hoàng hậu Anne còn được bầu là một trong những ngôi nhà bị ma ám nổi tiếng nhất nước Anh.

Xuân Mai (theo nguồn Xzone)

CÂU CHUYỆN TIỀN KIẾP HẬU KIẾP

NHÀ BÁO RAY BRYANT

(ANH QUỐC)

Trong tạp chí Yêu (phát hành vào hạ tuần tháng 8 năm 1992 tại Hoa Kỳ) có đăng tải một câu chuyện có thật về những bằng chứng về tiền kiếp. Theo đó thì Ray Bryant là nhà báo người Anh, 44 tuổi tự nhiên nhớ lại tiền kiếp của mình rất rõ. Theo Ray Bryant thì khoảng năm 1855, anh ta là một trung sĩ tên là Reuben Stafford và đã tham dự nhiều trận đánh kinh hồn trong đó có trận Crimeé vô cùng khủng khiếp. Ðó là trận chiến dữ dội nhất giữa quân Nga và quân Anh, Pháp, Thổ. Trong trận này quân Anh bị quân Nga tiêu diệt 700 người. Trường hợp nhà báo Anh Ray Bryant nhớ lại tiền kiếp đã một thời làm xôn xao dư luận nước Anh.

Lúc bấy giờ chính Bộ Quốc Phòng Anh phải nhờ đến Ðại Tá John Bird đích thân tìm hiểu sự thật. Ðại Tá này đã cùng với một số sử gia lục lọi các tư liệu trong nha Văn Khố, Quốc Phòng Bảo Tàng Viện Chiến Tranh, các thư Viện Quốc Gia, các tài liệu xưa và đã đi đến kết luận là câu chuyện không phải bịa đặt vì họ đã tìm thấy tên của một trung sĩ tên là Reuben Stafford. Ðiều chính xác là qua giấc ngủ thôi miên, nhà báo Anh này còn cho biết tiền kiếp của mình là trung sĩ Stanfford, đã chết ở Sebastopol thì trong tài liệu tìm được tại Bảo Tàng Viện Chiến Tranh Anh Quốc cũng có sự kiện này. Ðó là chưa kể những trường hợp lạ lùng ăn khớp với nhau về những gì mà nhà báo Anh này đã mô tả vào thời đó : Nào là chuyện gia đình, đời sống trong quân đội, tên người chỉ huy, các loại súng, lương tiền và cả huy chương nữa.

BÉ GÁI JIMMY Ở CANADA

Jimmy là cháu của bà Emma Michell 82 tuổi sống ở British Columbia. Bà này đã kể lại cho nhà nghiên cứu về sự chết là Jeffrey Iverson câu chuyện dị kỳ có thật sau đây :

Một hôm, Jimmy đang ngồi chơi trong nhà thì bỗng nhiên nghe tiếng chuông nhà thờ rung. Bé hỏi bà rằng : Tại sao không có gì mà tự nhiên chuông nhà thờ đổ, thì bà cho biết :

- Hôm nay có đám ma của một người địa phương đã qua đời.

Bé Jimmy bỗng đứng dậy nhìn qua cửa sổ và nói :

- Bà biết không ? Chính người chết ấy đã thuê người đánh đập con và liệng xác con xuống sông đó !

Bà Emma ngạc nhiên về câu nói của đứa cháu gái, nên hỏi :

- Tại sao con lại thốt lên những lời kỳ dị ấy.

Bé Jimmy ngồi trên ghế rồi nói như phân trần :

- Ðể con kể cho bà nghe về chuyện một người cậu, ông cậu này là người đã bị người ta đánh đập dữ dội đến chết và thân xác ông đã được tìm thấy ở sông Bulkeley. Khi người này bị đánh chết và bị liệng xuống sông thì lúc đó con chưa ra đời. Nhưng giờ đây con biết được mọi chuyện là do bởi con chính là người cậu ấy !

Bà Emma nghe Jimmy nói thì vô cùng kinh ngạc và run sợ vì bà nghĩ là cháu bà bị ma nhập. Hơn nữa, quả thật trong gia đình bà có người bị kẻ lạ mặt nào đó đánh chết liệng xác xuống sông và lúc đó, đúng như lời cháu bà nói thì Jimmy chưa chào đời.

Ðiều cần lưu ý là gia đình giòng dõi của bà Emma Michell là một gia đình kiểu mẫu, nghiêm túc ở vùng Bắc Mỹ Châu, họ tin tưởng rằng con người khi chết vẫn có thể lại tái sinh và sự tái sinh ấy thường quay lại trong gia đình dòng họ.

CON RANH CON LỘN :

HẬU KIẾP TRỞ VỀ THANH TOÁN

Câu chuyện có thật này xảy ra trong gia đình Traveed ở nước Pháp. Gia đình bà Traveed rất đau buồn vì sinh con hai lần nhưng lần nào đứa con mới chào đời được vài giờ cũng đều chết cả. Hai vợ chồng rất buồn. Họ ngày đêm cầu nguyện Chúa. May mắn là chưa đầy một năm sau khi đứa con thứ hai qua đời, bà Traveed lại chuyển bụng. Ðây là đứa con thứ ba. Cả hai vợ chồng đều hồi hộp. Họ chẳng mong chi con trai hay con gái, con nào cũng được, miễn rằng đứa bé ra đời mạnh khỏe sống lâu là hai vợ chồng vui sướng rồi.

Quả thật trời không phụ lòng họ, đứa con sinh ra lần này trông vui vẻ, khoẻ mạnh. Hai vợ chồng đặt tên cho con là Paul Traveed. Ðiều kỳ lạ chỉ có bà Traveed để ý theo dõi là trên ngực Paul có cái vết giống cái vết mà đứa con thứ hai của bà lúc chào đời cũng có.

Thật ra lúc đó bà có làm một dấu chấm màu xanh như vết chàm lên ngực đứa con đã chết này vì trong thâm tâm bà bà nghĩ rằng đứa con thứ hai này chết đi thì đứa con kế tiếp cũng có thể là nó sẽ lại ra đời. Bà Traveed làm dấu ấn như vậy để xem thử lần sinh thứ ba hài nhi ra đời có còn mang dấu vết ấy không, nếu không thì điều bà nghĩ không đúng. Giờ đây khi thấy dấu chấm màu xanh hiện rõ trên ngực đứa con thứ ba thì bà Traveed vô cùng lo lắng vội vã gọi chồng và nói :

- Anh ơi, xem này, thằng bé này cũng có dấu chấm xanh ở ngực giống cái dấu mà em đã làm lên ngực đứa con bất hạnh thứ hai của mình. Vậy cái dấu chấm này là gì ? Có phải là dấu trước đây không ? Hay là… Paul chính là đứa con thứ hai của mình ? Ngoài ra thằng Paul lại còn có thêm một vết sẹo dài ở bắp đùi mà lúc sinh ra mình đã thấy đó. Người chồng nghe vợ nói thì chạy lại nhìn chăm chăm vào ngực đứa bé. Trên bộ ngực trắng hồng mơn mởn của Paul rõ ràng có một dấu chấm màu xanh.

Hai vợ chồng bà Traveed từ đó sống trong lo âu hồi hộp, họ chờ đợi từng giờ từng phút sự ra đi của đứa con. Nhưng thế rồi suốt trong 12 năm dài đằng đẵng, Paul vẫn khoẻ mạnh, ăn ngủ, học hành, đi chơi bình thường như bao đứa trẻ khác. Ðiều kỳ lạ là mặc dầu còn trẻ con nhưng dáng dấp, cử chỉ, lời nói của Paul lại giống như người lớn. Thỉnh thoảng ngồi trước mặt mọi người trong gia đình, Paull thường phát biểu những câu mà không ai có thể ngờ được rằng ở tuổi nó lại nói được những câu như thế.

Một hôm bé Paul hỏi mẹ:

- Mẹ à ! Bên cạnh cửa ngỏ vườn nhà mình trước đây có một cây lớn tốt tươi nhưng nay lại không còn. Vậy ai đã chặt nó vậy ?

Bà Traveed vô cùng kinh ngạc khi nghe con nói câu đó vì thật sự cái cây mà con bà nhắc đến đã bị chồng bà đốn ngã trước khi Paul ra đời. Tuy vậy bà Traveed cũng lấy làm tò mò, bà hỏi Paull :

- Tại sao con lại biết cây này vì lúc ba con đốn ngã nó thì con chưa ra đời mà ?

Paull nhăn mặt tỏ vẻ bực tức và nói :

- Tại sao ba lại đốn cây ấy đi ?

Bà Traveed giải thích :

- À ! là tại vì cây này dễ trở thành chỗ thuận tiện cho kẻ trộm leo vô nhà.

Paul dằn từng tiếng rất rõ ràng :

- Trong số những kẻ trộm ấy có một đứa bị ba đâm chết mẹ có nhớ vụ đó không ? Ðứa bị đâm chết ấy tên là Jainqueville.

Bà Traveed vừa kinh ngạc vừa lo sợ. Hai tay bà ôm lấy ngực mồm há hốc, bà hỏi Paul dồn dập.

- Này con ! Ai đã chỉ vẽ lời nói bậy bạ ấy cho con ! Ai ? Nói cho mẹ biết đi…

Paul nói như phân bua :

- Việc này xảy ra đã lâu rồi má à ! Con biết rõ điều này. Không ai kể cho con nghe hết. Con đã biết rõ sự việc là ba đã dùng dao đâm Jainqueville chết gục nơi gốc cây ấy. Jainqueville có một vết sẹo ở đùi.

Bà Traveed quá sợ hãi nên dùng tay che miệng con lại và nói :

- Thôi đi ! Con nói nghe ghê quá ! Ai dạy con nói thế ? Từ nay con đừng nói bậy nữa nhé !

Paul vẫn tiếp tục nói có vẻ hằn học :

- Con phải nói; vì đó là sự thật. Con cũng có một vết sẹo ở bắp đùi mà ba má thường thấy đó.

Sau đó, Paul đợi người cha đi làm về và cũng nói tất cả những lời mà nó đã nói với mẹ mình. Tự nhiên ông Traveed lo sợ thấy rõ ràng. Ông có cảm tưởng như tên cướp Jainqueville đã nhập vào xác thân Paul để nói chuyện với ông. Từ đó ông ít khi tiếp xúc với đứa con. Trong khi đó Paul thường tỏ ra lầm lì. Thường ngày nó chỉ loay hoay chơi với một con dao nó mua ở đâu đó. Hết mài lại ngắm nghía. Ông thấy con như vậy càng thêm lo sợ.

Thế rồi một hôm, Paul từ đâu không biết chạy bay về nhà. Bà Traveed kinh ngạc kêu lên : Paul, gì thế con, có việc gì xảy ra thế ? Paul vừa khóc vừa đưa cho mẹ xem tờ giấy nhỏ có viết chữ. Trong thư là lời lẽ của ông Traveed thuê người đầu bếp nơi trường học tìm cách giết Paul để phi tang mọi chuyện.

Bà Traveed thấy rõ ràng chữ của chồng mình viết chớ không ai xa lạ. Bà sợ quá nói với Paul : Trời ơi ! Sao lại có chuyện xảy ra quá ghê gớm lạ lùng như vậy ? Vậy con cứ ở đây với mẹ, đừng đi đâu cả. Paul vừa khóc vừa nằm xuống chiếc ghế trường kỷ cạnh giường mẹ.

Sáng hôm sau, trời còn tinh mơ, bà Traveed tự nhiên choàng tỉnh dậy, bà không thấy Paul đâu. Hoảng hốt, bà xô cửa đi tìm, căn nhà vắng lặng, bà cất tiếng gọi, chỉ có người giúp việc chạy lên. Không nghe tiếng Paul cũng như ông Traveed lên tiếng trả lời. Bà Traveed và người giúp việc liền phá cửa buồng của Paul. Cánh cửa mở tung, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra : Ông Traveed và thằng Paul đều nằm chết dưới sàn nhà, máu ra lênh láng. Nơi ngực ông Traveed, con dao mà thằng Paul thường mân mê hằng ngày cắm sâu đến tận cán.

Câu chuyện có thật trên đây đã được tờ báo của Pháp tên là Revua des Derx Mondes đăng tải vào năm 1889 và mới đây được tác giả Thiện Nhật lược thuật lại trong một đặc san Phật Ðản xuất bản tại Hoa Kỳ.

NGƯỜI THANH NIÊN TÊN MICHAEL WRIGHT

Walter Miller là một thanh niên bảnh trai có nhiều nhân tình. Tuy nhiên trong số các người tình, anh ta yêu nhất là cô gái bạn học cũ. Hai người yêu thương nhau rất mực. Không may, vào năm 1967, Walter Miller bị tai nạn xe hơi và qua đời. Cô gái nghe tin bất tỉnh mấy lần. Cô quên ăn bỏ ngủ, khóc lóc suốt ngày đêm. Thế rồi liên tiếp mấy đên liền cô ta nằm mơ thấy Walter Miller trở về đứng trước mặt cô nét mặt hớn hở và nói : “Em à ! Anh sẽ trở lại với em !”.

Cô gái mỗi lần tỉnh giấc đều buồn chán vì nghĩ rằng đó chỉ là giấc mơ mà thôi vì không bao giờ người yêu của cô lại có thể trở về với cô một lần nữa. Walter Miller đã chết và nấm mồ anh đã bị phủ biết bao lần lá rụng mùa thu rồi.

Bốn năm sau cô gái lấy chồng và sinh hạ một bé trai kháu khỉnh đặt tên là Micheal Wright. Khi đứa bé đúng 3 tuổi nó trở nên khôn lanh lạ lùng và nói chuyện như người lớn. Một hôm Micheal nói : “Con chính là Walter Miller. Cách đây khoảng ba bốn năm đã bị tai nạn xe hơi, chiếc xe lăn xuống dốc, cửa kính vở tan…” Sau đó, Michael kể hết tất cả những gì về mình, về cô nhân tình (giờ đây chính là mẹ của Micheal) và còn nói rõ tên người em gái của Micheal Miller nữa, đã mô tả rõ ràng thành phố mà Micheal Miller đã cùng người bạn dừng lại nghỉ ngơi trước khi tiếp tục lái xe lên đường rồi tai nạn chết người xảy ra… Câu chuyện này đã được tác giả Quỳnh Châu lược thuật lại trong Tiền Phong (1991 – Hoa Kỳ).

SỰ TRỞ LẠI CỦA NGƯỜI CON GÁI ÚT

Vợ chồng anh chị T. Nh. (chồng người Mỹ, vợ người Việt) có một người con gái rất dễ thương nhưng không may cháu lại qua đời (ngày 2 tháng 2 năm 1992). Ðiều kỳ lạ là trước khi mất độ ba ngày, cô con gái này đã gọi điện thoại nói với mẹ là : “Mẹ đừng lo cho con, con lớn rồi, con sẽ trở lại sớm.” Rồi cô con gái lại gọi tiếp :

- Ba mẹ à ! Con sẽ là một người mới lạ mà chính ba mẹ sẽ không ngờ tới. Rất đặc biệt !
Hai vợ chồng anh chị T. Nh. không hiểu con gái nói gì lạ quá. Khi cô gái qua đời một tháng thì người cha là anh R. K. nằm mơ thấy cô con gái đứng trước mặt anh ta và nhắc lại một câu thật lạ lung :

- Từ nay ba đừng ra thăm mộ con nữa vì con sắp đi rồi, con sẽ đầu thai lại vào tháng 11 tới đây.

Ðiều kỳ dị là đúng vào ngày 11 năm đó người con gái lớn thứ hai của anh chị T. Nh. bấy lâu có vẻ đăm chiêu tư lự bỗng nhiên trong bữa ăn tối đã nói với gia đình như sau :

- Ba mẹ ơi! Con đã có thai.

Ðối với bậc cha mẹ khi nghe con gái mình chưa tổ chức cưới hỏi mà thốt ra câu đó thì đều hốt hoảng, lo buồn nhưng đối với hai vợ chồng anh chị T. Nh. lại như bàng hoàng rung động theo một nỗi vui mừng khó tả. Người chồng (anh R. K.) đã nói với chị T. Nh :

- Anh biết cháu ngoại mình không ai khác hơn là con gái mình đã đầu thai lại.

Thế rồi hai vợ chồng anh chị T. Nh. lo chuẩn bị đám cưới gấp cho con gái. Hôn lễ cử hành ngày 27 tháng 12 năm 1992.

Khi cháu bé ra đời, càng ngày gương mặt cháu càng giống cô con gái của anh chị T. Nh. như đúc. Hàng ngày hai vợ chồng chị T. Nh. đi làm về là không còn muốn ngủ nữa, cứ lo bế ẵm bé vì đây không những là cháu ngoại họ mà còn là con gái muôn vàn mến yêu của họ nữa…

Khách giang hồ (lược thuật theo Đặng Văn Thông)

CẢNH GIÁC VỚI “THÔI MIÊN”

THÔI MIÊN LÀ GÌ ?

Không chỉ đột nhập vào nhà để trộm cắp, hiện giờ gần giáp Tết âm lịch, các băng nhóm sẽ lộng hành tiếp cận người đi đường để bắt chuyện khiến nạn nhân không còn tỉnh táo và ra tay đoạt tài sản. Đó là dùng “thuật thôi miên” để cướp đoạt hiện vật – hiện kim trên người các nạn  nhân.

Như vào tối 10/12/2010, chị Võ Thị H… (ngụ quận Bình Thạnh) đang chạy xe máy đến gần ngã tư Hàng Xanh, bỗng có một phụ nữ xin đi nhờ một đoạn. Ngồi sau xe, chị ta nói đủ thứ chuyện. Khi phụ nữ này xuống xe, một lát sau, chị H… mới tỉnh táo và phát hiện mình đã bị mất chiếc điện thoại di động trong túi quần.

Như ảo thuật

Trước đó, tối 7/12, anh Nguyễn Văn S… (ngụ quận Tân Bình) đi bộ trên đường Trường Sơn, khi đến gần công viên Hoàng Văn Thụ thì có hai phụ nữ tới hỏi đường. Họ hỏi đi hỏi lại rồi một người đập nhẹ vào vai anh S… Khi hai phụ nữ bỏ đi một đoạn, anh này mới tỉnh lại và phát hiện mình đã bị mất bóp tiền, trong đó có hơn 4 triệu đồng. Anh S.. cho biết sau khi bị đập tay lên vai, anh không nhớ gì nữa và đến giờ cũng không thể lý giải vì sao như vậy.

Còn anh Nguyễn Mạnh T…, bán hàng ở đường 154 ấp Cây Dầu, Q.9, cho biết : “Lợi dụng tôi đi lấy hàng, 2 phụ nữ đã vào ki-ốt hỏi mua card điện thoại khi chỉ có vợ tôi ở đó. Hai phụ nữ này nói chuyện rồi không biết làm sao mà sau đó, vợ tôi đã đưa hết tiền trong hộc bàn cho họ. Thấy tôi về, họ liền vội vã lên xe phóng đi. Một lúc sau, vợ tôi mới tỉnh lại”.

Những “nhà ảo thuật” này còn đóng vai người đi bán nhang, vé số, đồ dùng trong gia đình để tiếp cận nạn nhân. “Mới đây, 2 người đàn ông bán thuốc khử trùng đến mời tôi mua. Không biết bằng cách nào mà họ lấy được của tôi 1 triệu đồng và một điện thoại di động. Sau vụ đó, tôi không dám cho người lạ mặt vào nhà nữa”- chị Thủy, ngụ phường 22 – Q. Bình Thạnh, lo lắng.

Tình trạng nêu trên diễn ra trên nhiều tuyến đường, nhiều nhất là khu vực gần sân bay Tân Sơn Nhất, xung quanh công viên Hoàng Văn Thụ đều thuộc quận Tân Bình. Đây là địa điểm có nhiều đối tượng nghiện ngập, gái mại dâm thường xuyên tụ tập thâu đêm suốt sáng.

Mới đây, chị Hồ Thị M… ngụ Q.3, đi trên đường Hoàng Văn Thụ (Q. Tân Bình) đã bị một số người dùng chiêu đập nhẹ vào vai, sau đó phải ngoan ngoãn lột hết nữ trang, tiền, đồng hồ, điện thoại di động đưa cho chúng. “Những đối tượng này ra tay rất táo bạo, ngay cả nơi đông người. Không rõ những người này “thôi miên” thế nào mà tôi không còn tự chủ được nữa, đến khi choàng tỉnh thì họ đã cao chạy xa bay” – chị M… bức xúc nói.

Lấy rồi đòi chuộc lại

Các băng nhóm trộm cắp này thường tụ tập vào đêm khuya, khi đường phố vắng vẻ để dễ dàng ra tay. Chúng thường đóng vai người hỏi đường, xin đi nhờ xe, khi thấy “con mồi” có thể ra tay được thì bám theo. Thậm chí, chúng còn đóng vai người chạy xe ôm rồi chở khách đến một địa điểm vắng người để ra tay.

Anh Nguyễn Văn Đ… ở Q. Phú Nhuận, đã có lần bị một phụ nữ dùng “ảo thuật” lấy hết ví tiền, máy ảnh và giấy tờ tùy thân. Sau đó, khi anh Đ.. đang đi trên đường, có hai thanh niên đi xe máy bám theo và buộc anh đưa 500.000 đồng mới cho chuộc lại giấy tờ. Nhiều nạn nhân khác cũng bị các băng nhóm dàn cảnh lấy hết ví tiền, giấy tờ quan trọng rồi đòi họ chuộc lại với giá cao.

Trao đổi với chúng tôi, một cán bộ Đội 4 – Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội cho biết đã có nhiều nạn nhân đến phản ánh họ bị “thôi miên” và để mất tài sản. Tuy nhiên, có nhiều băng nhóm trộm cắp bị bắt nhưng chưa đối tượng nào khai nhận dùng thủ thuật này. “Không loại trừ đây là một “chiêu” mới mà các băng nhóm trộm cắp đang sử dụng. Hiện chúng tôi đang mở chuyên án, cho một số chiến sĩ trà trộn vào các khu vui chơi, siêu thị và trên các tuyến đường để truy bắt những đối tượng trên”.

Một hình thức ám thị tri thức

Theo thạc sĩ Nguyễn Ngọc Quang, Giám đốc Trung tâm Giám định Pháp y – Tâm thần, những kẻ đoạt tài sản như nêu trên đã sử dụng hình thức ám thị tri thức, dân gian gọi nôm na là “thôi miên”.

“Đây là một hiện tượng phân tâm, ám thị tri thức khiến bộ não người ở trong trạng thái mất ý thức, thay đổi ý thức, quên đi thực tại trong thời gian ngắn. Nạn nhân phải thực hiện hành vi theo sự điều khiển của người khác, sau đó trở lại bình thường” – ông Quang giải thích.

Theo ông Quang, ám thị tri thức là một thủ thuật rất phức tạp, không phải ai cũng thực hiện được. Nó không phụ thuộc vào yếu tố trình độ, học thức nhưng phải những người trong “nghề” mới làm được. “Ám thị tri thức đòi hỏi có một khoảng thời gian và không gian thích hợp thì mới phát huy được tác dụng. Thời gian dễ bị ám thị tri thức nhất là vào sáng sớm, trưa và chiều tối”.

T.Đồng (Theo Người Lao Động)

Nghệ thuật “Thôi miên”

Giáo sư Charcot nổi tiếng về những cuộc biểu diễn với những người phụ nữ bị kích động mạnh về cảm xúc trong những buổi giảng của mình ở bệnh viện Salpêtrière. Người đàn bà trong ảnh là bệnh nhân được ông quan tâm nhất. Nhà tâm thần học này ủng hộ việc sử dụng thôi miên như là một phương pháp để trị chứng rối loại cảm xúc.

Các tài liệu nói về “Thôi miên” : Đây là một quá trình mà trong đó các chức năng suy nghĩ có ý thức của đầu óc bị qua mặt và một dạng suy nghĩ cảm nhận có chọn lọc được thiết lập. Mặc dù có một số người trải qua kinh nghiệm về sự thay đổi trạng thái của nhận thức và dễ bị thuyết phục hơn, điều này không đúng cho tất cả mọi người. Thực ra, một số dấu hiệu của sự thôi miên và sự thay đổi khách quan có thể đạt được mà không cần sự nghỉ ngơi hay một quá trình thôi miên lâu dài, một điều làm tăng tính nghi ngờ và nhiều sự hiểu lầm về thôi miên và trạng thái bị thôi miên.

Lịch sử : Thôi miên có một lịch sử lâu đời, được biết đến từ những năm 1700 trở lại đây. Người đầu tiên phát hiện ra thôi miên là Franz Anton Mesmer, một bác sĩ người Áo  sống ở thế kỷ 18 đã sử dụng công năng của thôi miên để chữa bệnh. Điều này đã mang lại cho ông nhiều tai tiếng nhưng sau đó người ta vẫn sử dụng cách thôi miên của ông.

Thuật ngữ thôi miên (hypnosis) được đặt tên bởi bác sĩ người Xcôt-len (Scottish), James Braid, ông đã sử dụng từ ngủ trong tiếng Hy lạp để tạo nên thuật ngữ. Braid đã nghĩ có thể sử dụng thôi miên trong phẫu thuật, và ông đã đúng đến tận ngày nay nó vẫn được sử dụng bởi nhiều bác sĩ, nha sĩ, nhà tâm lý học. Từ khi nó xuất hiện, thôi miên và những người sử dụng nó là đối tượng cho nhiều nghiên cứu, sự chỉ trích, sự tò mò và huyền bí.

(theo Wikipedia)

NHÂN ĐIỆN

VÀ THÔI MIÊN

(Trích trong cuốn Almanach “Thế Giới Tâm Linh”

tác giả Nguyễn Việt, đã xuất bản)

Trong vu thuật còn có nhiều thuật thần bí, nhưng phát sinh ra là dùng để tà mị mọi người rất nhiều. Trong đó có thuật thôi miên hay còn gọi là thuật nhiếp hồn.

Người biết dùng thuật thôi miên phải có đôi mắt sáng hoặc có nhân điện cao, mới có thể khuất phục được người khác. Chúng ta thường thấy một vu sư trước khi thôi miên ai, đôi mắt họ mở to, không chớp, lòng đen trắng lóng lánh, vì rằng họ đang sử dụng đến nhân điện là dùng đôi mắt chiếu tia điện thẳng vào mắt người khác, cùng những lời thì thầm như đọc bùa chú, còn hai bàn tay cứ quơ qua lại trước mặt đối tượng.

Người bị thôi miên sẽ bị cuốn hút vào đôi mắt sáng ấy trong trạng thái mất phương hướng, tinh thần trống rỗng và dễ suy sụp mau lẹ sau những câu nghe như ru ngủ. Đấy là lúc người bị thôi miên mê sảng, mất phần hồn chỉ còn cái xác vô tri thức.

Như đã nói người sử dụng thôi miên phải có nhân điện cao ngoài đôi mắt sáng, muốn phá thôi miên ít nhất người bị thôi miên phải có tần số nhân điện lớn hơn hoặc bằng họ. Hoặc nếu không, là dòng điện Âm chọi lại với dòng điện Dương hay ngược lại sẽ có biến động

Tác giả Michael Halbert trong cuốn “Thần giao cách cảm” cho biết, muốn luyện môn thôi miên phải tập từ nhỏ, có chế độ ăn uống với nhiều chất đạm và những thực phẩm giàu chất kim loại như sắt, kẽm, mangan… vì những chất này sinh ra điện tích trong người mang tần số cao.

Ngoài ra hằng ngày phải ngồi Thiền bất định trong nhiều giờ, đôi mắt phải chăm chú nhìn vào tâm một vật thể không được chớp. Khổ luyện thành công là khi, dùng ánh mắt nhìn vào vật trong một giờ mà không chớp, từ nhân điện mới có thể thôi miên nhiếp hồn đối tượng. Thuật này còn có thể đọc được ý nghĩ trong đầu kẻ khác, tức thực hiện được cả môn “thần giao cách cảm”, còn được gọi là người có “giác quan thứ sáu”.

Trong nhân điện có người tích lũy được điện Âm hay điện Dương; người có điện Dương chỉ nhiếp hồn được người có tần số điện Dương thấp hơn, nếu là nguồn điện Âm chỉ có thể nhiếp hồn được người có dòng nhân điện Âm thấp hơn. Khi điện Dương gặp người mang tính điện Âm cao, sẽ không thể thôi miên được, vì khi Âm Dưong gặp nhau sẽ sinh biến đổi, như dòng điện Âm Dương khi gặp nhau sinh ra cháy nổ.

Với nhân điện, chúng ta thường nghe nói đến những người có biệt tài, chân tay sờ nắn được dòng điện mà không bị giật, hay dùng thân nhiệt đưa 2 dòng điện Âm Dương cho cháy sáng bóng đèn v.v…

Trên đây là thuật dùng nhân điện để thôi miên nhiếp hồn, còn những người biết vu thuật thường biểu hiện trạng thái tự thôi miên và thôi miên người khác mà không qua tập luyện, như người “cầu Thần nhập xác” bằng hình thức như :

1/- Nhảy múa : vào thời đại vua chúa, nhảy múa là bộ phận không thể tách rời trong đời sống cung đình. Nên các thần linh hiển thánh đa số là các ông hoàng, bà chúa, các quan tướng từng sống trong môi trường ấy. Nên nhảy múa được coi là biểu hiện cho tính chất nguyên thủy, đưa các vị Thần Thánh dễ hòa nhập với xác hơn.

Đồng thời nhảy múa theo tiếng nhạc, lời ca sẽ đưa những ông bà đồng bước vào trạng thái như tự bị thôi miên, thần trí mê sảng, có ảo giác qua hiện tượng “thần giao cách cảm” hay “giác quan thứ sáu”, “tự kỷ ám thị”, từ đó não bộ bị hôn mê phấn kích làm dễ dàng bộc lộ sự liên kết giữa người và thần thánh.

2/- Che mặt : người lên đồng có khăn phủ diện, người đồng cốt có quạt hoặc hai tay che lấy mặt, người sa-man giáo khi đánh đồng thiếp thì nhắm nghiền đôi mắt, đầu cúi xuống chờ thần linh giáng vào. Khi thần linh nhập xác, bấy giờ mọi người mới được nhìn rõ mặt.

Đây là phương pháp bước vào thế giới tâm linh, che mặt dùng để tập trung tư tưởng, định thần, không bị phân tâm trước những ánh mắt tò mò của mọi người đang nhìn. Đây cũng thuộc trạng thái để tự thôi miên

Nhảy múa và che mặt là hai điểm chính yếu, khi các ông bà đồng tiến hành việc “cầu Thần nhập xác”, ngoài ra còn có những hình thức biểu hiện khác như :

- Hun khói : tức dùng lửa, dùng nhang đang cháy (thường cả bó nhang) cho có khói bốc to; các dân tộc ít người (như thầy mo trên cao nguyên) dùng cành cây, rễ cây, lá cây chưa khô hẳn, đốt cho có khói thật nhiều. Đây chỉ là tục lệ, vì mọi người cho rằng các thần linh thường hay cuỡi mây bay xuống nhập vào làn khói để nhập xác.

Nhưng thật ra, việc hun khói là cách khiến cho tư tưởng không bị phân tán, do phải chăm chú cách tránh khói cay bay vào mắt, đôi mắt đôi khi phải nhắm lại là lúc họ đang tự thôi miên chính mình.

- Soi gương : trong buổi lễ lên đồng mời Thánh, trước mặt người đánh đồng thiếp đều đặt một cái gương soi. Đây có lẽ cũng theo tục lệ xưa, vì bây giờ gương soi có thể chỉ để nhìn lại cách trang phục có đúng với giá Thánh nhập hay không mà thôi.

Theo tục xưa, vị vu sư dùng gương để tiến hành đánh đồng thiếp (cầu Thần nhập xác), khi đó cho thân chủ ngồi đối diện trước một tấm gương, bên trái đặt 1 chén gạo có cắm 3 cây nhang. Khi cho thân chủ đi vào cõi âm, vị vu sư ra lệnh cho người này tập trung tinh thần đưa mắt nhìn vào tấm gương không chớp mắt, vị vu sư ở phía sau đốt bùa niệm chú rồi nhón tay lấy một ít gạo rải lên gáy thân chủ đang ngồi đồng.

Chỉ một lát người ngồi đồng liền thể hiện trạng thái cưỡi ngựa, chân dẫm chân đạp, miệng bắt đầu kể đường xuống âm phủ, tìm linh hồn người chết ra sao, và đang nói chuyện với linh hồn người chết như thế nào v.v… Đó là cách các vu sư làm người ngồi đồng tự thôi miên chính mình, đi vào trạng thái ảo giác…

BÙA CHÚ

Vào thời Pháp thuộc ở nước ta khám phá trên Thất Sơn có hàng loạt vụ giết người luyện phép, có rất nhiều cô gái còn đồng trinh bị giết chết không do bị hãm hiếp, mà vì các đạo sĩ dùng xác các cô để luyện bùa “thiên linh cái”. Sau năm 1975 chúng ta cũng phát hiện một pháp sư giết hại ba cô gái còn trinh trắng để luyện thứ bùa yêu này.

Vậy bùa “thiên linh cái” có thật sự đúng như lời đồn đại, chỉ cần quyệt nhẹ mùi hương của nó vào người ai, tức thì người đó mất hết tri giác, nghe theo lời không chút phản kháng, như chứng bệnh “liệu” ?

Cũng theo lời đồn, bùa “thiên linh cái” ngoài công dụng bắt đối tượng phải nghe theo người sử dụng, thuộc vào dạng “bùa mê thuốc lú”, nó còn có tác dụng quấy rối tình dục để đối tượng dễ dàng sa ngã vào vòng tay người khác giới hơn nữa là “thôi miên” (theo cách không nói năng nhìn ngó như phần trên giải thích, mà chỉ cần quyệt nhẹ mùi hương vào người đối tượng).

BÙA MÊ THUỐC LÚ

Theo các đạo sĩ chân chính cho biết, có nhiều pháp sư, thầy pháp học được môn bùa này từ các ông Lục thuộc phái thầy tụng (tức thầy cúng, thầy pháp). Những ông Lục này thường được mọi người tán tụng là cao tay ấn biết các thuật nhiếp hồn, gọi hồn người chết về trò chuyện, hay luyện ngải tìm trầm, luyện các loại “bùa Lỗ ban”, loại bùa mê thuốc lú, nhất là môn luyện “thiên linh cái”.

Để luyện nó cần có xác một cô gái còn đồng trinh, trên mộ trồng những cây chuối hột; khi cây chuối đơm hoa kết nải tức bắt đầu thu hoạch được thứ bùa yêu này. Tuy nhiên cách luyện bùa không chỉ dễ dàng như thế, bởi hằng đêm họ phải ra nằm ngủ dưới thân cây chuối, từ khi thân chuối chỉ cao hơn nửa thước cho đến khi thân cây đã trĩu nặng những buồng, những nải.

Trong thời gian nói trên, ngoài việc lập trang thờ nạn nhân, hằng ngày còn cúng cơm ba bữa, ban đêm ra ngủ bên thân chuối, ve vuốt thân cây như ve vuốt người vợ đầu gối tay ấp. Thời gian kéo dài đến lúc các trái chuối đã chín vàng.

Còn từ khi cây chuối trổ hoa, mỗi buổi sáng tinh mơ sương mai còn đọng trên các bông, các quày, họ phải hứng từng giọt sương cho vào lọ. Các trái chuối chín thì bóc lấy hột phơi khô. Nước sương mai hòa cùng dầu thơm để thành “bùa mê thuốc lú”, còn hột được tán nhỏ thành chất kích dục. Họ còn phải chôn dưới đất đủ 49 ngày để mang âm khí, để trên trang thờ đủ 100 ngày cho có dương khí, mỗi đêm cầu thần niệm chú, như thế mới linh ứng.

Còn trong thực tế rất ít người dám luyện “thiên linh cái”, thứ nhất bởi có thể gây ra án mạng nếu không may mắn tìm được xác nữ đồng trinh vừa qua đời, thứ hai ngày đêm phải sống găn bó với ma quỷ; còn giết người lấy xác có thể dẫn đến hậu quả hồn ma báo oán, làm cho tan cửa nát nhà, tù tội, thứ ba trong luyện bùa còn phải biết các câu thần chú để đọc hằng đêm v.v…

Nên nhiều người lấy danh nghĩa là bùa “thiên linh cái” hay những thứ bùa ngải khác, nhưng thực chất là dùng y thuật cổ truyền từ các sách thuốc, như lấy sừng lấy pín và tinh hoàn của dê đực, lấy nhủ hoa của dê cái, hay lấy xương cọp nấu thành cao, giết gấu lấy mật, lấy tay gấu làm thuốc tăng lực.

Vùng Tịnh Biên tỉnh An Giang, người dân còn đi bắt các loại côn trùng như bò cạp, rắn rết, nhền nhện hùm, tắc kè, bổ củi, sống trong mấy gò đất, bụi rậm quanh triền núi bán cho các đạo sĩ đưa về chế thành “bùa mê thuốc lú”.

Bò cạp trị được bệnh yếu sinh lý cho nam giới, bệnh nhức mỏi cho người già, còn nhền nhện hùm hay con rết trị được chứng thấp khớp, đau thần kinh tọa, với trẻ em nhền nhện trị được cả bệnh hen suyễn.

Thứ nào dùng làm thuốc trị bệnh họ ngâm với rượu, còn thứ chế biến “bùa mê thuốc lú”, tùy theo tính chất của mỗi con vật mà khai thác, như hải mả, đuôi bò cạp phơi khô tán nhuyễn cho uống nhằm tăng cường khả năng sinh lý, dùng valium tán với hoa phù dung để có “bùa mê” v.v…

BÁCH NHẬT NGẢI

Nói về ngải như loại “ngậm ngải tìm trầm”, theo tương truyền ở vùng phía nam Trung Bộ nước ta, có loại cây có tên gọi “bách nhật ngải” mọc tự nhiên trong rừng sâu, những người đi rừng cho rằng nếu ngậm được cây “bách nhật ngải” – cây ngải 100 ngày – đi rừng không còn sợ thú dữ, không sợ rừng thiêng nước độc, mắt trông thấu xuống lòng đất, có thể biết nơi nào có trầm hương hay kỳ nam.

Nhưng nếu để quá 100 ngày trong miệng mà không nhả, người sẽ mọc lông, mọc đuôi, thành cọp.

Thiên Việt (tổng hợp nhiều nguồn)

NHỮNG CHUYỆN “ĐẦU THAI” KỲ LẠ

CHUYỆN “ĐẦU THAI”

CÓ THẬT KHÔNG ?

Câu chuyện về cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (thị trấn Vụ Bản, Nam Định) đã nổi tiếng tới mức khắp cái thị trấn nhỏ này, từ già đến trẻ ai ai cũng có thể kể rành mạch, thông tường.

Cổng nhà anh Tân có 3 cháu nhỏ khoảng 9-10 tuổi đang nô đùa. Thấy tôi cất lời hỏi thăm, một cháu bé nhìn trắng trẻo, ngôi ngô nhất trong đám trẻ nhanh nhảu : “Cô hỏi bố cháu à ! Bố cháu đang ở trong nhà. Cô vào uống nước để cháu gọi bố”. Trong lúc chúng tôi đang ngờ ngợ đoán chừng cậu bé lúc nãy chính là bé Tiến “nổi tiếng” tiêu tốn không ít giấy mực của báo chí, thì anh Tân bước ra.

Câu chuyện “tái sinh” kỳ lạ

Anh Tân và chị Thuận cưới nhau được 6 năm mới sinh được cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (28/2/1992). Cháu Tiến lớn lên bụ bẫm, xinh xắn, trong sự yêu chiều hết mực của cả gia đình. Thế nhưng, đến năm cháu 5 tuổi, tai họa bất ngờ ập xuống.

Hôm đó vào buổi chiều tháng Giêng, anh Tân đang nằm đọc báo bỗng giật nảy mình chồm dậy, ruột gan như lửa đốt. Anh gọi vợ hỏi : “Thằng Tiến đâu, tìm nó về đi”. Chị Tân tìm gọi mãi nhưng không thấy Tiến đáp lại, ra phía bờ sông gần nhà chị chỉ nhìn thấy đôi dép cháu để trên bờ. Dưới dòng nước xanh ngắt nhìn thấu tận đáy, không thấy điều gì bất thường. Chị chạy về báo anh Tân. Bỏ tờ báo, anh hớt hải ra phía bờ sông thì nhìn thấy xác cháu Tiến nổi cách bờ 3m. “Tôi lao xuống dòng nước, ôm chặt lấy con nhấc lên bờ. Nhưng tất cả đã quá muộn !”, giọng anh lạc đi, không giấu vẻ kinh hoàng khi nhớ về cái ngày đau thương ấy.

Cháu Tiến mất đi khiến cả anh Tân, chị Thuận đều như kẻ mất hồn. Nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi chị Thuận do vấn đề sức khỏe đã “không còn khả năng làm mẹ” nữa. Trong cơn vật vã, bà cụ hàng xóm mà sau này anh Tân mới biết là “bà mế” có sang vỗ vai anh và bảo : “Con yên tâm, sớm muộn gì nó cũng tìm về với con thôi !”. Khi ấy vì quá đau buồn anh cũng coi lời bà như lời an ủi của những người hàng xóm tốt bụng khác.

Năm 2006, cả hai vợ chồng vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con thì nghe có người rỉ tai ở Xóm Cọi, xã Yên Phú, Lạc Sơn, cách nhà anh chị chừng 3km có cháu bé nghi là “con lộn” của Tiến. Cháu tên Bùi Lạc Bình (sinh ngày 6/10/2002) là con một gia đình người Mường nhưng ngay từ khi biết nói đã khăng khăng bảo mình là con người Kinh, nhà trên thị trấn Vụ Bản.

Vốn chưa bao giờ tin có chuyện “đầu thai” như kiếp luân hồi của nhà Phật, nhưng hai anh chị vẫn đánh bạo tìm đến nhà cháu bé nọ. Thật bất ngờ khi anh chị đến nơi cháu không hề thấy lạ mà gọi bố mẹ xưng con và quấn quít không rời. Anh chị ngỏ lời mời chị Dự, người sinh cháu Bình, tên bố mẹ “mới” đặt, đến nhà chơi. Nghe thấy thế, Bình vui lắm, trèo phắt lên xe hào hứng như đứa trẻ lâu ngày được về nhà.

Vừa vào nhà, Bình đã chạy quanh nhà tìm đồ chơi mà Tiến trước kia thích. Cháu còn tự nhiên vào giường anh Tân, chị Thuận nằm lên đó rồi bi bô : “Ngày xưa con thường ngủ chỗ này nhỉ bố nhỉ ?”. “Ngay khi nhìn thấy cháu, nghe cháu nói, và thấy những hàng động của cháu vợ chồng tôi như chết đứng. Tất cả đều giống hệt như cháu Tiến thủa trước, có khác chỉ là khác về hình hài mà thôi”, anh Tân kể.

Kể từ ngày gặp cháu Bình thì ăn ngủ chẳng yên bởi giữa hai người với đứa trẻ xa lạ dường như có mối thâm tình gì đó day dứt lắm. Nhớ cháu, thương cháu nhưng lại sợ người ngoài bảo muốn cướp con. Vợ chồng anh hiếm muộn, nhưng vợ chồng chị Dự – anh Hoan cũng chỉ có duy nhất cháu Bình là con.

Về phần chị Dự, sau lần đến chơi nhà ấy, cháu Bình cứ nằng nặc đòi về “nhà bố mẹ”. Thấy con nhèo nhẹo khóc, chị Dự cũng không biết phải làm sao. Đưa cháu về nhà anh Tân, chị Thuận chơi thì sợ người ta dị nghị là “thấy người sang bắt quàng làm họ”. Nhưng sau một lần Bình bị ốm nặng, sốt cao, cháu cứ luôn miệng “dọa” : “Mẹ không cho con về, con lại chết lần nữa !”. Hoảng quá, lần này chị đánh liều gọi cho anh Tân đưa cháu về nhà chơi. Cháu Bình về nhà anh thì khỏe khoắn, vui vẻ, không còn đau ốm nữa.

“Thấy cháu tha thiết quá, sau bao đắn đo chúng tôi dè dặt đề nghị gia đình anh Hoan, chị Dự cho cháu về ở với chúng tôi. Thật bất ngờ là cả vợ chồng anh chị và bà nội cháu đều gật đầu đồng ý. Chính bà nội cháu cũng bảo rằng : Ngay từ lúc thằng bé biết nói tôi đã biết nó không phải người Mường rồi”, anh Tân nói.

Theo lời anh Tân, kể từ ngày cháu về với anh chị, hết lần này đến lần khác hai người “thử” cháu. Thậm chí, nhiều người hàng xóm cũng sang nhà để “hỏi chuyện ngày xưa”. Tất cả cháu đều trả lời vanh vách. Từ tên bác hàng xóm, đến cô giáo mẫu giáo rồi bạn bè thân của cháu, cháu đều nhớ tên. Đường về nhà, hay những câu chuyện nhỏ nhặt như ngày xưa bà nội cho cháu uống bia ở đầu làng cháu cũng nhắc lại, ngay cả việc, “cháu đã từng chết như thế nào, bị ngã xuống nước ra sao”…

“Dù trước đó, chưa một lần tin có chuyện “hoang đường” như thế, nhưng đến lúc ấy cả vợ chồng tôi đều hoàn toàn tin rằng Bình chính là cháu Tiến, con chúng tôi 10 năm về trước”, anh Tân kể.

Từ ngày về ở với anh chị Tân, Thuận, Bình nằng nặc đòi gọi tên là Tiến, ngay cả tên đệm cháu cũng đòi giữ.

“Hãy coi con cháu những đứa trẻ bình thường”

Bé Tiến bây giờ đã bước sang tuổi thứ 9. Cháu trắng trẻo, khôi ngô, ngoan và lễ phép nhưng cũng hiếu động hệt như những đứa trẻ cùng trang lứa khác. Khi chúng tôi ngồi nghe anh Tân kể chuyện thì Tiến không ngừng nô đùa trước sân, chọc tổ ong khiến anh Tân mấy bận phải đứng dậy nạt cháu.

Câu chuyện dang dở thì chị Thuận mẹ cháu về, thoáng qua những dè dặt ban đầu, nhắc đến con chị cười nói xởi lởi lắm. Lần dở từng trang sách của cháu, đôi mắt chị vẫn ánh lên niềm hạnh phúc vô hạn : “Cháu đi học mấy năm liền đều đạt học sinh giỏi…”. Rồi chuyện trường, chuyện lớp, chuyện nghịch ngợm của trẻ nhỏ làm bầu không khí rộn ràng hẳn lên.

Mãi chuyện đã quá trưa tự lúc nào, chị Thuận giữ chúng tôi ở lại ăn cơm, chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý. Khi mâm cơm đã dọn tinh tươm, Tiến vẫn đứng ngoài sân mê mải đọc cuốn Hương Hiếu Hạnh của nhà sư Thích Tâm Hiệp viết về trường hợp “đầu thai” của Tiến. Nghe anh Tân bảo, nhà sư sau khi nghe câu chuyện của Tiến đã viết một bài in trong tập sách Hương Hiếu Hạnh và tặng anh chị một cuốn. Từ lúc rõ mặt chữ, Tiến lúc nào cũng cầm cuốn sách và đọc đi đọc lại câu chuyện kể về mình. Những câu chuyện ngày xưa cháu cũng dần quên.

Tôi đứng dậy gọi Tiến vào ăn cơm thì bất chợt cậu bé nắm tay tôi lắc lắc, chỉ ra phía con sông sau nhà : “Cô ơi, ngày xưa cháu chết ở kia kìa”. Dù đã nghe câu chuyện của cháu nhưng câu nói bất chợt của Tiến vẫn khiến tôi lạnh sống lưng.

Sau bữa cơm đầm ấm, chúng tôi xin phép hai anh chị tiếp tục lên đường. Trước khi đi, anh Tân trầm ngâm : “Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, Trung tâm tiềm năng con người đã nhiều lần điện thoại gặp nhưng tôi đều từ chối. Hiện giờ, tôi chỉ muốn mọi người hãy coi cháu như những đứa trẻ bình thường khác. Cháu Tiến giờ ở nhà tôi với tư cách là “con nuôi”. Cháu vẫn thường xuyên qua lại nhà mẹ đẻ…”.

NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐẦU THAI KỲ LẠ

Trong những ngày ở xóm Cọi để tìm hiểu về trường hợp của cháu Bình – Tiến, chúng tôi còn biết thêm tại xóm này còn có thêm hai trường hợp “con lộn”. Cả hai trường hợp này cũng ly kỳ và lạ lùng rất khó giải thích.

Tiền kiếp con trai, bây giờ hóa gái

Không đến mức đòi về ở hẳn như Bình về với gia đình anh Tân – chị Thuận, nhưng câu chuyện “con lộn” của Bùi Thị Hồng Thắm, ở Xóm Cọi cũng được người dân ở Lạc Sơn bàn tán xôn xao. Thắm là con gái nhưng người “lộn” vào cháu lại là con trai.

Tôi tìm đến nhà Thắm khi bóng chiều đã khuất dần sau núi. Nhà cháu nghèo lắm, căn nhà gỗ bé xíu nằm chênh vênh bên sườn núi. Thắm sinh năm 1991, trước Thắm còn có một chị gái. Cũng vì nhà nghèo nên hai chị em đang phải làm phụ hồ ở Hà Nội, bố cháu anh Bùi Thanh Minh cũng đi làm ăn nơi xa thỉnh thoảng mới về một lần.

Hôm tôi đến, một mình chị Bùi Thị Toàn, mẹ Thắm ở nhà. Đã mấy năm nay, chỉ có những ngày lễ tết gia đình chị Toàn mới được tề tựu đông đủ. Ngày thường, chỉ có mỗi chị Toàn vò võ mong ngóng chồng con, ba bố con đi làm ăn xa thế nhưng nhà nghèo thì vẫn hoàn nghèo.

Khi tôi hỏi đến chuyện “con lộn”, chị Toàn nhớ lại rồi cười ngặt ngẽo. Chị bảo ngày mới phát hiện Thắm bị “lộn”, cháu có những biểu hiện lạ lùng, nhưng cũng buồn cười lắm.

Chị Toàn kể : Khi Thắm bi bô biết nói, một lần hai mẹ con đang chơi đùa bỗng cháu “xị” mặt rồi nằng nặc đòi : “mẹ đưa con về nhà”, dù lúc đó đang ở trong nhà mình. Nghĩ trẻ con chưa hình dung được đâu là nhà mình nên chị Toàn đã cố diễn giải đây chính là nhà. Thế nhưng Thắm vẫn không chịu, chị Toàn nghĩ chắc cháu đòi sang nhà bà nội ngay sát vách. Chị bế cháu sang nhà bà nhưng vẫn không phải. “Nhà ở ngoài kia cơ”, Thắm bảo.

“Thì ra con bé này đòi đưa đi chơi nên nói thế”, chị Toàn nghĩ vậy và quát Thắm. Sợ mẹ, cháu không dám đòi nữa. Một hôm, ở ngoài nhà kho của thôn chơi, hôm đó là ngày hội làng nên người trong làng tụ tập tại đây rất đông. Đang chơi đùa ở sân bỗng nhiên Thắm nói với bà nội: “Mẹ cháu kia kìa”.

Đó là bà Nguyễn Thị Nghe, người ở đầu làng. Do xóm Cọi rộng, nên nhà chị Toàn và nhà bà Nghe dù cùng xóm nhưng cũng chỉ biết nhau qua loa. Mới 3 tuổi, Thắm có thể nhận nhầm mẹ nên bà nội nói với cháu : đó không phải mẹ cháu, mẹ hôm nay lên nương.

Lúc Thắm được 5 tuổi, hôm đó cháu được bố mẹ cho ra đồng. Khi trở về, đi qua nhà bà Nghe, cháu chỉ tay rồi bảo với bố mẹ “nhà con đây này”. Nghĩ buồn cười quá, chị Toàn bảo lại con “con thích thì mẹ đưa vào nhà con”, thế nhưng khi vừa bước vào cổng Thắm đột nhiên dừng lại : “Con không vào nữa đâu, chị Hằng đang ở trong đó, con ghét chị ấy vì chị đã xui con trèo cây làm con ngã chết”.

Nghe con nói vậy, chị Toàn bèn hỏi lại nửa đùa nửa thật : “Thế con là ma Ly à”. Người Mường thường gọi người chết là “ma”, vì biết Ly, con trai bà Nghe đã chết nên chị Toàn mới hỏi vậy. Tưởng trêu vậy thôi, ai ngờ con bé gật đầu. Từ hôm đó, chị Toàn mới “xâu chuỗi” lại toàn bộ những biểu hiện lạ thường từ ngày con bé cứ đòi chị “đưa về nhà con”.

Chị bắt đầu nghĩ đến chuyện thằng ma Ly nó đã “lộn” về con Thắm nhà mình. Người Mường vốn xem đây là chuyện bình thường nên vợ chồng chị Toàn chẳng sợ sệt một chút nào, thậm chí ngày ngày vẫn hỏi chuyện và trêu đùa con bé.

Nói thêm về ma Ly, bà Nghe sinh được bốn người con, trong đó Ly và Hương (con gái) là cặp song sinh. Một hôm Ly và Hương (lúc đó 7 tuổi), được chị gái tên Hằng dẫn đi hái ổi ở bên triền núi. Là con trai nên Ly được phân công trèo lên hái quả. Quả ổi nằm tít ngoài xa, Ly rất vất vả nhưng vẫn không tài nào hái được. Hằng ở dưới cứ động viên em cố lên và trong một phút sẩy chân, Ly ngã rơi xuống đất. Cháu bị chấn thương sọ não và mất ngay sau đó.

Có nhiều trường hợp khác

Có một câu chuyện mà mãi đến khi Thắm nói rằng cháu chính là ma Ly thì chị Toàn mới nhớ lại. Đó là ngày còn mang thai Thắm, chị vốn là người yếu nên khi mang thai ốm đau liên miên. Một hôm đi chợ ngoài thị trấn về chị bị cảm, trong cơn mê man chị mơ một giấc mơ rất sợ.

Một đứa bé rách rưới cứ đuổi theo làm chị chạy trốn mãi, thế nhưng vì mệt quá nên đến lúc thằng bé cũng đuổi kịp và bắt lấy chị. Giật mình tỉnh dậy, đem câu chuyện vừa mơ kể lại với chồng nhưng anh bảo mệt trong người mơ thấy những điều sợ hãi là chuyện bình thường.

Chị Toàn sau đó cũng chỉ nghĩ vậy và cho đến ngày Thắm nhận mình là ma Ly chị mới nghĩ lại và cho rằng đó không chỉ là giấc mơ. Có thể thằng bé trong giấc mơ đó chính là ma Ly và nó đã theo chị về nhà từ đó.

Chị Toàn đã có lần hỏi Thắm, sao con không theo về những nhà giàu cho sướng lại theo mẹ nghèo mà khổ. Thắm bảo, hôm đó mẹ đi chợ về, con nhìn thấy mẹ xinh nên đi theo mẹ. Như vậy, giấc mơ của chị Toàn ngày đó là đúng sự thật.

Chuyện ma Ly “lộn” vào Thắm cũng nhanh chóng lan toản ra khắp nơi. Mọi người lạ ở chỗ, đây là trường hợp đầu tiên một người con trai lại “lộn” vào người con gái. Trước đây, Thắm học cùng với cậu út nhà bà Nghe và chơi rất thân với cháu này. Ban đầu mọi người không biết chuyện nên cứ trêu “chắc con bé này nó thích con bà Nghe”.

Sau khi mọi người đã biết không còn ai trêu đùa nữa. Thắm giờ đã đi lại với gia đình bà Nghe và nhận bà làm mẹ. Thắm được gia đình bà Nghe xem như người con ruột rà trong nhà. Dù không về ở cùng nhưng tình cảm giữa Thắm và gia đình bà Nghe là rất sâu đậm.

Ông Bùi Văn Tỉnh, xóm trưởng xóm Cọi cho biết : “Ở xóm Cọi đã ghi nhận ba trường hợp con lộn. Người Mường quan niệm, những đứa trẻ dưới 12 tuổi bị chết bất đắc kỳ tử có khả năng “lộn” về và vào một người nào đó. Người bị lộn sẽ có khả năng nhớ và kể lại những gì diễn ra trước khi chết một tháng. Thế nhưng, sau 12 tuổi người được “lộn” lại trở về trạng thái bình thường”.

Trái với những gì ông Tỉnh nói, theo như lời chị Toàn kể thì Thắm nhớ được rất nhiều chuyện. Có lần Thắm tự dưng nói với chị hàng xóm cạnh nhà bà Nghe rằng “ngày xưa em trèo ổi nhà chị bị chị đánh mấy lần”. Chị này khẳng định đúng là ngày xưa Ly hay trèo ổi nhà chị và bị chị đuổi thật.

Một hôm Thắm gặp người trong làng, người đó bằng tuổi Ly và hơn cháu rất nhiều tuổi và bảo : “Mày nhớ tao không, ngày trước tao với mày toàn đi đá bóng với nhau nhỉ”. Người này nghe Thắm xưng mày tao, ban đầu nghĩ cháu hỗn, nhưng sau biết đó là Ly lộn về nên cười xoà bởi cháu nói hoàn toàn chính xác.

Thắm hiện nay vẫn được mọi người trong gia đình, bạn bè và cả xóm bản gọi bằng cái tên thân thương – Ma Ly. Chị Toàn bảo cháu rất vui với cái tên đó. Chị cũng thoải mái cho cháu đi lại vì nhà bà Nghe cũng rất nghèo. Thắm đi lại vì cái tình của… người con lộn, chứ không vì mục đích gì khác.

Ngoài Bình, Thắm, tại bản Cọi còn có cháu Thu con cô giáo tiểu học Quách Thị Đức. Thu cũng được một người chết trong bản lộn về từ bé. Ngày bé, Thu cũng nằng nắc đòi “về nhà con”. Tuy nhiên, vì nhà có người chết đó rất giàu có nên chị Đức đã không cho cháu về ở cùng gia đình đó, chị sợ mang tiếng hám tiền nên bịa ra chuyện này.

Thu hiện nay cũng được gia đình nhà đó nhận làm con và đi lại rất gần gũi. Chị Đức bảo : “Nếu tôi không ngăn cấm quyết liệt từ bé thì nó về ở hẳn bên đó thật”. Hiện Thu đã lớn và đang học lớp 9 trường huyện.

Khi đi tìm hiểu thực hư câu chuyện “con lộn” tại Vụ Bản, chúng tôi cũng thật sự bối rối và không biết khẳng định thế nào. Tiếp xúc với những người trong cuộc như bố mẹ những người chết, bố mẹ những cháu được coi là có “con lộn” họ đều khẳng định đó là câu chuyện có thật.

Kể cả cô giáo Đông, cô Đức cũng khẳng định điều đó. Cả ba trường hợp vẫn đang là “người thật việc thật” ở Lạc Sơn chứ không chỉ là câu chuyện kể hay truyền thuyết gì.

Thực hư chuyện ‘đầu thai’

Câu chuyện “đầu thai” của cậu bé Nguyễn Phú Quyết Tiến ở Vụ Bản mà chúng tôi đã ghi lại, theo TS.KTS.Vũ Thế Khanh, tổng giám đốc Liên Hiệp Khoa học Công nghệ – Tin học Ứng Dụng (UIA) không có gì lạ.

Ông Khanh cho hay, chương trình “nghiên cứu về ngoại cảm và các khả năng đặc biệt” do UIA kết hợp với Viện khoa học hình sự, Bộ Công An, Trung tâm bảo trợ Văn Hóa kỹ thuật Truyền Thống cũng đã ghi nhận nhiều trường hợp “đầu thai” ở Việt Nam. Dưới đây là một trong những câu chuyện ông Khanh chia sẻ với phóng viên :

Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1990 tại làng Tân Việt ở Cà Mau (vùng Đầm Dơi). Ở đây có một gia đình gồm hai vợ chồng và 3 người con. Người cha trong gia đình này là ông Cả Hiêu. Cô con gái trong gia đình được ông Hiêu rất mực cưng chiều, nhưng không may, cô bị bệnh và qua đời lúc 19 tuổi. Cả nhà ai cũng đau buồn, thương xót, ông Cả Hiêu thì như điên như dại.

Câu chuyện không chấm dứt ở sự qua đời của cô gái mà lại là chuyện bắt đầu. Cách làng Tân Việt khoảng 100 cây số là làng Vĩnh Mỹ, Bạc Liêu cũng có một cô gái bị bệnh (cùng thời gian với cô con gái ông Cả Hiêu) và qua đời.

Người nhà khóc lóc lo việc khâm liệm thì bất ngờ ngày hôm sau cô gái sống lại, làm mọi người vừa mừng vừa sợ, cô gái tự nhiên mạnh khỏe, như không có gì gọi là đau ốm gì cả. Điều lạ lùng là từ khi sống lại, cô gái này cứ một mực đòi người trong gia đình đưa cô đến nhà ông Cả Hiêu.

Mọi người trong nhà đều hết sức ngạc nhiên vì không biết ông Cả Hiêu là ai. Khi hỏi cô gái thì cô cho biết cha của cô chính là ông Cả Hiêu, người làng Tân Việt. Người nhà hết sức lo lắng nghĩ rằng cô có bệnh. Nhưng cô gái vẫn khăng khăng đòi đi gặp cha mình và bảo rằng cô biết đường đến nhà ông Cả Hiêu. Cô mô tả đường đi, tả ngôi làng, tả cái nhà, số nhà từng chi tiết và kể về những người nhà ông Cả Hiêu nữa. Cô gái bảo ông bà Cả Hiêu là cha mẹ ruột của mình, cuối cùng cha mẹ cô gái buộc lòng phải cùng đi theo chuyến xe đò đến làng Tân Việt để tìm hiểu thực hư.

Khi đến bến xe, mọi người xuống xe còn đang bỡ ngỡ không biết đi theo hướng nào để về nhà ông Cả Hiêu thì cô gái nói : “Đừng có ngại, để con dẫn đường cho”. Thế rồi khi đến cổng nhà ông Cả Hiêu, cô gái tỏ vẻ mừng rỡ vô cùng và chạy nhanh vào nhà. Cô gái chạy lại ôm chầm lấy ông Cả Hiêu vừa khóc vừa nói : “Ba ơi, con đây ba ơi !”.

Hai vợ chồng ông Cả Hiêu còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì vừa lúc cha mẹ cô gái bước vào nhà kể lại chi tiết câu chuyện cho vợ chồng ông Cả Hiêu nghe. Ông Cả Hiêu lấy làm lạ, cũng kể lại chuyện con gái mình bị bệnh qua đời cho cha mẹ cô gái nghe. Ông còn chỉ tay lên bàn thờ có đặt tấm ảnh của cô gái con ông. Trong khi đó cô gái mới đến cứ đi lại trong nhà tự nhiên như là người đã ở đó lâu lắm rồi.

Câu chuyện đã đến hồi kết thúc khi sự kiện đã rõ ràng; cô gái nhất quyết ông bà Cả Hiêu là cha mẹ mình và ông bà Cả Hiêu cũng chấp nhận điều đó vì cô gái nói rõ những chi tiết mà ngoài con gái ông Cả Hiêu ra khó ai có thể biết rõ chuyện gia đình ông bà. Thế là hai gia đình kết thân với nhau. Dân chúng hai vùng Cà Mau, Bạc Liêu biết được một chuyện lạ lùng hãn hữu.

“Hiện tượng tái sinh không phải là mê tín”

TS.Khanh cho biết, ở nhiều nước trên thế giới, “tái sinh” còn mang cả hình ảnh của quá khứ (trong sinh học gọi là Lại giống) và những câu chuyện tương tự như bé Tiến hay con gái ông Cả Hiêu. Chính vì thế, theo ông, hiện tượng “tái sinh” cần được nhìn nhận và nghiên cứu trước khi khẳng định hoặc phủ định.

“- Chúng tôi sẽ tổ chức hội thảo khoa học về tâm linh trong thời gian sắp tới. Hiện tượng “đầu thai, tái sinh” cũng được đưa ra thảo luận”. Ông Khanh khẳng định, không thể coi “đầu thai” là hiện tượng mê tín dị đoan mà chỉ nên coi nó là hiện tượng khó lý giải mà khoa học chưa thể với tới được. “Trên thực tế những câu chuyện về “tái sinh” vẫn tồn tại bất chấp chúng ta có tin hay không.

Có người thật, việc thật nếu phủ định hoàn toàn thì đó chính là mê tín cực tả (thái độ chủ quan, coi nhận thức của mình là cao nhất, đúng nhất, coi những hiện tượng mình không biết là không đúng, không có thật). Tuy nhiên, cũng không nên để mình rơi vào trạng thái mê tín cực hữu (tin mê muội, không cần biết đúng sai). Đó chính là nguyên nhân sinh ra những chuyện lừa đảo, mị dân, những dị nhân hoang tưởng bịp bợm…”.

Lê Trang (theo tin  trên net)

HỒN MA NHẬP XÁC

CHUYỆN TRỪ MA

ẾM QUỶ

- NGUYỆT HẠ

Hiện tượng ma quỷ nhập, thánh thần ngự, cô cậu ‘về’, đồng lên xác… không phải mới mẻ gì. Kinh sách tôn giáo, tác phẩm văn học, kiến trúc, hội họa, điêu khắc của các nước Châu Á, Châu Âu, nhất là Ấn Độ, Trung Quốc và các nước chung quanh đầy rẫy những trang viết về nó, tiêu biểu nhất là tác phẩm Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân – Trung Quốc kể về chiến công hàng phục yêu ma của Tôn Ngộ Không trên đường phò Tam Tạng từ Tràng An (Trung Quốc) sang Tây Trúc (Ấn Độ) thỉnh kinh. Ngồi trước màn hình tivi xem phim Tây Du Ký, khán giả nào cũng bị cuốn hút say sưa, nhất là trẻ em. Trong trí mọi người đó là chuyện ngụ ngôn hơn là chuyện thực trong đời.

Nhưng đi thực tế các vùng hẻo lánh, rậm rạp, hoang vu kẻ viết bài khá ngỡ ngàng vì thấy hiện tượng ma nhập, ma bắt, bắt ma không hề hiếm gặp. Xin kể hầu vài chuyện mới nhất. Quí vị độc giả đọc cho vui, không cần phải tin.

Đi mời sư Tranh đi

Ngày 11/7/2010, nhà bà Mai con cháu tụ hội đông đủ, mừng thượng thọ tám mươi cho hai ông bà. Hoa quàng cổ kết bông vạn thọ tươi, những lời chúc tụng, những bao lì xì mừng thọ, bánh trái cỗ bàn, chụp ảnh quay phim, chẳng thiếu thứ gì… Không khí trong nhà đang tươi vui rộn rã, bỗng dưng bà Mai dẫy dụa đòi… về chầu tiên tổ.

Mắt đỏ đòng đọc, khóc ngất, chạy ra thềm, rối rít kêu ‘ông nội ơi chờ con với’. Con cháu sợ hãi, chạy vội theo, kéo lại. Bà lão tám mươi tuổi, ngày thường đau yếu, không biết lấy đâu ra sức khoẻ, gạt phăng mọi người. Một ông khách tỏ ra hiểu biết, kêu ‘Mời thầy liền đi, bả bị nhập rồi’. Người cháu bà Mai, đứng dậy lấy xe đi ngay. ‘Thầy’ mà ông khách vừa nói đó là ai, ở đâu, mời cách nào, khắp vùng này không ai không biết.

Đó là sư Tranh, tu trì ở tịnh xá Liên Hoa, xã Bạch Đằng, nổi tiếng cao tay ấn. Thành tích trừ ma bắt quỷ của sư được truyền tụng khắp nơi. Sau năm 75, công an địa phương sang Bạch Đằng ‘trừ tà’ cho sư. Sư ngồi ung dung trong tịnh xá nhưng công an cương quyết đốt đám mía vì ‘rõ ràng ổng lủi vô đó, kêu ra không ra’. Đám mía đốt xong, nhưng xương cốt sư Tranh tìm không thấy. Công an kéo về, đến ngang bến đò, nhìn ra giữa sông, thấy sư ung dung tọa thiền trên mặt sóng.

Lại một lần khác, khi một thanh niên mắc bệnh ‘đường dưới’, chiều chiều ra sông khóc ngất. Người nhà không dám rời mắt phút nào vì chỉ sơ sẩy một chút anh ta lao vội ra sông, chạy theo tiếng gọi ái tình của… công chúa thủy tề. Sư Tranh đã mời được Long Vương trị nhậm sông Đồng Nai lên quở trách vì quản công chúa không nghiêm, để nàng lên trần nhiễu hại lê dân. Rốt cuộc, cả công chúa, hoàng tử, lẫn Long Vương đều biết lỗi, hứa sửa sai. Giai thoại về sư kể cả ngày không dứt. Kẻ viết bài rất muốn không tin, nhưng người kể hầu hết đều là con bệnh hoặc người nhà con bệnh đã được sư chữa hết nên chẳng dám mạnh miệng bảo họ mắc bệnh tưởng hoặc vẽ rắn thêm chân.

…Khi sư Tranh được mời tới nhà bà Mai, nhìn sắc mặt lạc thần, lơ láo của bà, sư bảo ra bàn ngồi xuống đàng hoàng, đoạn sư bắt ấn, nắm tay bà hỏi ‘là ai, lên mượn khẩu nói chuyện. Có gì oan ức, cứ nói hết’. Bà ngần ngừ, rồi cất giọng đàn ông lí nhí tên đó, việc nọ, vì thế cho nên… Người nhà nhìn nhau kinh hãi. Tất cả không ai bảo ai, đều nhận ra đó là giọng của anh con trai thứ sáu, chết đã lâu. Càng ớn lạnh hơn khi anh ta khai lý do kéo mẹ cho đi theo ông cố, chỉ là dịp thượng thọ vui mừng, ai cũng chúc tụng, ăn uống đông vui mà không nhớ, không nhắc, cũng không mời anh ta ăn uống dù anh ta về, đứng ngoài thềm, trước mặt mọi người. Lập tức một mâm cơm canh được biện tử tế, kèm theo quần áo, vàng vòng, tiền Mỹ, tiền Việt, thêm một chiếc ‘Mẹc’ được dọn cúng. Lúc thắp nhang, mấy cây nhang rung tít.

Vì sao nhập vậy ?

Chuyện bà Mai chỉ là bình thường. Xứ này ít nhà cửa, lắm đồng bãi, rừng rú, lại sông dài quanh co. Bởi vậy âm khí thịnh hơn dương khí. Gia đình nào, dòng họ nào cũng ít nhiều có người bị nhập. Ít thì chốc lát, nhiều thì cả đời. Hiền thì chỉ khóc cười lảm nhảm, dữ thì đánh người thân, đốt nhà, đập phá. Lý do bị hành, bị nhập thì nhiều. Có thể do bị xúc phạm, do ‘hạp vía’, không có chỗ cư ngụ, muợn xác ở đỡ. Điển hình là trường hợp của ông cụ Qui Nhơn. Hôn mê thoi thóp cả mấy tháng trời chưa ‘đi’ được. Đầu tháng Sáu âm lịch, tình hình càng ngày càng xấu hơn, gia đình chuẩn bị làm đám. Trong số các sư được mời đến hộ niệm, có sư Thuần N. Nhìn sắc diện ông Qui Nhơn ngày đổi bốn lần từ xanh sang đỏ tía, vàng ệch rồi trắng bệch, sư sinh nghi bèn làm một cuộc hỏi đáp kéo dài mười phút. Mới hay ông cụ bị một thằng bé ‘vào chơi’. Thằng bé chết lúc còn nhỏ, rất mê sữa, bánh ngọt. Tưởng hành hạ ông cụ dữ dội thì người nhà sẽ sợ, cúng bánh trái sữa sùng, tha hồ ăn uống. Nào ngờ ‘chúng nó’ chỉ mua thuốc tây, lớp chích lớp bắt uống. Thuốc vào người đắng nghét, cu cậu khó chịu, bèn bóp miệng, bóp cổ ‘cho bố chúng nó khỏi ăn’.

Trường hợp của cô bé tên Nga lại khác. Nga mười tám tuổi, nghe báo tin người nhà mất, cô và mẹ tất tả vào nhà xác bệnh viện Nguyễn Văn Học, lật khăn phủ mặt. Té ra không phải. Đột nhiên Nga chúi mặt xuống đất, chổng mông lên trời, cứ thế đi giật lùi leo lên tận lan can lầu ba. Sợ cô gái nhảy xuống, vài người vội xông vào, Nga bỗng cất giọng đàn ông lớn tiếng đe dọa. Và không chỉ dọa, ‘ông ta’ hạ lệnh ‘Nhảy đi !’.

Đám đông rú lên khi nhìn xuống đất, Nga nằm một đống nhầy nhụa, đỏ lòm. Bác sĩ y tá ‘hốt’ đống bầy nhầy lên cáng, cẩn thận ràng rịt trước khi đẩy vào phòng cấp cứu. Lập tức đống bầy nhầy vùng dậy, bứt đứt dây ràng, đi vào phòng cấp cứu bằng cách tông thẳng cửa kính, làm vỡ một lỗ to, lọt luôn vào phòng. Nhìn cảnh cô gái máu me đầy người, gẫy hết hai chân, dập gan, vỡ xương chậu, xương sườn mà vẫn hung hăng đập hết thứ này đến thứ khác bằng sức khoẻ của anh lực điền, quả là một ấn tượng kinh khủng.

Chỉ khi sư Đồng D. tới, thương lượng, cô gái mới nằm im, chịu cho bác sĩ cứu chữa. Theo lời khai của kẻ ẩn mặt, thì y là biệt động, tấn công vào Sài Gòn, hy sinh ở ngay vùng bây giờ là công viên Lê Văn Tám. Cùng y, có thêm tám đồng đội nữa, tất cả đều chưa vợ. Trông thấy cô Nga xinh tươi, anh biệt động sinh lòng ham thích, muốn bắt cô làm vợ cho cả bọn, vì ‘nó mười tám tuổi, đẻ đái được rồi’. Vừa đánh vừa đàm, cuối cùng sư Đồng D tìm được tới chỗ của tám anh chưa vợ, làm lễ cầu siêu, đưa tro cốt cả bọn về chùa. Còn Nga, hết bao nhiêu tiền của thuốc thang mới sống được, nhưng cũng chịu tật nguyền, ngồi xe lăn vĩnh viễn.

Thấy tận mắt

Tất cả những chuyện trên, dù sao cũng chỉ là nghe, cái kẻ viết bài muốn chính là được thấy tận mắt. Vừa hay tuần qua xuống chơi với bạn, ở thị trấn Uyên Hưng, Bình Dương, vô tình được sở cầu như ý.

Nhà bạn khá rộng, gần chợ nhưng không ồn ào vì có khu vườn yên tĩnh vây quanh. Giữa vườn sừng sững một cây dầu cổ thụ trăm năm tuổi. Sát vườn, bên kia tường là ba ngôi mộ nằm dưới bóng chuối, tre um tùm, mát mẻ. Sáng chiều ngồi uống cà phê, nghe chim hót, gió thổi, mưa rơi…bao nhiêu ô trược trần gian tưởng như tan hết. Em gái bạn, tu theo Mật Tông Tây Tạng, mới đi Ấn Độ về, thấy chỗ lý tưởng để tu thiền, bèn xin một chỗ làm tịnh thất. Cô em pháp danh Pháp Tấn này, kẻ viết bài gặp vài lần, thấy trẻ trung, hòa nhã nên cũng mến.

Nhân buổi thư nhàn, nhà bạn bầy tiệc nhỏ, mời ‘tao đàn thi hữu’ đến chơi. Đang cùng nhau cao đàm khoát luận, chợt tiếng chuông hòa mùi hương trầm trong tịnh thất bay ra, chị C bỏ dở cuộc vui, mặt biến sắc, mắt đảo lia, đứng dậy chạy cuống cuồng…. Từ đó, suốt ba ngày liền, kẻ viết bài được chứng kiến cuộc đấu sức kỳ lạ giữa chị C mặt lầm lì, không nhận ra ai, không nhớ chuyện gì, ban ngày nằm như chết, ban đêm lần xuống bếp kiếm dao và sư cô Pháp Tấn.

Nội dung cuộc đấu sức thế nào, mắt trần tai trần không biết, chỉ ghi nhận lưng áo lam đẫm mồ hôi, bàn tay bắt ấn và những khẩu quyết rền vang bằng thứ tiếng chưa nghe bao giờ của sư cô và những lốt chân đầy cát vô hình xuất hiện rành rành trên thảm trải phòng, kéo từ Phật điện ra tận thềm nhà.

Chưa hết, ban đêm chen lẫn tiếng gió mưa là tiếng binh khí va chạm vẳng lại từ phía cây dầu cổ thụ. Trong ngôi nhà bật đèn sáng trưng không ai dám ngủ. Trước bóng đêm mịt mù và những hiện tượng huyền bí trong lòng nó, bao nhiêu kiến thức khoa học hóa ra vô dụng. Sang đến ngày thứ tư chị C bắt đầu tỉnh lại. Pháp Tấn đứng dưới cây dầu già, lắc đầu, nói một mình ‘hung dữ quá thể !’.

Tác dụng của chuyện giao lưu với thế giới siêu nhiên, với một số người có khả năng ngoại cảm xem ra là việc thực. Chẳng thế mà cô Bích Hằng, ông Nguyễn Lưu ở miền Bắc nổi danh tìm mộ giỏi. Khả năng tìm mộ của họ đã được quay video, được xác nhận là chính xác từng chi tiết. Một số thầy bà dân gian khác, đông hơn, sử dụng khả năng ‘ông lên bà xuống’ của mình để chữa bệnh, (hầu hết không lấy tiền công khai trực tiếp). Chính khả năng này là chỗ nhập nhèm nhất. Có khả năng đó thực không, thực đến đâu, hay không có nhưng lợi dụng lòng tin của thân chủ, ít xít ra nhiều, vẽ vời roi dâu, tàn nhang nước thải, bùa đeo lòng thòng để trục lợi khiến người bệnh hoặc thiệt mạng oan uổng, hoặc mê mụ đầu óc dâng hết thân thể, nhà cửa, của tiền… cái đó không ai biết chắc. Chỉ biết dù chính quyền tích cực dẹp trừ, thậm chí bắt giam các thầy bói thầy bùa thầy pháp, nhưng các hiện tượng siêu nhiên vẫn thách thức sự vào cuộc của các nhà tâm lý học, thần kinh học, tôn giáo học, văn hóa học, y học…

Từ góc độ của người bàng quan, kẻ viết bài không tiếp tay phổ biến, lôi kéo ai tin vào ma quỷ, càng không báng bổ niềm tin của ai. Chỉ nghĩ, thời mông muội, khi khoa học còn chưa giải thích được hiện tượng tự nhiên thì tôn giáo, và cả ma thuật đã làm nhiệm vụ giải thích. Ngày nay, tuy đã vào kỷ nguyên khoa học cực kỳ hiện đại, đủ loại máy móc tân kỳ giúp con người thăng thiên độn thổ, đi mây về gió, kéo thế giới lại gần gang tấc, kết nối quá khứ, hiện tại, phóng chiếu tương lai, nhưng trước câu hỏi con người thực có hồn vía không, chết rồi đi đâu, cõi chết có giống cõi sống không, người sống có thể liên lạc với ngưòi chết không vẫn không có lời giải đáp đủ khiến mọi người tâm phục khẩu phục. Thế nên thái độ kính nhi viễn chi là an toàn nhất. Tín ngưỡng đành là có, là cần, nhưng mê tín, thì chỉ nên ghi nhận, miễn bàn! Còn nhớ trong mùa world cup năm nay, ở Nam Phi giới thầy bói, thầy mo hoạt động hết công suất. (Ngạc nhiên nhất, thú vị nhất khi vị bốc sư đoán trúng 100% kết quả thắng thua giữa các đội lại chẳng phải là người, mà là con bạch tuộc tên Paul). Đến thế đủ thấy, chuyện mê tín dị đoan đã phủ sóng toàn thế giới, chả riêng gì Việt Nam. Nhổ bật gốc rễ nó lên, có lẽ cả con người cũng bật theo. Lợi không bằng hại!

MỘT CHUYỆN MA

Khi thủ-đô Phnôm-Penh của Vương-quốc Cao-Miên (Royaume du Cambodge/ Kingdom of Cambodia) được nới rộng vào những năm 1956 đến năm 1960), có một chuyện ma sau đây :

NGƯỜI LẤY MA

Chú Thiệt làm chung với cha tôi tại Toà Đô-Chính ở Phnôm-Penh (mairie de Phnôm-Penh/Phnom-Penh city hall) có một đứa con trai tên Thà mới dậy-thì. Chú được chính-phủ cấp cho một miếng đất có diện-tích là 8m x 18m. Chú cho cất một căn nhà sàn bằng loại gỗ chịu được nắng mưa và mối mọt, cao 3m (mùa mưa nước trong những ao quanh thủ-đô đều tràn nước nên đa-số nhà được cất trên một sàn được chống đỡ bằng những cột trụ  bằng gỗ).

Căn nhà được cất xong được chú Thiệt cho ngăn ra 5 phòng riêng biệt  (tất cả được đóng bằng gỗ như đã nói trên) phòng khách, phòng ăn và hai phòng ngủ cùng một phòng tắm luôn bồn cầu có hố vệ-sinh nằm sâu dưới lòng đất. Sau đó, chú trả lại căn phố đã mướn trên đường Pasteur thuộc Quận 3 của Phnôm-Penh.

Ngày hôm sau của ngày mà gia-đình dọn vô căn nhà mới, trong thời-kỳ nghỉ hè của các trường học, chú thấy thằng Thà thức dậy sớm và đi giặt quần. Chú cho là  thằng con trai của chú bị mông-tinh hoặc nó thủ dâm. Mỗi đêm, sau mười hai giờ, chú Thiệt đi tiểu và đi ngang phòng ngủ của thằng Thà. Chú nghe có tiếng thì-thầm bên trong.

Chú lắng tay nghe thì chú nghe thằng con của chú nói với ai đó : “Em đẹp và con con gái. Anh yêu em”. Chú không nói gì, thằng Thà vẫn thức dậy sớm và giặt quần. Chỉ ba, bốn đêm, thằng Thà teo nhách, tóp rọp, đi không muốn vững. Chú Thiệt vào sở làm và nói cho cha tôi nghe chuyện kỳ-bí của thằng Thà về đêm. Cha tôi bảo rằng thằng Thà đang lấy ma con gái.

Cha tôi bèn giới-thiệu một ông thày pháp người Quảng-Đông cho chú. Ông thày Tàu biết nói tiếng Việt và đọc thơ Đường bài Lương-Châu Từ của Vương Hàn bằng tiếng Hán-Việt rành-rẽ. Ông ấy đem đồ nghề tới nhà chú Thiệt. Ông bảo thằng Thà tắm rửa sạch-sẽ và bảo nó lấy miếng vải bùa được viết bằng chu-sa chi-chít chữ Tàu quấn chặt bên ngoài một cây kéo mới. Xong xuôi, ông chỉ nó đào một lỗ sâu chừng nửa thước tây ở một nơi mà ông nói trong lòng đất có một bộ xương của một trinh-nữ người Việt đã tắm ao và chết đuối được chôn nơi đây. Nàng này thấy thằng Thà khá đẹp trai cùng trang lứa với nàng nên hiện hồn lên mỗi đêm vầy cuộc mây mưa với nó. Thằng Thà để cây kéo có quấn là bùa vào trong lỗ và lấp đất lại. Ông thày Tàu nói là bùa của Trương tiên-sư rất linh-nghiệm và quả-nhiên ông không nói láo.

Kể từ ngày mà thằng Thà ếm bùa con ma cái, nó ngủ thẳng giấc tới sáng, con ma cái không thể lên được. Chú Thiệt mua thuốc đa sinh-tố (comprimés de multivitamines/tablets of multivitamins) cho thằng Thà uống mỗi ngày một viên để bồi-bổ sức khoẻ của nó và để nó đi học trở lại, lớp 7 trường trung-học Descartes (lycée Descartes/Descartes secondary school) trong niên-học 1959-1960.

THẾ GIỚI TÂM LINH

Cõi người mà chúng ta đang sống không phải là cõi duy nhất trong vũ trụ mênh mông. Mời các bạn khám phá những cõi vô hình mà xưa nay ít ai nói đến   http://www.tamlinh.net/coivohinh/index.html
Thưa các bạn.

Mục đích của tôi viết tập Cõi Vô Hình nầy là để giúp các bạn đã có sẵn lòng tin ở Thiên cơ được nghe thêm một tiếng chuông.

Từ trước đến nay, chúng ta chỉ nghe được có một tiếng chuông Ðông Phương, chúng ta tin có Trời Phật, có Âm Dương, nhưng không có gì là bằng chứng cụ thể. Cũng vì không có bằng chứng cụ thể nên có một số người hoài nghi cho rằng đạo Phật chỉ là lý thuyết suông, và có khuynh hướng theo đa số người Tây Phương chỉ tin vào khoa học, tin vào những gì mắt thấy tai nghe, tin rằng ngoài cái đời vật chất nầy không có gì khác cả.

Nhưng gần đây có một số học-giả Tây Phương đã cố công tìm hiểu, họ đã biết được nhiều điều ở bên kia cửa tử, và đã viết ra nhiều sách, những sách ấy ta có thể tin là đứng đắn, không phải hồ đồ, vì với óc khoa học sẵn có, họ chỉ tin những gì mà họ không thể chối cãi được.

Ðây chỉ là một tiếng chuông thứ hai từ Tây Phương.

Trong khi tìm hiểu sự thật huyền bí, được nghe thêm một tiếng chuông nữa là điều rất quý. Tuy nhiên không thể coi tiếng chuông nào là hơn, vì chúng ta là người phàm mắt thịt, có mắt cũng như đui, có tai cũng như điếc, ngoài những điều mắt thấy tai nghe không hiểu một điều gì khác, vậy nên không thể xét đoán tiếng chuông nào là đáng tin hơn.

Ví dụ trong những sách của Tây Phương mà tôi đã lược dịch ra đây, có đoạn nói rằng không có thiên đường không có địa ngụcchỉ có lương tâm của chúng ta, xem vậy biết vậy, nhưng không phải vì thế mà coi hai cuốn Thiên Ðường Du Ký và Ðịa Ngục Du Ký là vô giá trị. Chúng ta chỉ chú trọng đến những điểm tương đồng là có Thượng Ðế, có Âm Dương có linh hồn bất diệt, có luân hồi nhân quả, đó là những điểm quan trọng nhất, những điểm ấy khiến cho chúng ta càng vững lòng tin vào luật Tạo Hóa, luật Tạo Hóa là lòng Từ Bi, là Tình Thương, là lòng Vị Tha. Không thể tu lấy riêng mình mà mong đắc đạo, sách cũng nhấn mạnh không bao giờ có chuyện đó, phải coi người khác cũng như ta, phải giúp người khác cùng tiến với ta, và trước hết phải làm tròn phận sự của ta.

Tin nhiều hay tin ít là tùy tâm mỗi người, tôi không dám có tham vọng gây lòng tin cho ai cả. Tôi đọc sách thấy điều hay thì tôi kể lại để các bạn cùng chia sẻ với tôi, kể bằng lời e còn thiếu sót nên phải viết ra giấy. Nếu bạn nào xem mà cũng cho là hay, thì ấy là tôi đã làm được một chút việc có ích, và tiết kiệm được thì giờ quý báu của bạn ấy không phải mất công đọc sách nguyên văn. Nhất là đối với những ai không có đọc được sách Mỹ sách Pháp. Tôi chỉ mong đem chút tài mọn giúp các bạn

Hoàng Ðạo Lượng

Mời các bạn click vào đây để xem những gì muốn xem :

1.   Ðời Sống Sau Ðời Nầy : Phần 1 Phần 2

2.   Sau Khi Chết

3.   Thế Giới Bên Kia Phần 1 Phần 2 Phần 3

4.   Thế Giới Khi Xưa :  Lời Nói Ðầu

Thuở Sơ Khai Người Trên Trái Ðất Ðại Lục Lemuria Dòng Dõi Thiên Thần
Những Máy Bay… Atlantics Hiển Nhiên Có Thật Ðời Sống Trên Atlantic Trái Ðất Chuyển Trục Biển Sargasso Bí Mật Thế Giới Thời Tiền Sử Những Thiên Thần… Những Giòng Tái Sanh Ði Sang Tinh Cầu Khác Main

Và các trang mạng khác :

http://www.tamlinh.net/second-homepage.html

Chuyện Huyền Bí   http://www.tamlinh.net/chuyenhuyenbi.html

Chuyện Tâm Linh    http://www.tamlinh.net/chuyentamlinh.html

Chuyện Khó Tin    http://www.tamlinh.net/kho-tin/khotin.html

Thuyết ăn chay    http://www.tamlinh.net/an_chay/index.shtml

Yên Huỳnh post

NHỮNG CHUYỆN MÊ TÍN DỊ ĐOAN

MÊ TÍN DỊ ĐOAN

CHA RUỘT ĐỒNG Ý

CHO NGƯỜI GIẾT CON

16 dân làng đã đồng lòng giết chết một người vô tội chỉ vì tin rằng người này có bùa chú thư yểm. Chuyện không thể tin được này xảy ra đầu năm nay ở xã Tân Khánh Hòa, huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang.

“Xã các bị cáo ở là xã vùng sâu, gần biên giới, trình độ văn hóa thấp, người dân rất mê tín dị đoan. Khi nói đến vụ án mạng này, ngay cả một vài cán bộ của xã vẫn còn tin rằng chuyện bùa ngải là có thật, có người còn nghĩ nên tha bổng cho các bị cáo…”. Ông Danh Bé nói như thế (ông là phó trưởng Ban dân tộc tỉnh Kiên Giang, hội thẩm nhân dân của phiên tòa).

Sau gần 8 tuần xác minh điều tra, ngày 9/3, cơ quan điều tra Công an tỉnh Kiên Giang đã có đủ chứng cứ về vụ án giết người xảy ra vào lúc 6h ngày 14/1 tại ấp Tiên Khánh, xã Tân Khánh Hòa, huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang. Các đối tượng là Tiên Qui, 30 tuổi, Tiên Dao, 38 tuổi, Tiên Dép, 30 tuổi, Tiên Thái, 27 tuổi, Tiên Khắt, 25 tuổi, Tiên Sim, 40 tuổi, Tiên Tuôl, 23 tuổi, Tiên Bi, 32 tuổi, cùng ngụ tại ấp Tà Teng, xã Phú Lợi, huyện Giang Thành và Tiên Chai, 18 tuổi, ngụ xã Phú Mỹ, huyện Giang Thành; Tiên Ram, 25 tuổi, ngụ xã Tân Khánh Hòa, huyện Giang Thành; đã đuổi bắt anh Tiên Som, 38 tuổi, ngụ tại ấp Tà Teng, xã Phú Lợi, huyện Giang Thành. Cả bọn dùng vật nhọn là cây tre, cây trúc đâm, dùng dây buộc vào tay, đánh chết nạn nhân.

Diễn biến câu chuyện

Anh Tiên Som ở xã Tân Khánh Hòa khi có rượu thường hay khoe mình từng học gồng, học bùa. Đầu năm 2010, mẹ của anh Tiên Som bệnh chết. Kế đến em và cha của Tiên Qui – một người cùng ấp với anh Tiên Som – qua đời. Qui và những người địa phương cho rằng anh Tiên Som đã làm bùa ngải thư chết người.

Ngay cả ông Tiên Xem là cha của anh Tiên Som cũng tin vậy nên nhóm của Qui xin ông Xem cho phép giết Tiên Som để trả thù cho những người đã mất, đồng thời trừ họa cho dân làng. Ông Xem đồng ý.

Ngày 14-1-2010, thấy anh Tiên Som đang cắt cỏ, 15 người với dao, búa, cây tre, cây tràm… đầy sát khí ào đến. Anh Tiên Som hoảng hốt bỏ chạy vào nhà người dân gần đó, đóng chốt cửa bên trong. Nhóm Qui rượt theo dùng cây tre đâm vào vách, phá tung cửa, xông vào lôi anh Tiên Som ra ngoài. Cả nhóm xúm lại dùng dao, búa, cây… chém đâm túi bụi vào người anh Tiên Som.

Sợ nạn nhân sẽ dùng bùa sống dậy trả thù nên họ tiếp tục dùng dây trói tay, trói cổ kéo lê nạn nhân trên đường kênh dẫn nước, rồi lại chém, đánh anh Tiên Som. Do bị kéo lê và đánh đập dã man nên quần áo anh Tiên Som bị sút ra hết, trần truồng nằm trên ruộng.

Gây án xong, Qui báo cho ông Xem rằng đã giết chết Tiên Som. Ông Xem bảo : “Coi nó chết thật hay giả”. Qui trả lời : “Chết thật”. Ông Xem nói : “Nếu ai có đến bắt, tao ở tù cho”.

Những con người tăm tối

16 bị cáo đứng chen chúc trước vành móng ngựa trong phiên tòa sơ thẩm ngày 28-9-2010 vừa qua tại tòa án tỉnh Kiên Giang với tội danh “giết người”.

Nghe mô tả hành vi, tưởng chừng như họ là những tên sát nhân máu lạnh, nhưng những gì diễn biến tại phiên tòa cho thấy họ là những nông dân chất phác, do mê tín, trình độ thấp nên mới có những hành động hết sức tàn nhẫn như vậy.

Trước tòa, tất cả bị cáo đều cho rằng không có mâu thuẫn hay gây gổ gì với anh Tiên Som. Lúc đánh anh Tiên Som cũng thấy tội nghiệp nhưng “nếu không giết Tiên Som thì Som sẽ tiếp tục dùng bùa chú giết hết cả làng”.

Khi tòa hỏi có chứng cứ không, toàn bộ nói rằng chỉ nghe lời đồn, vả lại chính Tiên Som đã từng khoe mình biết bùa chú.

Chủ tọa thẩm vấn Qui :

- “Tại sao bị cáo lại giết anh Tiên Som.?”.

Bị cáo trả lời :

- “Do bị cáo rất tức giận vì cha và em ruột bị Tiên Som thư chết nên mới giết Som trả thù, cũng để cứu nguy cho mọi người”.

Chủ tọa hỏi :

- “Thế bị cáo có biết anh Tiên Som dùng bùa giết người như thế nào không ?”.

Qui đáp :

- “Bằng cách bỏ trứng gà, lưỡi lam vào trong bụng khiến người đó chết”.

- “Thế bị cáo có tận mắt chứng kiến không ?”.

- “Tuy không thấy nhưng bị cáo nghĩ là Tiên Som có làm”.

Chủ tọa thở dài :

- “Việc đó là do bị cáo suy diễn vô căn cứ, chứ có ai thấy anh Tiên Som thư người khác đâu”.

Vị đại diện viện kiểm sát hỏi bị cáo Xem :

- “Tuy bị cáo không trực tiếp giết chết con mình nhưng chính bị cáo đã hỗ trợ đắc lực về mặt tinh thần cho các bị cáo khác. Tại sao bị cáo lại đồng ý cho Qui giết chết Tiên Som.?”.

Bị cáo Xem nói :

- “Chính Tiên Som đã dùng bùa thư chết mẹ nó. Nó còn thư làm tui bệnh, nên tui mới đồng ý cho Qui giết nó”.

Khi được tòa hỏi, người vợ của nạn nhân trình bày mong tòa xử nhẹ các bị cáo, bù lại các bị cáo phải trả giùm 50 triệu đồng mà gia đình chị nợ người ta. Tất cả các bị cáo, kể cả thân nhân, đều đồng loạt giơ tay hùn tiền trả nợ giùm cho chị, để đổi lại việc không phải ở tù.

Vị chủ tọa phiên tòa phân tích : Luật không cho phép dùng tiền trả để khỏi tội. Đây là tội hình sự nên ngoài việc phải chịu hình phạt tù, các bị cáo còn phải bồi thường cho thân nhân bị hại. Số tiền đó do tòa quyết định chứ không phải các bị cáo muốn hùn tiền trả bao nhiêu thì hùn.

Chắc có lẽ đến lúc đó các bị cáo mới lờ mờ hiểu ra ít nhiều. Bởi khi gây án, họ đã tin rằng giết “kẻ ác” trừ hại cho xóm làng chắc không đến nỗi bị tội. Nhưng đến khi nghe hội đồng xét xử phân tích, rồi tiếng người dự khán chắc lưỡi, ồ lên kinh sợ trước hành động quá dã man và vị đại diện viện kiểm sát đề nghị mức án lần lượt từ 7-16 năm tù, các bị cáo mới hốt hoảng, lo sợ.

Khi được nói lời sau cùng, 16 bị cáo đồng loạt xin giảm án để sớm về đoàn tụ với gia đình.

Tương lai mịt mờ

Trong khi tòa nghị án, tôi đến hỏi ông Xem :

- Tính tình anh Tiên Som thế nào, có hỗn hào với vợ chồng ông không ? Tại sao ông cứ khăng khăng khẳng định con mình dùng bùa giết người và anh Tiên Som thư chết người để làm gì ?

Giọng ông Xem quyết liệt :

- “Tính nó ít nói, nó cũng không có mắng chửi tui, nhưng nó rất ác bởi nó thư chết mẹ nó. Có lần nó cho tui ăn bánh, rồi tui bị sình bụng, tui đi coi thầy, thầy lang nói là chính nó thư tui. Giết nó, cái lòng tui cũng xót, nó là con tui mà. Tui đã nhiều lần la mắng nó đừng làm thế, nó vẫn không nghe. Bà con xóm làng ai cũng sợ nó hết. Để nó sống nó sẽ thư hết cả xóm…”.

Thân nhân các bị cáo đều ủng hộ việc các bị cáo làm ! Họ nói Tiên Som dùng bùa thư rất nhiều người nhưng may mắn đều qua khỏi, chỉ có ba người chết. Bị cáo Tiên Chia còn nói :

- “Lần đó Tiên Som thư tui, khiến người tui nóng ran, bứt rứt, khó chịu, may mà tui qua khỏi. Xóm có đám tiệc, Som mà ngồi bàn nào là người ta dạt ra hết, không dám ngồi cùng bàn vì sợ bị thư chết”.

Tòa tuyên án 16 bị cáo, người cao nhất là Tiên Qui lãnh 15 năm tù, người thấp nhất là bị cáo Tiên Xem bị phạt 7 năm tù. Những tiếng khóc vỡ òa ra. Đa số các bị cáo đều nghèo, lại là trụ cột của gia đình nên thời gian thụ án lâu chừng nào thì chắc chắn gia đình điêu đứng đến chừng đó và con cái sẽ bỏ học. Riêng anh Tiên Som chết ở tuổi 38, để lại bốn đứa con, đứa lớn nhất 16 tuổi, nhỏ nhất 6 tuổi.

Hôm nghe cha bị giết, cô con gái lớn rất sợ, ngồi co rúm trong góc nhà. Em mếu máo :

- “Cha rất hiền. Chỉ khi có rượu cha mới la nhưng cha rất ít uống rượu”.

Vợ anh Tiên Som khóc :

- “Mấy người đó ở tù rồi cũng được ra. Còn chồng tui không sống lại”.

Khi còn sống, ngoài việc chăm sóc 3 công ruộng, anh Tiên Som còn đi làm thuê nên cuộc sống không đến nỗi túng quẫn. Giờ gánh nặng dồn trên đôi vai người vợ. Chị cùng con gái lớn làm lụng vất vả để nuôi ba đứa nhỏ tiếp tục đến trường. Nhưng sức phụ nữ có hạn nên giờ nợ nần chồng chất.

Ông Trương Thành Đức, trưởng Công an xã Phú Lợi, huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang, cho biết :

- “Nạn nhân và thủ phạm đều là những nông dân nghèo chân chất, siêng năng chuyện đồng áng, chỉ vì mê tín mới gây ra câu chuyện thương tâm như thế”.

MINH TÂM

THÁNH CÔ TRỊ BỆNH

THEO “BỀ TRÊN”

“Thánh cô” thì lên đồng, xem bói, còn cô em gái thì mở dịch vụ châm cứu ngay tại đó, cho dù mới chỉ học khóa Châm Cứu Trị Bệnh 2 tháng. Nhưng “Thánh cô” bảo : “Đấy là người do bề trên phán về phải làm công việc phúc đức”.

Đúng như lời giới thiệu, khi chúng tôi vừa đặt chân tới xã Thạch Bàn, huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh, nhiều bà con trong làng đã kháo nhau về chuyện bà Oanh “hiển thánh” chữa bách bệnh cho khách thập phương.

Chị Nguyễn Thị An (Can Lộc) kể cho chúng tôi biết : “Hồi thánh cô mới hành nghề, hàng ngày có đến hàng trăm người đến xem, vì thế, các tín đồ nhiều khi phải đợi cả tháng. Giờ có số báo danh nên đơn giản hơn. Nhưng một ngày, thánh cô chỉ giới hạn xem 15 người nên ai đến sớm ghi danh trước mới may mắn được gặp”.

Trong vai đôi vợ chồng mới cưới đến xin “thánh cô” xem gia sự, nhưng để gọi tên, chúng tôi buộc phải nhờ đến người quen đặt vấn đề mong “thánh cô” ưu ái cho xem trước. Tuy nhiên, cũng phải mất năm lần, bảy lượt chúng tôi mới được chiếu cố đến. Ngồi quan sát “thánh cô” phán cho một cô gái 18 tuổi : “Trong người con đang xuất hiện một con ma nữ, có phải 3 tháng trước con ăn phải quả ổi khu vực sau vườn nhà không ? Giờ con ma này cứ lớn lên dần mà không chịu ra. Có phải con thường xuyên bị đau bụng quằn quại không ???”.

Khi thấy cô gái vừa khóc, vừa gật đầu lia lịa, “thánh cô” nói tiếp : “Giờ ta cho con lá bùa về sắc lên uống mà đuổi nó ra…”. Nhân được “lộc thánh” (thuốc), cả hai mẹ cô gái đều mừng rỡ ra mặt.

Một thanh niên khác, “thánh” Oanh vừa xem quẻ đã phán : “Đồ sát sinh, ta nhìn thấy tâm địa ngươi xấu lắm. Đã ăn thịt chó mà còn đến nhờ ta chữa bệnh ? Về đi”.

Được cái, các tín đồ đều tỏ ra sợ hãi và tin tưởng tuyệt đối. “Ngươi ra ngoài kia quỳ gối xuống đất mà sám hối đi. Nếu ngươi biết ăn năn hối cãi thì ta xin bề trên tha tội cho ngươi”.

“Thánh” Oanh không cần bắt mạch, không cần khám, chỉ nhìn, bấm bấm một hồi đầu các ngón tay rồi phái đệ tử ban thuốc cho khách đưa về uống. Khi tín đồ nhận thuốc, “thánh cô” không quên dặn các đệ tử nhớ bỏ tờ giấy (hay còn gọi là phép) vào thang thuốc “mầu nhiệm”, còn nếu không làm như thế, thì không có công hiệu.

Không những thế, “thánh cô” còn đưa một cô em tên Quỳnh về mở dịch vụ châm cứu tại nhà. Được biết, cô em gái này của bà Oanh mới học xong khóa châm cứu 2 tháng nhưng đã “hiên ngang” hành nghề tự do. Bà Oanh còn nói thêm : Đây là người do bề trên phán về phải làm công việc phức đức”.

“Chuyện du khách hằng ngày đỗ xô về nhà “thánh cô” chữa bệnh ngày càng đông thêm đang là vấn đề khó giải quyết đối với chính quyền địa phương. Có hay không chuyện “lên đồng, lên bóng” thì chưa có cơ quan chức năng nào xác định được”.

Bà Dương Thị Oanh năm nay (42 tuổi), văn hoá 7/12, quê xã Cẩm Bình, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Từ khi về Thạch Bằng làm vợ anh Đỗ Văn Bình, gia cảnh khó khăn, hai vợ chồng sống bằng nghề thả câu trên sông nước. Sau đó, hai người dựng lều, sinh con đẻ cái ở hẳn trên một bãi tha ma (nay là nhà bà Oanh). Chị Oanh đã tham gia công tác đoàn thể, từng là một phụ nữ gương mẫu, đi đầu trong phòng trào bài trừ mê tín, dị đoan vùng này.

Minh San

TIN KINH KHỦNG

CHÂU ÂU CÓ KHẢ NĂNG BỊ HỦY DIỆT VÀO NĂM 2013 ?!

Các quan chức NASA đã chính thức thông báo, năm 2013 trái đất của chúng ta sẽ bị chấn động bởi một vụ nổ mặt trời do bởi nguyên nhân : mặt trời đã đạt tới cực đại của sự vận động nội tại của nó.

Vụ nổ này sẽ gây nên những thảm họa điện từ cho toàn thế giới. Tất cả các vệ tinh do con người phóng lên vũ trụ sẽ bị tê liệt, tất các các chuyến bay sẽ bị hủy bỏ, các máy phát điện sẽ nóng lên và toàn thế giới có khả năng sẽ chìm trong bóng tối.

Theo The Telegraph, các chuyên gia của NASA đã cho biết : Một cơn bão mặt trời siêu mạnh có khả năng gây nên những thảm họa lớn nếu con người không chuẩn bị có hình thức ứng phó. Cơn bão mặt trời tạo nên những cơn sóng điện từ đến một cách bất ngờ như những tia chớp, có khả năng phá hủy bất cứ dụng cụ điện nào. Như vậy sẽ dẫn tới hệ thống an ninh của các quốc gia sẽ bị tê liệt trong một thời gian không xác định, hệ thống ngân hàng sẽ không hoạt động.

“Chúng tôi biết thảm họa này đang tới gần nhưng không lường được hậu quả xấu của nó gây ra đến đâu. Tất cả các hệ thống thong tin liên lạc vệ tinh sẽ bị phá hủy hoàn toàn; các vệ tinh thám không sẽ bị hư hại và hệ thống máy tính toàn thế giới sẽ bị phá hỏng. Nhiều vùng đất sẽ không có điện…”

Đó là tuyên bố của Giám đốc Cơ quan nghiên cứu mặt trời của NASA : Tiến sĩ Richard Fisher. Trong cơn bão mặt trời, nhiệt độ của mặt trời sẽ vượt quá 5.500 độ bách phân… (Nguồn:http://www.adevarul.ro/actualitate/VIDEO-NASA)

Châu Âu bị hũy diệt vào năm 2013 ?!

Tờ Telegraph vừa đưa tin : Các nhà khoa học vừa dự đoán về một thảm họa có thể xảy ra : một vụ nổ của mặt trời vào năm 2013 tại khu vực châu Âu. Như cơ quan NASA dự đoán.

Trong một cuộc họp báo Tiến sĩ Richard Fisher đã thông báo : sẽ có vụ va chạm của những tia sóng điện từ với một mức độ không thể lường định được. Rất nhiều nhà nghiên cứu cho biết : “vụ nổ mặt trời” sẽ xảy ra vào năm 2013 khi mà trái đất có thể bị tiếng nổ cực mạnh này xô vào. “Khu vực xảy ra vụ nổ sẽ dẫn tới bị mất điện kéo dài. Sóng điện tử này sẽ lan tỏa điên cuồng như ánh chớp…”

Theo các nhà khoa học Anh, vụ nổ mặt trời sẽ rất mạnh có thể phá hủy toàn bộ hệ thống thông tin và gây hậu quả khủng khiếp đối với con người; nó có sức công phá mạnh tương đương với 100 quả bom Hidrogen… Theo các nhà khoa học thì nếu vụ nổ mặt trời này gần quả đất thì rất nhiều quốc gia sẽ bị hủy diệt. Trong một cuộc họp báo Tiến sĩ Liam Fox đã thông báo : Nước Anh, Bắc Triều Tiên, Iran có thể có khả năng hứng chịu thảm họa này.

Vào năm 2013 vụ nổ mặt trời sẽ va chạm với trái đất và rất khủng khiếp; nó sẽ hủy diệt toàn bộ các vệ tinh do con người phóng lên vũ trụ và các con tàu thám hiểm không gian.

Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Anh vừa tuyên bố sẽ sang gặp các chuyên gia NASA trong một cuộc hội thảo để bàn cách hạn chế thấp nhất những sự phá hoại do vụ nổ mặt trời gây ra vào năm 2013.

PHẠM VIẾT ĐÀO.

MA ÁM VÌ MỞ LUÂN XA

NHỮNG HIỆN TƯỢNG

BMA ÁM

VÌ MỞ LUÂN XA 6 – 7

Tôi viết bài này với mục đích trình bày một sự thật đau lòng đã và đang xảy đến cho gia đình tôi và mong bạn đọc nếu có thể được thì phổ biến tin tức này cho người thân quen dùm để tránh những đau thương tuơng tự có thể xảy đến cho người khác.

Tôi chỉ là một nguời băn khoăn với sự an nguy của hai đứa em gái thân yêu trong gia đình hiện đang phải đối phó với những kẻ thù ma mãnh, có hồn mà chẳng có thân xác, đang chiếm ngự thân xác của 2 em. Tôi cũng rất quan tâm đến sự an nguy của những người có thể là nạn nhân tương lai của việc học nhân điện khoa tự động mà đánh liều viết bài này với tất cả tâm thành.  Tôi cố gắng trình bày chuyện đã xảy ra trong gia đình, hy vọng bạn đọc qua kinh nghiệm đau thuơng của gia đình tôi mà không bước vào vết xe đổ này nữa. Những chuyện tôi viết sau đây là chuyện thật sự xảy ra, không một lời thêm bớt, theo trí hiểu biết hạn hẹp của tôi.

Vì học “Nhân điện”

Khoảng đầu tháng 4 năm 2007, qua lời giới thiệu của một nguời cháu ruột, hai em gái của tôi (tạm gọi là em A và em B) đã đến thọ giáo với thày Mai viết Nhự, ở Phường Tam Hòa, Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Thày Nhự dạy học trò môn Nhân Điện Khoa Tự Động, thày không có tính tiền học phí gì cả.  Thày chỉ dạy học trò trong 6 ngày, chứ không như các môn phái nhân điện khác thuờng phải mất nhiều thời gian hơn, có thể đến 6 tháng. Khi đến học, thày sẽ để tay lên đầu, lên trán để mở luân xa số 7 và số 6 bằng nhân điện của chính thày.  Thày cũng mở những luân xa 5,4, 3, 2 và 1 bằng cách để tay lên vị trí những luân xa này trên sống lưng. (Quý vị có thể tìm hiêu thêm về những luân xa này qua quyển Journey to the East của giáo sư Spalding,Bản dịch rất hay của Nguyên Phong là Hành Trình Về Phuơng Đông, chapter 8 hay 9 nói về Cõi Giới Vô Hình. Thày CE Hằng Truờng cũng có giảng về những luân xa này trong số các băng giảng của Thày mà tôi không nhớ được tên).

Luân xa số 6 và số 7 là cửa ngõ để thể xác của con nguời có thể tiếp xúc được với thế giới tâm linh và cõi giới vô hình mà mình không thấy đuợc. Theo tôi hiểu, đó cũng là cánh cửa bảo vệ những người đang sống trong thế giới này khỏi phải tiếp xúc với những hồn ma bóng quế của thế giới những nguời đã chết.

Trong trường hợp em B của tôi, chỉ 5 phút sau khi thày Nhự dùng nhân điện của thày để mở luân xa cho em, B rùng mình một cái rồi 2 tay B tự động chắp lại, không hề theo sự điều khiển của B, vái lạy tứ phương và B có thể quay nguời dẻo dai như nguời lên đồng, múa lên những động tác mà B, môt người thường bị đau lưng kinh niên, không bao giờ có thể làm đuợc. Bệnh đau lưng, mệt mỏi trong B do đi làm vất vả lại thêm cuộc hành trình xuống nhà thày Nhự từ Saigon trên cái xe không êm ái, trên đoạn đuờng kẹt xe như nêm như cối thốt nhiên biến sạch. Còn em A, thì sau 4 ngày tập luyện, sang đến ngày thứ 5 thì em cũng thấy tự nhiên 2 tay em chắp lại, vái lạy tứ phương rồi đi vào những điệu múa mà dù em đang tỉnh táo 100% vẫn không sao chủ động ngừng lại được.

Cần nhắc lại là em A của tôi đã bị mổ gai cột sống vài tháng trước và 2 tay đang bị hiện tượng như Carpel Tunnel Syndrome và Tennis Elbow, không cử động được 2 bàn tay, 2 cổ tay, đau nhức dần lan tới 2 vai, bác sĩ Tây Y đã đề nghị phải mổ cả 2 tay rồi.

Với nhân điện học được, cả 2 em gái tôi tuy mới đầu cùng cảm thấy lạnh tóc gáy, sởn gai ốc vì việc vái lạy tự động cùng các động tác siêu nhiên mà 2 em không làm chủ được – nhưng vẫn đủ sáng suốt để tự quan sát những động tác quái lạ này, vẫn cảm thấy rất hài lòng với những kết quả y học thần kỳ trên cơ thể của 2 em. Hai em rất vui vẻ, sung sướng nghe lời thày Nhự dạy bảo là khi muốn chữa bệnh cho mình hoặc nguời khác là chỉ cần kêu “6,7 hãy chữa bệnh này đi !” là 6,7 (luân xa 6 và 7) sẽ làm đúng y như vậy. Em A còn hân hoan khoe với tôi qua điện thoại là 6, 7 của em rất giỏi; có 1 hôm em sơ ý bị một hộp thịt đã mở cắt đứt tay rất sâu, máu chảy dầm dề. Em bèn kêu 6, 7 cầm máu lại, là máu ngưng chảy liền; em kể cho tôi nghe rất hăng hái, khuyên tôi nên về Việt Nam để đi học nhân điện ở thày Nhự để chữa bệnh tiểu đuờng vốn đã làm bạn đồng hành với tôi từ lâu năm.

Thú thật với các bạn, tôi nghe những thông tin này mà chỉ cuời thầm là sao 2 em tôi, có ăn học tử tế, là những nguời tốt nghiệp đại học hoặc tuơng đương, rất thành công trong công ăn việc làm với chủ nhân là những công ty nuớc ngoài, lại có thể nói những chuyện không tuởng như thế này.  Nhưng tôi biết cả 2 em tôi là những nguời rất thẳng thắn, không nói trăng nói cuội, không mê tín dị đoan, do đó tôi không bài bác gì cả, chỉ im lặng lắng nghe, và nghĩ thầm, “Muốn chữa bệnh hoạn thì phải thay đổi lối sống của mình, phải ăn đồ ăn tốt, nhiều rau cỏ, bớt thịt đỏ, mỡ màng, tập thể dục đều đặn, đi bác sĩ khám định kỳ chứ sao lại có cái vụ Nhân Điện Khoa Tự Động cứ như chuyện Liêu Trai Chí Dị thế này !”

Bẵng đi đến khoảng cuối tháng 6, năm 2007, em trai tôi ở Saigon bỗng gởi E mail cho cả đại gia đình bên Mỹ rằng em A và em B nay đã phát hiện ra rằng 6,7 của 2 em thực chất ra là 2 hồn ma vất vuởng vốn đã chết từ mấy chục năm nay, qua sự mở luân xa 6,7 của thày Nhự, mà xâm nhập thân thể của 2 em, và đang mở chiến dịch chiếm hữu đầu óc rồi dần dần thân xác của 2 em.  Em B hiện đang rất vất vả đối phó với con ma trong B; còn con ma trong A thì êm ả hơn nhưng dùng chiến dịch nói ngọt như mía lùi để chiếm hữu lòng tin của em A.

Đọc thơ em trai mà tôi ngỡ như trong mơ.  Ông xã và tôi lập tức xin nghỉ phép ở sở, và mua vé về VN để xem tình hình thế nào. Trong lúc chờ đợi visa và vé máy bay, tôi vào internet và đọc tất cả các tài liệu hoặc nghe băng giảng của các thày Hằng Truờng về Thân Trung Hữu, thày Nhật Từ về Quyết Nghi về Ngoại Cảm và Cõi Âm; Cận Tử Nghiệp của thày Tâm Thiện, những bài nói chuyện của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, sách Hành Trình Về Phương Đông của Nguyên Phong dịch từ cuốn Journey To The East như đã nói ở phần trên. Sau này, về tới Saigon tôi đọc thêm sách Hiệu Ứng Sinh Học của Kỹ Sư Đỗ Thanh Hải (tôi xin lỗi không nhớ rõ tên lót của Kỹ Sư Hải), sách “con Người Thoát Thai Từ Đâu của 1 nhà khoa học Nga tôi không nhớ tên, vv… để tìm hiểu về thế giới của những nguời đã khuất, và hồn ma bóng quế là gì. Theo những gì tôi góp nhặt được từ những nguồn tài liệu vừa nêu, thì con người chúng ta đuợc cấu tạo bởi phần xác (physical body – hay khung cộng huởng sinh học theo chữ dùng của Kỹ Sư Hải) và phần hồn (mind – sóng sinh học theo Kỹ Sư Hải).  Khi chúng ta chết đi, thì chỉ có phần xác tan rã thôi, nhưng phần sóng sinh học vẫn còn hiện diện duới dạng các sóng năng lượng.

Với những nguời khi chết đi với tấm lòng thanh thản, không có gì nuối tiếc lưu luyến với cõi trần vừa tạm sống, các sóng sinh học của nguời mới chết sẽ dễ dàng siêu thoát để đi đầu thai kiếp khác, hay lên cõi thiên Đàng, cõi Trời nào đó. Còn những nguời chết oan ức, chết bất đắc kỳ tử, chết trong đau đớn hay lo sợ, trong tiếc nuối về những công chuyện còn dở dang trên trần thế thì sóng sinh học của họ sẽ không bay cao đuợc mà cứ là là trên mặt đất, thành những hồn ma vất vuởng lang thang, thân xác đã mất mà lòng ham muốn, tham sân si, ngã, mạn vẫn còn đó.  Cho đến khi các sóng sinh học hay vong linh này hiểu ra rằng mình đã chết và tất cả các mong muốn trần tục của mình chỉ là không thì họ sẽ bay cao lên các tầng trên để trở lại đầu thai cho kiếp mới. Thế nhưng cũng có những vong linh dù đã chết hàng trăm năm hay vài chục thế kỷ vẫn không giác ngộ đuợc lý vô thường của cuộc đời, lại muốn tìm đuờng tắt mà đi, bèn tìm cách nhập vào thân xác của những người còn sống đã bị mở luân xa 6, 7 như 2 cô em của tôi, hoặc có vong linh có sóng sinh học cộng huởng với sóng sinh học của nguời còn sống thì sẽ nhập vào thân xác của những người này, và tìm cách chiếm hữu trí não của nguời bị xâm nhập trước rồi từ đó sẽ sai khiến các hành động của nguời này theo ý của vong linh.

Các vong linh này là ma ác, rất khó giác ngộ và người bị xâm nhập sẽ rất vất vả để đánh đuổi quân xâm luợc này ra khỏi cơ thể của họ. Các vong linh có tính khí hệt như tính khí của họ lúc còn sống, dù đã chết cách đây bao nhiêu năm.  Đa số các vong linh thì hiền lành hơn, không hề có ý định xâm nhập cơ thể của bất kỳ ai.  Cũng có những vong linh, nếu có xâm nhập một cơ thể nguời sống nào, thì cũng chỉ ở tạm trong 1 thời gian rất ngắn để nhờ nguời này giúp mình hoàn thành tâm nguyện mà vong linh đã không hoàn thành đuợc khi còn sống rồi vui vẻ ra đi khi tâm nguyện đã thành.

Khi tôi về Saigon, tôi quan sát cả 2 cô em và hiểu rõ ràng rằng mỗi em đã bị một hồn ma xâm nhập. Trong môi truờng làm việc bên Mỹ của tôi, tôi cũng đã có dịp tiếp xúc với một số bệnh nhân có bệnh tâm thần, do đó, đây là điều tôi để ý truớc khi làm việc với 2 em của tôi để xem coi hai em có bị chứng Disassociative Identity Disorder (formerly Multiple Personality Disorder) duờng như dịch sang tiếng Việt là bệnh tâm thần phân liệt dạng hoang tưởng hay sao đó ?  Một trong những criteria của bệnh này theo DSM-IV (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders – Fourth Edition) là bệnh nhân không nhớ được những gì mình đã làm khi nhân cách thứ hai chiếm hữu thần trí và cơ thể họ.

Thí dụ chị Jane có 2 nhân cách trong người chị Jane mà thường xuất hiện nhiều lần: một là chị Jane hiền lành, nhút nhát, không thích đi shopping; và nhân cách thứ hai là anh John thì rất ư là kiêu ngạo, thích sắm đồ thể thao.  Khi John xuất hiện trong thể xác của chị Jane, thì John đi Big 5 sắm nào là quần áo bơi, kiếng lặn, ống lặn, vân .. vân ..  Đến khi chị Jane trở lại làm chủ bản thân của chị thì chị cứ ngẩn ngơ ra, không thể hiểu tại sao tự nhiên trong nhà mình lại có mấy cái đồ mua từ Big 5 như vậy. Cá nhân chị Jane thuờng xuyên bị những lúc quên đi, không nhớ nổi những chuyên mình đã làm khi hành động với nhân cách thứ hai của mình (Inability to recall important personal information that is too extensive to be explained by ordinary forgetfulness) .

Truờng hợp của hai em tôi thì khác hẳn, cả hai đều biết rất rõ mình là ai, không hề bị lẫn lộn nhân cách ngay cả khi người âm trong 2 em nói chuyện với hai em bằng tư tưởng. Xin nói rõ hơn là người âm trong hai em tôi không hề lên tiếng nói được trong đầu (no voice), mà họ chỉ gởi tư tuởng chạy trong đầu như kiểu E mail, tôi gọi là E thoughts (electrical thoughts) cho hai em hiểu; con ma trong em B thì rất lắm mồm, nói huyên thuyên suốt ngày toàn chuyện hắn ta và gia đình bị giết như thế nào ở Cambodia trong thời kỳ Khmer Đỏ 1975, và cũng dùng những ngôn ngữ thô tục để sách nhiễu tình dục em B.

Em B rất cương quyết chống đối lại những sách nhiễu này và cương quyết không tham dự vào bất cứ cuộc nói chuyện nào của con ma trong em. Do đó hắn ta rất giận dữ và thường phản ứng lại bằng cách gởi những luồng điện mạnh vào khoảng 1.5 volt để châm chích vào những huyệt đạo trong người em B để tạo những cảm giác nhức nhối như bị kiến cắn trong vòng 1/2 tới 1 giây (second) đồng hồ; sau đó hắn ta cũng hết điện phải recharge lại khoảng vài giờ sau mới có thể tấn công tiếp. Qua thông tin của hắn, em B kể lại cho tôi biết rằng con ma này bị bè lũ PonPot bắn chết hoặc cắt cổ chết (hắn không nhớ rõ đuợc hắn chết như thế nào, vì có lẽ quá kinh hoàng khi bị giết) năm 1975 khi mới 24 tuổi cùng với người vợ khi đó đang có thai 4 tháng. Trong 32 năm qua, hắn đã nhập vào 7 người trong đó em B tôi là nạn nhân thứ 7.

Chúng tôi đã nhờ nhiều sư tăng, ni sư và cả một cha bên Công giáo nói chuyện với hắn bằng bút đàm để khuyên nhủ và hỏi xem chúng tôi có thể làm gì để giúp hắn siêu thoát. Thọat đầu hắn còn đóng vai trò tử tế nào xin lễ cầu siêu ở chùa, rồi lễ rửa tội ở nhà thờ. Chúng tôi đã thực hiện đầy đủ các yêu cầu này cho hắn thì cuối cùng hắn tuyên bố là hắn chỉ đòi hỏi thế để câu giờ mà thôi chứ hắn hoàn toàn không có 1 ý định nào để xuất ra khỏi người em B cả. Hiện nay chúng tôi đang nhờ chị K. theo Công giáo ở Houston Texas hàng đêm gọi điện thọai trừ tà qua phone theo lời giới thiệu của 1 vị linh mục khả kính chuyên lo việc trừ tà. Linh mục này tên là T. Cha T sống và làm việc ở 1 nhà thờ VN, nhưng cha hiện đang công tác dài ngày bên Mỹ.  Khi chúng tôi liên lạc được với cha để nhờ giúp đỡ thì cha giới thiệu chị K. sẽ giúp em B hàng đêm qua phone. Thực tình khi nghe cha T nói như thế, tôi rất thất vọng và lẩm bẩm làm sao mà có thể trừ tà qua phone đuợc, nghe cứ như chuyện hoang đuờng. Ấy thế mà lại là sự thực đấy các bạn ạ.  Chị K. đã giúp em B qua phone bằng cầu nguyện, đọc kinh Tân Uớc, xức dầu thánh, uống nuớc thánh và con ma trong B ngày càng yếu dần đi đến độ không thể gởi E thoughts cũng như năng luợng của hắn cũng như số lần châm chích em B ngày càng giảm dần đi. Chị K. tin tuởng rằng  em B sẽ đánh bật kẻ xâm luợc ra khỏi cơ thể em trong 1 thời gian ngắn, hy vọng thơi gian chữa trị không quá 20 ngày. Chị K. cũng cho tôi biết rằng thời gian vừa qua, có một số nữ tu công giáo từ Mỹ về VN, cũng đến học nhân điện với thày Nhự ở Biên Hòa. Khi về tới Mỹ, tất cả các nữ tu này đều có hiện tượng ma nhập, từ chối vào giáo đường, la hét, ói mửa khi đọc kinh hoặc lên cơn động kinh, múa may những động tác supernatural trong nhà thờ.

Cha T, Chị K và một nguời nữa có khả năng trừ tà đã và đang giúp số nữ tu này bình phục trở lại.  Do đó chị K. có rất nhiều kinh nghiệm đối phó với những hồn ma không hiểu vô tình hay cố ý mà thày Nhự đã tạo cơ hội cho những hồn ma này nhập vào các nạn nhân ngây thơ đến nộp mình cho quỷ mà lúc đầu các nạn nhân này tưởng rằng chỉ đi học nhân điện để mong tự trị bịnh cho mình.  Xin Chúa ban phuớc lành cho những người như chị K. Chúng tôi rất cảm kích truớc sự giúp đỡ nhiệt thành của chị K. và cha T.

Về phần em A thì chúng tôi có khó khăn hơn nhiều so với em B.  Lý do là con ma nhập vào em A tự xưng là 1 vong nữ có tên rất đẹp, tôi không tiện nêu lên ở đây. Con ma này nói rằng cô ta sinh năm 1901, là con một của 1 gia đình gốc Việt giàu có bên Cam Bốt. Cô ta là nữ sinh truờng Marie Curie, nói tiếng Pháp rất giỏi. Thuở sinh tiền, cô thuộc loại con gái nhà giàu hư hỏng, dùng tiền cha mẹ ăn chơi nhảy đầm trác táng, cuối cùng chết vì bịnh hen suyễn (hay ho lao ?) năm 1943 trong sự tiếc thương của cha mẹ cô. Cô ta nói chuyện hết sức ngọt ngào, rất nịnh hót em A của tôi, nào là em A tử tế, tốt bụng, nào là các con của em thông minh, học giỏi, ngoan ngoãn, lại hết sức chăm sóc sức khoẻ cho em A mỗi khi trái nắng trở trời.

Khi tôi về Saigon, cô ta cũng dùng bút đàm khen tôi nào là hay là tốt đủ kiểu. Cô ta ngọt ngào dến nỗi em rể của tôi, chồng của A, cũng thấy rằng sự hiện diện của cô trong em A chỉ là điều tốt cho gia đình vì sức khoẻ của A rõ ràng được cải thiện. Rất khó cho tôi để thuyết phục em A là em đang bị con ma nữ này dùng chiến thuật mật ngọt chết ruồi  để dần dần chiếm trọn đầu óc A rồi 1 ngày nào đó các con của A sẽ chỉ có cái xác là mẹ A mà hồn và hành động sẽ là của con ma ấy. Mỗi lần nói chuyện này với em A là em lại nổi nóng lên cho rằng em hoàn toàn làm chủ thân xác và ý tưởng của em, còn con ma thì hiền lành giống như “1 bà tiên” vậy.  Nhìn em và nghe em nói như thế, tôi chỉ âm thầm khóc và lo sợ mà chả biết làm gì khi cả gia đình riêng của em tôi không hề coi đó là chuyện quan trọng. Em A rất thương và lo lắng cho em B trong việc đánh đuối kẻ xâm luợc trong B, nhưng chưa hề có ý định nào để đánh đuổi cái vong nữ trong người của em A cả.

Phước nhà còn dày cho nên vào khoảng đêm thứ 4 sau khi chị K. từ Texas bắt đầu giúp em B đánh đuổi tà ma trong nguời em, chị K. than phiền vơi gia đình tôi là tại sao qua phone, chị đã đánh con ma trong B tơi tả và nó đang yếu đi rõ ràng thì tự nhiên lại có một sức mạnh ngoại nhập ở đâu giúp con ma trong B mạnh trở lại. Chúng tôi bèn dùng phương pháp loại suy xem những nguời nào hiện diện với em B khi em đang nhận điện thoại từ chi K.

Chúng tôi phát hiện ra rằng, khi con ma trong B kêu rên khóc lóc (tức là em B kêu khóc 1 chút xíu, rồi em B lại trở lại là em B 100%), tức thì em A lại lo đấm bóp cho B 1 cách không bình thường như kiểu ma nhập, tức là mặt A hơi dại đi, tay chân dẻo quẹo xoa bóp cho B. Lúc đó tôi có bảo sao A lại làm vậy thì em trả lời là 6,7 của em ghét con ma trong B lắm và muốn xoa bóp giúp B đỡ mệt. Chúng tôi có ngờ đâu là con ma nữ này đang truyền nhân điện giúp con ma trong B hồi phục lại. Khi nghe chị K. than phiền, tôi bèn nói A không được phép ở trong phòng B và đụng chạm vào nguời B nữa. Em A bực mình bèn hạch hỏi con ma nữ trong em. Con ma này bèn viết 1 lá thư dài 2 trang giấy xin lỗi cả gia đình tôi là quả thật nó có giúp đỡ con ma trong B vì thấy con ma này bị chị K. đánh tả tơi, nó cầm lòng không đậu nên ra tay tiếp thêm nội lực cho nó.

Con ma nữ xin lỗi cả nhà tôi, đặc biệt là với tôi, vì nó nói tôi vẫn đối xử với nó lịch sự lắm, không ngờ nó lại làm tôi thất vọng như vậy. Nó cũng hứa là sẽ xuất khỏi A nêu chúng tôi đưa nó lên tịnh xá Linh Quang ở Quận 4 Saigon để nó xuất gia đầu Phật vào thứ bảy July 28, 2007. Hai ngày sau đó.  Em trai tôi cho biết là truớc đó, con ma nữ này cũng đã hứa nhăng hứa cuội nhiều lần là đưa nó lên chùa này chùa nọ để nó xuất ra mà lần nào cùng chỉ toàn dối trá, nhưng vấn đề là em A của tôi vẫn 1 mực tin yêu và cho rằng con ma này có tâm hồn nhân hậu, chỉ 1 phút yếu lòng mà giúp đỡ con ma trong B thôi. Tôi bèn nhân cơ hội này bảo với em A rằng, thôi được rồi, tôi tin lời hứa của con ma, tôi vẫn tiếp tục đối xử tử tế với nó, sẽ tha thứ lỗi lầm của nó nếu như nó giữ đúng lời hứa là sẽ ra đi vào thứ bảy July 28.  Riêng bản thân tôi, tôi hứa sẽ trọn đời cầu nguyện cho linh hồn của cô ta hàng đêm sau khi cô ta thực hiện lời hứa của cô. Nhưng nếu đến thứ bảy đó, sau khi mình đã làm đủ theo yên cầu của cô ta mà cô ta cũng không đi thì em A phải quyết tâm đánh đuổi con ma ra và cắt đứt mọi liên lạc với nó. Em A bằng lòng như thế với tôi. Còn con ma cũng ra vẻ rất nhiệt tình và rất cảm động truớc lời hứa này.

Hai ngày sau, tôi đưa em A lên chùa Linh Quang. Chúng tôi đến từ lúc 10:30 sáng, dự lễ cầu an cho người sống tới 11 giờ, rồi ăn cơm chay tại chùa. Rất nhiều người ta đến chùa để đuợc chữa bênh, có nguời thì bệnh vật lý như ung thư, nhức mỏi; có người bị bệnh tâm thần nhưng cũng có rất nhiều người bị ma ám như em A (thái độ của nguơi bị ma ám rất khác với nguời bệnh tâm thần, tôi cảm nhận đuợc nhưng không diễn tả đuợc). Đến 12:30 trưa, người có bệnh đã xếp hàng ngồi thành 2 hàng trong đại điện dài dằn dặc, dễ có đến hơn 150 nguời chứ không ít. Tôi quỳ ngay sau lưng em A, đợi khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ thì tới phiên em A được vị sư già mặc áo tăng bào vàng hơi đỏ, vai áo bên phải để trần (chắc là vị sư này thuộc phái Nam Tông), chữa bệnh.

Tôi quỳ ngay sau lưng em A, nghe loáng thoáng em vắn tắt thưa với Thầy là có 1 vong nữ trong em, có nhờ em đưa lên chùa này hôm nay vì vong nữ này muốn xuất khỏi nguời em hôm nay, mong thầy giúp đỡ. Vị sư này bèn để 3 ngón tay lên đầu em, miệng lâm râm niệm chú, rồi để 1 cái mõ nhỏ lên đầu em, gõ lóc cóc vài cái. Xong Người quay sang bên cạnh, lấy 1 ly nuớc nhỏ do người đệ tử bên cạnh trao cho, co mấy ngón tay lại trên miệng cốc, lẩm nhẩm chú niệm gì đó trong miệng rồi đưa cốc nuớc cho em tôi uống.

Thế là xong, em tôi ra khỏi hàng đến quỳ ngay truớc bàn thờ Phật Bà Quan Âm ngay cạnh đó. Tôi bèn nhảy ra khỏi hàng, hỏi em A là chuyện gì xảy ra vậy, con ma đã xuất ra chưa ?  Thốt nhiên tôi thấy em tôi xoè bàn tay phải ra, giơ thẳng bàn tay ra trước mặt rồi dùng hết sức lực đấm thình thịch vào ngực, đỉnh đầu và trán của em liên tiếp mấy chục cái. Sức đấm mạnh đến nỗi nguời em tôi lảo đảo sau từng cú đấm. Tôi kinh hoàng, hỏi em, “Em ơi, chuyện gì vây, sao em lại tự đánh em như thế ?”  Em trả lời tôi, “Bà ấy muốn ra, em đang làm thế để giúp bà ấy ra.”

Tôi nhìn nét mặt của em tôi, tôi thật tình không biết lúc đó em tôi là em tôi hay là con ma nữa. Tôi chỉ cảm thấy toàn thân tôi đau đớn như đang bị đánh, những cú đánh của em tôi mạnh mẽ vang lên trong tim trong óc tôi. Cả bao nhiêu nguời trong đại điện, cả vị sư già ngồi cách em tôi chừng nửa thước, chả ai thèm để ý đến em cả, duờng như những sự việc ma nhập, tự hành hạ thân xác như thế đã diễn ra quá thường xuyên ở đây. Không biết làm gì, tôi nhảy trở vào hàng người đang xếp hàng, bây giờ đã ngắn đi rất nhiều để hỏi vị sư già trị bịnh đầu đuôi câu chuyện.

Chỉ khoảng 5 phút sau, đã đến phiên tôi, tôi bèn quỳ chắp tay hỏi rằng, “Thưa Thầy, em gái của con vừa rồi có thưa với thầy là cái vong nữ trong người nó có nói rằng nhờ đưa lên chùa hôm nay để vong nữ này xuất ra; con em của con đã đuợc gặp thầy và đang ngồi kia – tôi chỉ tay về phía em A; xin Thầy giảng cho con biết chuyện gì đang xảy ra vậy ?” Vị thầy nhìn tôi cười, tôi không thể xác định đó là nụ cười thuơng hại hay mai mỉa, bảo tôi rằng, “Cô không biết là người ta đã nói là nói dối như ma à ?.  Nguời ta đã nói dối với cô và đang lừa dối em cô đó.  Muốn chữa khỏi bệnh này, em cô phải đi chùa rất nhiều lần, chứ 1 lần làm sao hết.” Nói xong, Thầy quay qua chữa bệnh cho người kế tôi.

Tôi quay sang em tôi và hỏi, “Em có nghe thầy nói chưa, mình lại bị lừa dối nữa đó”.  Nhìn vẻ mặt đau đớn của em, tôi không cầm đuợc nuớc mắt, tôi biết em tôi vừa cảm nhận đuợc sự thật phũ phàng là “bà tiên” trong nó thực chất chỉ là một ma nữ thâm trầm, nham hiểm, nói dối như cuội, và vừa rồi, con ma nữ đã lợi dụng lòng tin của em tôi để đánh em tôi 1 trận nhừ tử bằng chính bàn tay của em. Cầm tay tôi, em A bảo, “Chị đừng lo, em sẽ quyết đánh cho con ma nữ giảo hoạt, dối trá ra khỏi nguời em. Em sẽ nhất quyết không cho nó nói chuyện hay viết lách gì cho em nữa”. Nhìn vẻ mặt của em, tôi biết em đã cuơng quyết lập chí dành lại độc lập cho thân xác mình.

Tôi vừa đau đớn vừa mừng rỡ rằng ít nhất em tôi đã vượt qua được 1 giai đoạn khó khăn trong cuộc chiến tranh với ma quỷ này là lập quyết tâm đánh đuổi quân thù.  Hiện nay em tôi hàng ngày lên chùa Linh Quang để con ma có cơ hội nghe kinh kệ và nhờ thần lực, tín tâm của sư tăng trong chùa và trong chính em để kêu gọi con ma xuất khỏi em tôi. Em A cũng hứa rằng nếu sau 3 tuần đi chùa mà con ma vẫn không nhúc nhích di chuyển gì cả thì em sẽ đổi qua biện pháp mạnh hơn để trục ma.

Tôi xin tóm lược những ý chính tôi muốn nêu lên trong bài này mà trong lúc xúc động tôi đã không viết được rõ ràng và mạch lạc như sau :

1. Xin hết sức cẩn thận khi đi học nhân điện khoa tự đông ở những người thầy như thầy Mai Viết Nhự. Tôi không đủ dữ kiện để kết luận là thày Nhự có liên quan trực tiếp đến vấn đề tạo cầu nối giúp các hồn ma nhập vào cơ thể các học viên của Thày hay không; tôi chỉ biết là 2 cô em gái của tôi đều bị ma nhập ngay trong lúc đang học nhân điện với thầy, sau khi thầy mở luân xa số 6 và 7 cho 2 em.  Chị K. cũng cho tôi biết là 1 số nữ tu Công giáo cùng bị hiện tuợng ma nhập sau chuyến du hành từ Mỹ về VN sau khi cũng học khóa nhân điện với thầy Nhự.  Sao lại có sự trùng lập đặc biệt như thế ?

2. Tôi sẽ không bao giờ để ai sờ lên đầu lên cổ của mình, ai biết được là họ có khả năng mở luân xa 6,7 hay không ?

3. Đến thời điểm mình phải lìa cõi trần ra đi, xin hãy ra đi với lòng thanh thản, dù có còn bổn phận trách nhiệm với nguời còn sống cũng hãy xin hiểu rằng phận sự của mình đến thời điểm đó là hết, đừng nuối tiếc gì cả, để phần tâm linh của mình có thể nhẹ nhàng siêu thoát, không trở thành vong linh vất vưởng lang thang. Phần nguời sống, xin đừng khóc than níu kéo người đã ra đi, xin hãy nói cho người hấp hối biết là họ đã làm xong nhiệm vụ của họ trên trần thế, mình là người ở lại cũng sẽ OK,  để nguời chết yên tâm mà đi.

4. Xin hãy đối xử với những người bị ma nhập tử tế, đừng xa lánh họ. Con ma chẳng có nhiều quyền lực gì cả trừ trường hợp người bị ma nhập không hiểu được bản chất của ma thì sẽ rất sợ hãi trước những lời hăm dọa của ma chẳng hạn như “Tao sẽ giết mày nếu mày không nghe lời tao”.  Những lời hăm dọa đó chỉ là lời hăm dọa suông, con ma vốn chỉ là những sóng sinh học âm, sức lực chỉ bằng cục pin rechargeable 1.5 volt. Con ma sẽ rất mạnh mẽ khi tâm hồn và thể xác của nguời bị nhập yếu đuối, sợ hãi và không có được sự giúp đỡ thuơng yêu của gia đình và bạn bè.  Con ma sẽ dùng chiến thuật tâm lý, ngọt bùi cay đắng có cả để thoạt đầu mua chuộc lòng tin của người bị nhập, để dần dần chiếm toàn bộ lý trí của họ và tiến đến khống chế thể xác vì bản thân con ma chỉ là phần tinh thần của người đã chết, nay mong muốn chiếm đoạt thân xác và tâm trí của người còn sống để hành xử theo ý riêng của mình.  Con ma cũng sẽ nhăn răng, múa vuốt (qua cử chỉ của nguơi bị nhập) như kiểu trong phim Exorcist nhưng cường độ yếu hơn nhiều chứ không như kỹ xảo Hollywood để hăm dọa người chung quanh, làm cho họ cảm thấy sợ hãi mà xa lánh người bị ma nhập.  Những kỹ xảo này của con ma chỉ làm tôi bật cuời, thuơng hại cho kẻ lực bất tòng tâm, và yêu thuơng em tôi hơn.

Nha Khanh (sưu tầm và chuyển)

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 193 other followers